“Thần thϊếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.” Mấy vị phi tần cùng cúi người hành lễ với Tôn hoàng hậu.
Trương quý phi làm ra vẻ ngượng ngùng áy náy: “Không biết Hoàng hậu tỷ tỷ đang có khách, thật sự quấy rầy rồi. Nếu tỷ đang bận tiếp khách thì chi bằng bọn muội xin cáo lui trước, khi nào rảnh sẽ lại đến chuyện trò với tỷ.”
Tôn hoàng hậu cũng chẳng buồn giả vờ khách sáo. Trương quý phi đường đường mang theo Sở Quảng đến, lại còn kéo thêm hai phi tần đi cùng, rõ ràng là nghe tin đại thiếu phu nhân phủ Đông Bình hầu vào cung nên cố ý đến làm quen.
Nàng mỉm cười không biểu cảm: “Đã đến rồi thì cũng không cần vội về. Đều là nữ nhân trong hậu cung, cùng ngồi xuống trò chuyện một lát cũng tốt.”
Rồi sai cung nữ dâng chỗ ngồi.
Thấp bé nhỏ nhắn, Thi Thục phi cúi đầu lặng lẽ đi theo phía sau. Tôn hoàng hậu nhìn thoáng qua nàng, giữa mùa hè nóng bức thế này mà bên trong vẫn mặc áo cổ cao trắng nhạt. Trong lòng bỗng dâng lên chút chua xót, giả vờ như vô tình thu ánh mắt lại.
Trương quý phi nhạy bén, tất nhiên bắt gặp ánh nhìn đó, liền lén nhếch khóe miệng. Hoàng thượng bao năm bị kìm nén trong vương phủ, nay lên ngôi rồi, tìm một nữ tử dễ bề tùy ý để giải tỏa u uất cũng là chuyện dễ hiểu. Qua vài hôm sẽ chán thôi, nàng chẳng vội gì.
Cố tình ngồi cùng Ân Đức phi một bên, để Thi Thục phi phải ngồi đơn độc đối diện Tôn hoàng hậu, không gì che chắn.
“Ư ư!” Tống Ngọc Nghiên vẫn còn nức nở ấm ức. Tôn hoàng hậu không thèm để mắt đến Trương quý phi, chỉ xoay sang hỏi Sở Trâu: “Vừa nãy con có bắt nạt muội muội không?”
“Con không có.” Sở Trâu mím môi lặp lại.
Sở Quảng xen vào: “Con thấy hết rồi, ngón tay đệ ấy đến giờ vẫn còn ướt đấy!”
Tôn hoàng hậu nhìn qua, quả nhiên con trai đang lén lút giấu tay vào tay áo. Đã bị Sở Quảng vạch trần, nàng cũng không thể thiên vị nữa, bèn sai Lý ma ma mang thước ngắn ra, đánh hai cái ngay trước mặt mọi người.
“Bốp, bốp”, chiếc thước dẻo đánh lên tay non nớt của đứa trẻ bốn tuổi, âm thanh vang giòn, chắc chắn đau lắm. Sở Trâu nhíu vai cứng đầu chịu đựng, quay đầu trừng mắt nhìn Sở Quảng.
Sở Quảng cũng chẳng kém cạnh.
Trương quý phi thúc con: “Mau đi dỗ muội muội đi, dỗ được rồi thì tứ đệ con không phải bị đánh nữa.” Đồng thời nháy mắt ra hiệu.
Sở Quảng liền nắm tay Tống Ngọc Nghiên. Cậu bé trời sinh anh tuấn, ánh mắt lạnh lẽo có phần dữ dằn. Tống Ngọc Nghiên đôi mắt đẫm lệ nhìn cậu vài lần, nước mắt dần ngừng rơi, ngón tay hồng hồng móc lấy tay Sở Quảng, lí nhí lẩm bẩm một mình.
Trương quý phi đắc ý cười: “Ôi, hai đứa nhỏ này cũng có duyên phết.”
Sở Diệu mỉm cười dịu dàng phụ họa, trong lòng thì khắc ghi lời dặn của cha chồng: trước khi thái tử vị còn chưa xác định, chớ nên quá thân cận với bất kỳ chủ vị nào trong cung.
“Các hoàng tử đều đáng yêu cả.” Sở Diệu khéo léo khen, bế Tống Ngọc Nghiên vào lòng.
Tôn hoàng hậu trong lòng có chút không vui, bao năm rồi, họ Trương kia vẫn luôn không quên tranh phong với nàng. Nhìn thấy Thi Thục phi thèm thuồng nhìn Tống Ngọc Nhu trắng trẻo xinh xắn, ánh mắt như bị hút chặt, bèn dịu giọng nói: “Gần đây Hoàng thượng sủng ái muội không ít, có lẽ chẳng bao lâu nữa muội cũng sẽ có thôi, không cần ngưỡng mộ.”
“Vâng, thần thϊếp tạ ơn Hoàng hậu nương nương ban lời lành.” Thi Thục phi đỏ ửng đến tận cổ, xấu hổ cúi đầu, sau gáy trắng nõn không giấu được vết đỏ ửng.
Tối hôm đó, Sở Ngang chuẩn bị đi đến cung Vĩnh Hòa, nhưng lại nghe nói Thi Thục phi không khỏe, thế là chuyển hướng sang cung Diên Hi của Ân Đức phi, nơi hắn đã lâu không đặt chân đến. Từ đó, việc ngủ lại hậu cung lại trở về trạng thái nhạt nhòa như trước. Nhưng đó là chuyện sau này.
Nói về hiện tại, phụ nữ trẻ con đông đúc làm không khí trở nên ồn ào, Tôn hoàng hậu bèn sai Cẩm Tú và Tiểu Thuận Tử dẫn bọn trẻ ra ngoài chơi.
Cẩm Tú vâng dạ, đưa cả nhóm lớn nhỏ xuống bậc đá cẩm thạch trắng.
Trước quảng trường điện Giao Thái, Cẩm Tú ngồi xổm bóc hạt hồ đào do Tân Cương tiến cống cho Sở Trì ăn. Loại hạt trắng sữa, cắn vào giòn thơm lại tiết chút dầu. Sở Trì mới hai tuổi cắn không vỡ, sốt ruột đến mức giậm chân thình thịch. Cẩm Tú liền lấy dùi nhỏ bên người ra nghiền vỡ, trải khăn sạch dưới mái hiên cung, mặc áo cam nhạt, toát lên vẻ sáng sủa tươi tắn khác hẳn khi còn bị dồn vào góc Đông hành lang trước đây.
Sở Trâu ở bên ngắm nghía mặt và cổ nàng, làm Cẩm Tú có chút ngại, khẽ hỏi: “Điện hạ nhìn gì vậy?”
Sở Trâu nhìn chòng chọc đuôi mắt nàng hơi xếch lên: “Ngươi cho muội muội ăn đùi gà cay tẩm gia vị, mẫu phi nàng không trách phạt ngươi à?”
Thì ra là chuyện đó, Cẩm Tú bật cười: “Đùi gà ấy nô tỳ đã nếm thử trước rồi, sau đó lén đổi sang một hộp khác mới đưa.”
Nàng nháy mắt tinh nghịch, thái độ nói chuyện chẳng hề giống những cung nữ khác luôn dè chừng vì biết Sở Trâu được phụ hoàng sủng ái. Nàng như trò chuyện với người cùng lứa, khiến cậu bé thấy dễ chịu, cảm giác như bản thân được xem là người lớn thật sự.
Nhưng rồi lòng lại thoáng cụt hứng, nữ hầu gọi Thừa công công là “Thặng công công” mới hôm trước vì lỡ tay làm rơi khay mà bị hắn bắt trói, giữa trưa nắng bị lột quần đánh mông đến đỏ tím cả vùng. Giá như hôm đó Cẩm Tú cũng bị đòn thì hay, như vậy lão thái giám Lục An Hải trong lòng cậu sẽ càng thêm đáng ghét. Như thế, ngay cả tiểu thái giám mà ông nuôi có rớt chết trên đất thì cũng xem như đáng đời.
Sở Trâu quay đầu lại, thấy Sở Quảng và Sở Nhϊếp đang chơi đùa, thân hình gầy yếu của Sở Nhϊếp bị Sở Quảng đè vai làm lảo đảo. Dạo này, Sở Nhϊếp dường như đã thành cái đuôi bám theo Sở Quảng rồi.
Cậu nghĩ tới chuyện bị đánh công khai trong cung mẫu hậu, liền nhìn vào mấy hạt hồ đào trong tay Cẩm Tú: “Cho ta hai hạt, ngày mai ta thưởng ngươi một lá vàng.”
“Phụt!” Sở Quảng đang đứng dưới gốc cây khều ve bằng gậy tre dài, đột nhiên bị trúng vào mông. Cậu kêu đau, sờ mông thì vai lại bị đánh tiếp. Giận quá ném luôn gậy, nhặt lên thì thấy là hai hạt hồ đào, liền cau mày hỏi Sở Nhϊếp: “Ngươi ném à?”
Sở Nhϊếp bị nắng trưa chói chang làm nheo cả mắt, híp mắt đáp: “Không phải ta.”
“Không phải ngươi thì là ai?” Sở Quảng sắc mặt lạnh lùng, mắt dài khẽ quét xung quanh. Cậu tuấn tú rắn rỏi, mang nét lạnh lẽo thừa hưởng từ phụ hoàng.
Sở Nhϊếp sợ cậu, không dám nói, quay lại nhìn tường son phía sau. Trên tường trống trơn, ánh mặt trời chiếu lên mái ngói lưu ly lấp lánh ánh vàng vụn, là một bức tường đang tu sửa, trưa thợ nghỉ, vẫn thấy đầu thang tre nhô lên.
Hừm, lão Tứ tốt thật đấy. Sở Quảng lập tức hiểu ra, nắm hạt hồ đào đuổi về phía bức tường.
“Chạy mau!” Sở Trâu lập tức tụt khỏi thang tre, nhảy lên lưng Tiểu Thuận Tử rồi trượt xuống đất.
“Ái, hoàng... hoàng tử, ngài chậm chút ạ.” Tiểu Thuận Tử quỳ rạp, bị cậu nhảy xuống nặng trĩu cả vai. Chưa kịp phủi bụi, đã vội bò dậy đuổi theo.
Gió hè hầm hập, nướng gạch xanh trong Tử Cấm Thành sáng loá. Chủ tớ hai người rẽ qua Phượng Thải Môn, ùa vào điện Càn Thanh phía trước.
Đúng lúc ấy, thái giám trưởng Lục An Hải đang dẫn đội mang cơm đi vào từ ngoài cửa điện. Giữa sân trống bày hàng ngũ xanh lục, thái giám không được ngẩng đầu trước chủ tử, phải gù như con tôm. Cúi quá lâu thì đứng cũng chẳng thẳng nổi, đi lại lắc lư như quái vật rối trong tuồng da.
Lục An Hải mặt dài héo úa như dây mướp đắng, từ xa liếc nhìn cậu, hơi khom người hành lễ.
Sở Trâu mắt tinh, nhận ra trong ánh mắt nheo nheo ấy không có nụ cười. Trước kia nếu Tiểu Lân Tử vừa ê a gọi cậu, lão đang làm việc vẫn nhếch mép như con mèo ba môi trong cung Từ Ninh. Ngày nào bị mắng thì mắt trĩu nặng như dây mướp mới mọc.
Hôm nay là dây mướp đắng. Sở Trâu nhớ đến Tiểu Lân Tử, bỗng nhiên phanh gấp, dừng chân nhìn Lục An Hải đi qua.
“Lão Tứ, ngươi là đàn ông thì dừng lại cho ta!” Sở Quảng như bay mà tới, phía sau là Sở Nhϊếp gầy yếu đuổi theo.
Sở Trâu hít sâu một hơi, cố tình đi sau lưng Lục An Hải vào điện Càn Thanh, bước chân nghênh ngang khıêυ khí©h, còn quay đầu phồng má làm mặt xấu với Sở Quảng.
Sở Quảng bảy tuổi lập tức cứng họng, đứng đơ dưới nắng trước cổng cung, chỉ còn lại cái bóng dài mảnh mai.
Cánh cổng cung đó, ngoài Tứ hoàng đệ ra, tất cả các hoàng tử đều phải nhờ thái giám Trương Phúc đi thông báo mới được vào, ngay cả hoàng trưởng tử cũng không ngoại lệ. Thậm chí còn nghe đồn Tứ đệ từng được phụ hoàng ôm lên long sàng khi đang ngủ...
...
“Khà...” Trên phố Tây Nhị dài vắng ngắt, chỉ còn tiếng thở dốc của thiếu niên vang vọng. Nội đình có hoàng hậu và các phi tần cư ngụ, buổi trưa phải yên tĩnh tuyệt đối. Lúc này chẳng ai qua lại, trời nắng gắt đến nỗi ngay cả mèo hoang trộm ăn thường ngày cũng lười lượn lờ.
Chiếc chong chóng trong tay Sở Trâu quay tít theo động tác, cậu mặc áo gấm cổ tròn xanh nhạt, chân dài bước qua Bách Tử môn rồi rẽ vào nhị sở Tây Càn bên hông. Sau cả buổi sáng dằn vặt suy nghĩ, cuối cùng quyết định chủ động đến làm hòa với Tiểu Lân Tử.
Trong viện vắng lặng như tờ, ngay cả tiếng ve cũng như bị chặn lại.
Ngoài căn phòng âm u sâu trong cùng, gió lùa khiến lớp giấy dán cửa sổ rách nát phần phật. Cậu hít sâu, đi về phía cánh cửa đóng kín kia, trong lòng dâng lên sóng trào mãnh liệt.
Ngón tay thon dài khẽ chỉnh lại chong chóng, thứ cậu nhờ Tiểu Thuận Tử nhờ người ngoài cung mua vào, tốn cả nửa tháng tiền tiêu vặt. Cậu chỉnh cho nó quay thật đẹp, rồi giả vờ như không có gì xảy ra, đi tới cửa.
“Chẹp! Chủ tử nhà ngươi đến thăm ngươi đây. Còn mang đồ cho ngươi chơi nữa.” Cậu cong mắt cười tươi, cố làm ra vẻ chẳng có gì xảy ra, như thể không hề vì không ăn được bánh đậu phụ của cha cô là thái giám mà tức giận đến mức cấu cô một cái sau đầu gối.