Chương 22

“Khụ...” Ông hắng giọng một cái, rồi gọi: “Điện hạ...”

Sắc mặt Sở Trâu có phần đỏ ửng, cuối cùng cũng rụt tay lại. Cậu nhìn cái áo con màu cứt gà của Tiểu Lân Tử ướt đẫm, nói: “Ngày mai ta lại đến thăm nó, ta sẽ mang áo mới cho nó.”

Lục An Hải chẳng dám nhận ý tốt ấy, để cậu đến thêm vài lần nữa, e con bé chẳng còn đường sống.

Ông cúi đầu khom lưng, nhỏ giọng nói: “Điện hạ là thân phận tôn quý, còn Tiểu Lân Tử chỉ là một kẻ nô tài thấp hèn, làm sao xứng mặc y phục của quý nhân? Hiện nay Hoàng hậu nương nương đang theo dõi chặt chẽ, xin điện hạ bớt lui tới thì hơn.”

Sở Trâu như chẳng nghe thấy, vẫn cúi đầu nghịch mấy ngón tay hồng hồng mềm mại của Tiểu Lân Tử: “Muốn gia thường xuyên đến thăm ngươi không?”

“Á a!” Tiểu Lân Tử vô thức nắm chặt tay cậu, không chịu buông. Lục An Hải đứng bên trông mà chợt thấy ra vài phần giống như tình thân hai đứa trẻ vô lo vô nghĩ.

Chính cái tình thân vô lo vô nghĩ ấy, mới thật sự khiến người người khó dung.

Sở Trâu không nỡ rời mắt, ngẩng đầu nói: “Nó muốn ta đến. Còn ngươi, lão thái giám kia, nếu không cho ta gặp nó, ta sẽ bảo mẫu hậu đưa nó về hầu hạ bên cạnh ta!”

Lục An Hải thật chẳng còn cách nào với hoàng tứ tử này, chỉ biết thở dài: “Nó còn chưa biết đi, lấy gì mà hầu hạ? Trong cung trừ hoàng tử công chúa ra thì không cho nuôi mấy đứa nhỏ xuất thân tạp loạn. Nếu điện hạ cứ khăng khăng như vậy, thì nó chỉ có con đường chết.”

Sở Trâu nhíu mày, trầm mặc hồi lâu, rồi miễn cưỡng nói: “Vậy ba ngày một lần ta đến thăm. Nếu ngươi dám giấu nó nữa, ta sẽ tố cáo ngươi. Cả hai đứa bọn ngươi khỏi sống!”

Sở Trâu thấy ở lại lâu sợ Tiểu Thuận Tử đến tìm, bèn lén lút mở cửa ra ngoài. Nhưng đi chưa được mấy bước lại quay đầu trở lại, nghĩ ngợi một chút rồi tháo một chiếc ngọc bội đeo bên hông, đeo lên cổ Tiểu Lân Tử, sau đó áo bào tung bay, quay lưng chạy mất.

Tiểu Lân Tử mở to đôi mắt đen láy, dõi theo bóng dáng hắn biến mất nơi cửa tối om. Lục An Hải ôm nó ra sân hóng gió, sân nhỏ trống trải lạnh lẽo, gió đêm âm u thấm lạnh. Nó nhẹ nhàng cựa quậy tay, đưa lên dụi mắt, chiếc vòng bạc nơi cổ tay vang lên leng keng.

Chiếc vòng là do Lục An Hải nhờ người bên ngoài cung làm riêng, để trừ tà đè vía cho nó. Con bé vốn ngoan ngoãn ít khóc, nhưng đêm rằm tháng bảy, nó nằm một mình trên giường, chẳng biết thấy gì mà nước mắt lưng tròng, khóc mãi không thôi, tiếng khóc ai oán thê lương đến mức khiến người nghe như xé ruột gan. Hôm đó ông tranh thủ vào xem, đứng ngoài cửa cũng nghe rõ mồn một.

Lục An Hải đoán rằng người sinh ra nó hẳn đã chết rồi, đêm qua quỷ môn quan không nỡ rời con nên quay về thăm. Trẻ con đôi khi có thể thấy được những thứ người lớn không thấy. Thương nó, ông bế nó trong lòng đi lòng vòng quanh sân, lâu dần thành quen, mỗi ngày nó đều chộn rộn đòi ra ngoài. Tầm mắt của nó cũng vì thế mà rộng hơn chút đỉnh.

Đến chính giờ Tuất, cửa cung sắp khóa, các thái giám phải đổi ca.

Lục An Hải ôm Tiểu Lân Tử quay về, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tên hoàng tứ tử kia bắt nạt ngươi như thế, vậy mà ngươi vẫn nhớ hắn. Hai đồng một cái chong chóng cũng đủ dụ ngươi, mới vài cái vờn qua vờn lại đã chẳng nỡ rời. Hôm trước hắn nhéo một cái, bắp đùi bầm cả nửa tháng, đau đến phát khóc, ngươi vậy mà cũng quên được. Ngốc ạ, hắn là ai chứ? Là hoàng tử được hoàng thượng và hoàng hậu sủng ái, tương lai không chừng là thái tử. Còn ngươi, một con hầu không ánh sáng, hôm nay còn sống mai đã chẳng biết ra sao. Dẫu hắn nhớ đến ngươi, ngươi có thể qua cửa hoàng hậu không? Mụ ấy kén chọn kỹ lắm, mà lỡ biết ngươi còn chưa lớn đã khiến ba hoàng tử tranh giành nhau, thì e là mạng ngươi chẳng còn đến mai...”

Ông vừa nói, vừa dừng lại bên bàn đá chỉnh lại tay áo. Biết con bé chẳng nghe thấy, có nghe cũng chẳng hiểu, nhưng nếu không nói thì cả ngày nó chẳng được nghe một lời tử tế nào. Dù sống trong cung cực khổ, nhưng ra ngoài cũng có khá hơn không? Con gái nhà nghèo bên ngoài không được coi là người, không cha không mẹ càng đáng thương hơn, bị bắt về kỹ viện thì cả đời coi như bị chà đạp, còn thua cả đứa nô tỳ trong cung. Đó cũng là lý do cuối cùng ông không nỡ đem nó vứt xuống sông Kim Thủy.

Tiểu Lân Tử ngoan ngoãn tựa trên vai ông, thấy căn phòng bên kia vẫn dán niêm phong, lại giơ tay đòi đi. Lục An Hải không cho, nơi đó từng có người chết, chắc chắn chẳng sạch sẽ. Nhưng ông theo ánh mắt nó liếc một cái, lại lập tức toàn thân run lên.

Trong góc tối chẳng biết từ khi nào xuất hiện một bóng người áo dài đen. Trên vai áo lụa màu lam sẫm có thêu hình rồng trắng bạc, vóc dáng cao gầy đứng khoanh tay, rõ ràng là một thái giám có phẩm cấp.

Là Ngô Toàn Hữu, tổng quản Thượng thiện giám, ba mươi mấy tuổi, nắm giữ béo bở mà thân thể vẫn không mập nổi, chẳng ai biết y với Thị giám tổng ấn Thích Thế Trung có quan hệ thế nào, mà còn trẻ tuổi đã giữ chức ấy.

Lục An Hải là người dưới tay hắn, ngày thường luôn kính nhi viễn chi, chưa bao giờ dám dây vào.

Trong khoảnh khắc ông cảm thấy số phận mình thật bấp bênh, vội vàng ôm Tiểu Lân Tử quỳ rạp xuống đất:

“Ngô gia gia... không biết ngài đến lúc nào, tiểu nhân... tiểu nhân...” Giọng run lẩy bẩy, nói chẳng nên lời.

Ngô Toàn Hữu vẫn khoanh tay đứng đó, giọng lạnh băng như bóng đêm: “Lục An Hải, ngươi bản lĩnh thật đấy. Đêm nay hoàng thượng ở lại hậu cung, ngươi thì không lo bữa đêm trong bếp, lại ở đây thêu thùa may vá. Nhàn nhã thanh tao quá đấy, hại ta khổ sở hết sức.” Nói rồi giũ giũ cái áo con méo xệch trong tay.

Thái giám Tiểu Lý bên cạnh cúi đầu khom lưng, thấy thế liền đón lấy cái áo, liếc nhìn Lục An Hải đầy vẻ đắc ý.

Lục An Hải biết hắn ghen tức vì bị cướp công việc, cái gói đồ ấy vốn giấu kỹ, mà cũng bị hắn moi ra được.

Thái giám trong cung lòng dạ độc lắm, mất đi gốc rễ thì coi mạng người nhẹ như lông hồng, không vừa ý là gϊếŧ ngay. Lục An Hải vội vàng quỳ lạy: “Xin ngài tha mạng. Tiểu nhân không muốn liên lụy người khác, chỉ vì thấy con bé này đáng thương, định giấu ở góc viện có người chết này nuôi vài năm. Đợi ta già rồi, sẽ len lén đưa nó ra khỏi cung. Thái giám già thì bị đuổi khỏi cung, mà ta từ mười hai tuổi đã vào đây, trong thiên hạ không còn ai là thân thích. Mai sau chẳng biết đi đâu, chỉ mong con bé này sau này có thể vì ta mà sắm nổi một cỗ quan tài. Cầu xin ngài mở lượng hải hà, tha cho một già một trẻ chúng ta con đường sống!”

Ông nói tha thiết chân thành, chạm đến nỗi xót xa nhất trong lòng những kẻ thái giám bị cắt bỏ cuộc đời từ sớm.

Ngô Toàn Hữu khẽ giật khoé môi, chậm rãi xoay người lại.

Trong đêm tối, ánh sáng nhập nhoạng, đôi mắt đen láy như sao của đứa trẻ nhỏ đang ngẩng đầu tò mò nhìn ông.

Nó chưa từng gặp người ngoài, chẳng biết sợ là gì, chỉ khẽ le cái lưỡi hồng nhỏ xíu, dường như đang muốn làm quen.

Ngô Toàn Hữu đưa tay vuốt má nó, ngón tay lạnh buốt trượt dần xuống cổ. Cái cổ nhỏ xíu, chỉ cần bóp khẽ là gãy, chẳng tốn chút sức nào. Hắn cúi người xuống, cười lạnh với Lục An Hải: “Lục công công, ngươi giỏi thật đấy, bình thường lặng lẽ chẳng hé lời, mà làm việc thì toàn chuyện mất đầu. Giữ lại ngươi thì dễ, nhưng giữ ngươi là ta chết. Hoàng tứ tử là ai? Là bảo bối trong tay hoàng thượng và hoàng hậu, ngươi lại lấy đứa nhỏ dơ bẩn này mê hoặc hắn, chuyện này mà lộ ra, đừng nói ra khỏi cung, mà đầu ngươi cũng không giữ nổi, còn liên lụy cả ta và Thích công công.”

“Rắc!” Trên vai hắn thêu hình con bướm sống động như thật. Đang nói dở, một bàn tay non nớt khẽ chạm lên vai hắn. Trong bóng tối, Tiểu Lân Tử tò mò với hình con bướm, tỏ ra rất thích thú.

Bàn tay nhỏ bò qua vai, mềm mềm sờ lên mặt Ngô Toàn Hữu, lên mắt hắn, khiến tầm nhìn hắn chợt mờ đi, bàn tay đang siết cổ nó cũng nới lỏng ra.

Một trận sát kiếp cứ thế mà bị dừng lại trong gang tấc.

Áp lực chết chóc khiến giọng nói thường ngày trầm ổn của Lục An Hải cũng run rẩy. Ông cúi rạp xuống, nghiến răng nói: “Nếu... nếu thực sự không thể, thì xin ngài cho phép tiểu nhân đưa nó ra khỏi cung. Sống chết sau này, là do số phận nó!”

“Hừ, đưa ra khỏi cung? Đâu dễ thế.” Ngô Toàn Hữu lạnh giọng: “Ta cứ tưởng ngươi chăm chỉ ngày đêm là để kiếm đường tiến thân, ai ngờ lại tự tìm đường chết. Ngươi đã muốn chết, ta giúp ngươi. Chuyện này liên luỵ cả ngự thiện phòng, đứa bé này xử thế nào là do Tề công công quyết định. Tiểu Lý Tử, mang nó đi cho ta.”

Ngô Toàn Hữu gạt tay Tiểu Lân Tử ra khỏi người, khuôn mặt gầy gò lộ rõ gò má nhọn, ánh mắt dài hẹp đầy âm u. Hắn liếc Lục An Hải một cái, rồi quay người đi ra khỏi cổng viện cũ nát.

“Dạ, tổng quản... để nô tài làm cho ngài!” Tiểu Lý vội vàng giật lấy Tiểu Lân Tử từ trong lòng Lục An Hải, chạy theo sau.

“Ư ư!” Tiểu Lân Tử bị xóc nảy trên tay hắn, nhăn mặt lẩm bẩm, mắt đen láy nhìn về phía Lục An Hải đang ngồi bệt dưới đất, muốn vươn tay đòi ôm lại.

Con ơi, giờ đây chẳng phải ta không cứu được con, mà là hoàng cung sâu tựa biển, là nơi ăn thịt người!

Lục An Hải nhắm chặt mắt, không nỡ nhìn thêm.

...

Trên con phố Đông Đồng Tử vắng vẻ không một bóng người, con đường kéo dài đến tận cuối, rẽ một cái là tới phòng trà Ngự Thiện, vậy mà Ngô Toàn Hữu đi được hai bước lại không theo lối đó. Hai chân dài như hạc của hắn đột ngột đổi hướng giữa chừng, vòng qua phía Bắc năm của cung Càn, bắt đầu đi đường vòng.

Tên thái giám gầy nhẳng như cây tre này bình thường ra tay đánh phạt bắt quỳ rất tàn nhẫn, Tiểu Lý Tử không nhìn thấu được hắn, cũng chẳng dám hỏi nhiều, chỉ rụt rè thăm dò: “Ngô Tổng quản, hình như đi nhầm đường rồi ạ?”

Ngô Toàn Hữu chẳng đáp, chỉ cộc lốc thốt ra hai chữ: “Tránh người.”

Tiểu Lý Tử liền không dám nói thêm gì nữa, cứ thế ôm lấy Tiểu Lân Tử mà rảo bước theo hắn, luồn lách trong các ngõ ngách trong cung.

Tiểu Lân Tử thấy lạ lẫm vô cùng, vốn dĩ được Lục An Hải cho ăn no, dắt đi dạo khắp sân xong là phải lim dim ngủ rồi, vậy mà giờ đây lại mở to mắt nhìn quanh, tràn đầy tò mò.

Một tòa hoàng cung tường đỏ ngói lưu ly, sau khi đêm xuống lại trở nên nghiêm nghị mà huyền bí. Giống như những ô vuông không bao giờ đi hết được, dường như đang mở ra thế giới bị giam cầm của nàng.