Chương 18

Vừa nói cậu vừa cạy then cửa.

Nhưng cạy mãi không được, nhìn kỹ mới phát hiện cửa đã bị khóa. Là một ổ khóa đồng cũ kỹ rỉ sét, phủ đầy bụi, như thể đã từ rất lâu không có ai mở ra.

Lưng cậu khẽ lạnh đi, đảo mắt nhìn quanh, chợt nhận ra xung quanh yên tĩnh lạ thường, ngay cả những chiếc chum đặt ở góc tường cũng đã bị nắng phơi đến cạn khô một giọt nước cũng không còn.

Cô ấy chết rồi sao?

Sở Trâu vội vàng kiễng chân nhìn vào trong qua cửa sổ, nhưng theo quy định thì lớp dưới cùng của cửa sổ đều dán giấy, cậu không nhìn thấy gì. Vất vả lắm mới lăn được một cái chum nước đến bên dưới cửa sổ, rồi trèo lên tấm ván đậy chum, ghé mắt vào ô cửa trên cao để nhìn vào.

Ánh nắng giữa trưa chói chang khiến ánh sáng trong phòng trở nên mờ tối, chẳng thấy gì rõ ràng, chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng chuột kêu "chít chít". Cậu thấy lo lắng, đoán không biết có phải Tiểu Lân Tử đang ngủ trong đó, bị lão thái giám độc ác nhốt lại để không cho cậu ăn bánh ngọt. Nhốt kiểu này thì chắc chắn mông con bé sẽ nổi rôm. Hoặc cũng có thể nó đã thối rữa rồi, bọn chuột đang gặm xương thịt nó cũng nên.

"Đồ tè dầm, ngươi đang ngủ hả? Không lên tiếng là ta ném cái chong chóng đi đó!" Cậu gõ vào cửa sổ dọa dẫm.

"Hứ, ngươi gọi ai đó? Ai là đồ tè dầm?" Một giọng cười lạnh lùng vang lên sau lưng, cậu giật mình quay đầu lại, thấy Sở Quảng đang khoanh tay đứng dưới mái hiên đối diện từ lúc nào không biết. Trong mắt Sở Quảng ánh lên vẻ hứng thú, như thể sắp vạch trần một bí mật gì đó.

Đằng sau hắn là Sở Nhϊếp với vẻ mặt ngái ngủ, rõ ràng là vừa bị Sở Quảng lôi khỏi giường. Còn có hai tiểu thái giám theo hầu là Tiểu Hỉ Tử và Tiểu Đặng Tử.

Sở Trâu có phần căng thẳng, khẽ mím môi rồi nhảy xuống định bỏ đi: “Ta vừa gặp ác mộng, may mà các huynh gọi mới tỉnh. Trong này có ma đấy, các huynh mau rút lui đi.”

Cậu nói đầy bình tĩnh, nhưng nét mệt mỏi vẫn hiện rõ nơi chân mày tuấn tú, như muốn dụ dỗ các ca ca rút lui.

Thế nhưng Sở Quảng nào dễ tin vậy, mắt nhìn chằm chằm vào góc tối mờ mịt kia: “Tam đệ nói ngươi dạo gần đây hay đến đây, bên trong có ai à? Ngươi định đưa cái chong chóng này cho cô ta chơi sao?”

Hắn tự động đổi thành “cô ta”, rồi vén vạt áo gấm màu đỏ sậm tiến về phía cửa.

Sở Trâu trừng mắt liếc Sở Nhϊếp, lập tức chạy tới chặn ngang cửa, hai tay dang ra chắn lấy khung cửa: “Hứ, nàng là của ta, huynh đừng hòng.”

Cậu cắn môi, trừng mắt nhìn Sở Nhϊếp, khuôn mặt non nớt lộ ra một tia lạnh lùng không thể vượt qua.

Sở Nhϊếp bất giác run lên. Thật ra chuyện này hắn chỉ vô tình phát hiện. Hôm đó Nhị ca rủ hắn đi thả diều, rồi con diều bay lạc đến Tây Lục Cung. Hiện giờ Tây Lục Cung vẫn chưa có phi tần chính thức nào ở, chỉ có mấy lão thái phi tuổi già. Sở Nhϊếp sợ không dám vào, bèn sai Tiểu Đặng Tử đi tìm, còn mình thì nấn ná ngoài cửa. Bất chợt thấy Tứ đệ lén lút chạy về phía cuối phố Tây Nhị, vừa chạy vừa quay đầu nhìn quanh, trông thần thần bí bí.

Sở Nhϊếp như ma xui quỷ khiến mà đi theo, rồi thấy Tứ đệ chui vào một viện nhỏ vắng vẻ, tiến thẳng vào phía sau viện, gỡ then cửa gian phòng ở góc khuất rồi chui vào. Sau khi vào phòng thì cậu leo lên giường, quay lưng về phía cửa sổ lẩm bẩm nói chuyện một mình hồi lâu. Sở Nhϊếp định bỏ đi, nhưng rồi lại thấy cậu đột nhiên cầm một miếng bánh, như đang nhảy múa, miệng cười “khì khì” như bị trúng tà.

Sở Nhϊếp về nhà thì đổ mồ hôi lạnh, rồi cứ như bị ám, liên tục theo dõi Tứ đệ, lén trốn ở hành lang phía sau viện nhìn trộm. Nhìn cậu nhảy tới nhảy lui, rồi đêm về nhớ lại lại thấy sợ, đến mức phải đòi ngủ cùng mẫu phi mấy đêm liền.

Sở Trâu thì bé, tay chân ngắn, chặn cửa cũng rất vất vả.

Sở Quảng càng thêm tò mò, đưa tay định gỡ tay cậu ra, gỡ không được, bèn sai Tiểu Hỉ Tử đến bế Sở Trâu ra.

Sở Trâu nín thở, trừng mắt nhìn Tiểu Hỉ Tử, hắn không dám làm liều. Sở Quảng liền nói: “Về sau để A Phổ cởϊ qυầи ngươi, phạt đứng ngoài cửa cung nữ luôn.”

Tiểu Hỉ Tử đành phải quỳ xuống dập đầu: “Tứ hoàng tử thứ tội, nô tài đắc tội rồi.”

Quay sang gọi Tiểu Đặng Tử lại giúp một tay. Đứa nhỏ này hồi nhỏ từng được Hoàng hậu nuôi bằng sữa một năm rưỡi, nên xương cốt nặng ghê gớm. Tiểu Đặng Tử không muốn dính líu, nhưng Tiểu Hỉ Tử tâm tư nhiều, hắn nghĩ nếu lỡ có chuyện gì, ít ra còn có người gánh tội chung.

Dù sao chủ tử mình cũng chỉ là kẻ theo hầu, không có tiếng nói. Tiểu Đặng Tử đành chậm chạp tiến lên, mỗi người nắm lấy một tay nhỏ của Sở Trâu.

Sở Trâu bắt đầu bị kéo đi, nghiến răng, sốt ruột hô to: “Tiểu Thuận Tử! Tiểu Thuận Tử cứu ta với!”

Cậu rất xinh đẹp, đôi mắt long lanh như đào hoa, khuôn mặt trái xoan, cằm nhọn, mỗi lần nhíu mày đều khiến người khác xao lòng.

Tam hoàng tử Sở Nhϊếp thương em, chẳng màng nhị ca đang có mặt, chạy tới ôm cổ Sở Trâu: “Các người đừng bắt nạt đệ ấy, đừng bắt nạt tứ đệ của ta!”

Bản thân hắn yếu ớt bệnh tật, trông cũng chỉ lớn hơn Sở Trâu chút xíu. Sở Trâu bị hắn ôm mặt nên không nhìn thấy rõ, chỉ biết bị kéo đi càng lúc càng nhanh, miệng vội vàng nói: “Tam ca đừng giúp đệ, sau này mẫu hậu biết sẽ đánh chúng một trăm trượng...”

"Rầm!" Chưa dứt lời, phía sau vang lên một tiếng động lớn, kèm theo khói bụi mù mịt.

Cánh cửa sập xuống.

Khung cửa sơn đỏ cũ kỹ, tay nắm bị mòn đến hỏng, gãy rời khỏi bản lề. Tiểu Hỉ Tử và Tiểu Đặng Tử không giữ được lực, ngã nhào như chó gặm bùn, Sở Trâu và Sở Nhϊếp cũng ngã đè lên họ.

“Ha, đỡ phải mở nữa rồi!” Sở Quảng liền vượt qua bọn họ, vén vạt áo gấm đỏ sẫm, nhảy vào phòng.

Gian phòng đổ nát ấy im ắng lạ thường, không khí lạnh lẽo đến rợn người. Trên chiếc giường gạch sát tường đen bóng vì bụi bẩn, bên cạnh là một bàn ghế gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi. Tựa ghế treo một chiếc áo cung nữ màu đỏ sậm phai màu, hoa văn xanh lục chói mắt, trông như có người đang dang tay ôm lấy ghế.

Rõ ràng là phòng đã lâu không có người ở, vậy mà trên chiếc đĩa ở đầu giường gần cửa sổ vẫn còn nửa miếng bánh ngọt. Dưới đĩa còn có ít nước cơm, chắc để đó đã lâu, bốc mùi chua mốc, ruồi bay vù vù.

Tối tăm mịt mù, âm u rờn rợn.

“Aaa— Có ma!” Tiểu Hỉ Tử nằm dưới đất, cảm giác như cả người co rút lại, lập tức hét lên rồi bỏ chạy.

Tiểu Thuận Tử nghe tiếng liền chạy đến, nghe tiếng hét truyền ra từ khu vực Tứ hoàng tử hay đi dạo ở Tây Ngũ Sở, biết ngay là tiêu rồi, chắc chắn là tiểu tổ tông kia bị ma ám rồi. Hắn vốn định sớm bẩm báo Quế Thịnh, chỉ sợ không ai tin, còn bị đánh thêm. Giờ thì xong rồi, không giấu được nữa rồi.

...

Trong Cung Khôn Ninh, không khí nặng nề dị thường, các cung nữ thái giám cúi đầu không dám thở mạnh.

Tôn Hoàng hậu ngồi ngay ngắn trên ghế rồng gỗ tử đàn ở chính giữa, khuôn mặt hiền hòa ngày thường giờ đầy vẻ nghiêm nghị. Trương quý phi ngồi bên trái, đặt tay lên đầu gối Nhị hoàng tử Sở Quảng, sắc sảo là thế, giờ cũng hiếm thấy im lặng. Ân quý phi ngồi đối diện, ôm Tam hoàng tử Sở Nhϊếp đang khóc sưng mắt.

Tiểu Hỉ Tử vừa hét “Có ma!”, liền cõng chủ tử bỏ chạy khỏi viện. Tiểu Đặng Tử cũng chạy, nửa đường mới nhớ ra chủ tử vẫn còn trong viện. Sở Nhϊếp bị bỏ lại một mình ngoài căn phòng tăm tối lạnh lẽo, sợ đến nỗi chân như bị kim đâm, không nhúc nhích nổi, chỉ biết gào khóc. Sở Trâu vẫn ở đó, nhưng với hắn thì có cũng như không. Đến lúc ấy rồi mà vẫn còn lục lọi bàn ghế giường chiếu tìm kiếm gì đó, trong mắt Sở Nhϊếp thì chẳng khác gì ma thật, đáng sợ như nhau.

Hai hàng cung nhân đứng nghiêm, đến cả trưởng công chúa Sở Tương cũng nghe tin chạy tới.

Sở Trâu nắm vạt áo, đứng ở giữa, bị ánh mắt của mẫu hậu dọa đến không dám ngẩng đầu.

Tôn Hoàng hậu buồn bực liếc nhìn tiểu nhi tử một cái, áo xanh nhạt phủ đầy bụi, đầu gối còn dính cả đất. Nàng quay sang hỏi Sở Nhϊếp: “Con nói nó đã đến đó mấy lần? Vào trong làm những gì?”

“Thành thật mà nói.” Trương quý phi nhẹ giọng nhắc nhở.

Sở Nhϊếp đành nghẹn ngào đáp: “Đệ ấy hay đến đó, vào rồi thì ngồi nói chuyện với tường, con nghe không rõ.”

Sở Trâu trừng mắt nhìn, trong lòng nhờ câu “nghe không rõ” mà thầm thở phào.

Tôn Hoàng hậu xoa huyệt thái dương đang đau nhức, lại hỏi: “Ngoài nói chuyện với tường, tứ đệ con còn làm gì nữa?”

Sở Nhϊếp đáp: “Đệ ấy còn nhảy như xác sống, từ đầu giường nhảy tới cuối giường rồi lại nhảy ngược lại. Gần đây còn hay nói là muốn phi thăng đi gặp Thái Thượng Lão Quân.”

“Huynh nói bậy!” Khuôn mặt xinh đẹp của Sở Trâu lập tức đỏ bừng lên.

Xì xì. Các cung nhân cắn môi cố nhịn cười, mà không dám bật tiếng.

Trương quý phi tuy đau lòng con, nhưng cũng không nhịn được mà châm chọc: “Chắc là bị ma ám rồi, tự nó bị thì thôi, còn lôi cả các ca ca theo, thế là không tốt. Nếu thật có chuyện gì xảy ra, hoàng hậu tỷ tỷ biết ăn nói sao đây?”

Hoàng trưởng tử Sở Kỳ nhìn Trương quý phi đầy bất mãn, rồi quay sang nhìn đệ đệ đầy lo lắng.

Sở Trâu vẫn như người mộng du, mím môi không đáp, ánh mắt mơ màng khiến Tôn hoàng hậu càng thêm nhíu mày, thấy mình đã quá lơi lỏng với cậu.

Hoàng hậu không thèm để ý đến Trương quý phi, giả vờ không nghe thấy, chỉ sai người: “Gọi Tiểu Thuận Tử đến đây. Nhϊếp nhi, con nói tiếp đi.”

Sở Nhϊếp được khuyến khích, liền nói to: “Tứ đệ còn ăn cả bánh ở đầu giường nữa. Bánh đó đã mốc rồi, đệ ấy vừa ăn vừa nhảy, miệng còn cười khì khì.”

...

Tháng bảy đầu thu, trong cung bắt đầu lan truyền lời đồn có ma. Mỗi viện đều len lén treo lược gỗ đào, còn đặt bát nước ở cửa ra vào để soi mặt khi ra vào, sợ rằng có thứ gì đó không sạch sẽ theo vào.