Sở Diệu cung kính thi lễ: “Thần thϊếp sao lại dám để tâm? Hoàng hậu nương nương đoan trang lại hiền từ, thần thϊếp mến mộ còn không kịp. Người gọi thần thϊếp thế nào cũng thấy dễ nghe cả.”
Vừa mở miệng, giọng nói như chuông bạc mang theo nụ cười, lập tức khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Lũ trẻ phát ra những tiếng ê a thơm sữa, Tôn hoàng hậu dang tay ra đón: “Ồ, thật là đáng yêu quá. Đây là long phượng thai mà muội sinh cho hắn đó sao? Kinh thành đồn ầm cả lên về tình cảm mặn nồng của hai vợ chồng các muội, hắn đối xử với muội có tốt không?”
Sở Diệu mặt đỏ hồng lên không tự chủ: “Tốt lắm ạ. Chàng lớn hơn thần thϊếp vài tuổi, người ít nói, nhưng đối với thần thϊếp lại rất ân cần. Bình thường trừ khi đi làm việc, nếu không thì cũng chẳng ra ngoài giao tiếp, mà chỉ quanh quẩn bên cạnh thần thϊếp chơi với con, thật hiếm thấy là chàng lại không thấy chán.”
Nàng nói vậy, lòng lại nhớ tới những điều tốt đẹp mà chồng mình, Tống Nham, đã dành cho nàng.
Thật ra khi tổ mẫu bảo nàng đi xem mắt, nàng đã chán nản tột độ. Nghĩ rằng mình chưa kịp xuất giá đã thành quả phụ chờ cửa, giờ lại có người dám tới cầu hôn, mà người đó lại còn là một kẻ nửa tỉnh nửa mê, được đồn là đần độn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tống Nham, tất cả đều bị đảo lộn. Một nam nhân gầy gò, lạnh lùng mà sạch sẽ, khoác một bộ trường bào cổ tròn bằng gấm lam thẫm, thắt đai ngọc, ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế gỗ trắc khảm hoa. Dường như là định mệnh an bài, vừa nghiêng đầu nhìn nàng một cái, đã khiến tim nàng loạn nhịp.
Về sau thành thân mới biết hắn không đần thật. Sau khi bái đường vào động phòng, ánh mắt hắn dần dần có thần sắc. Chuyện phòng the thì không ai dạy mà cũng tự biết, cả ngày cứ quấn lấy nàng không rời, chẳng phân ngày đêm. Sau khi khiến nàng cũng đắm chìm trong vị ngọt đó, hắn bắt đầu chủ động ra ngoài xã giao. Không rõ là do may mắn hay thực tài, mà cha chồng cũng giả vờ không hỏi đến, để hắn thi đỗ võ bảng nhãn, rồi vào hoàng thành mười hai vệ nhận chức quan ngũ phẩm.
Sở Diệu vốn là cô gái mồ côi mẹ từ nhỏ, lại từng làm mất một vị hôn phu, nên đối với phu quân cũng chẳng đòi hỏi gì cao xa, chỉ mong người đó lành lặn, bình an là được. Vậy mà hắn lại càng ngày càng đối xử tốt với nàng, dù ít nói nhưng thường mang về cho nàng những món đồ ăn chơi thú vị. Một tháng cũng hiếm khi qua phòng thị thϊếp đôi ba lần, sợ nàng biết được sẽ buồn trong lòng. Nàng cảm thấy như vậy là đủ rồi. Dẫu bên ngoài có lời ra tiếng vào, nàng cũng chẳng mấy khi để tâm, ngoài việc công, hắn chẳng đi đâu khác, còn có thể vụиɠ ŧяộʍ làm gì?
Hai gò má trắng hồng ửng lên như mây chiều, rơi vào mắt Tôn hoàng hậu lại khiến nàng thầm ghen tị. Từ cái đêm hoàng đế tới chỗ Thi Thục phi, đến nay liên tục mấy đêm không ngơi. Thi Thục phi vào cung từ năm mười bảy tuổi, người nhỏ nhắn yếu ớt, bình thường nếu không nhắc tới thì hoàng thượng cũng chẳng nhớ đến nàng. Vậy mà lần này lại khác thường như vậy.
Lý ma ma bảo có lẽ là vì mùa xuân năm sau sẽ mở đợt tuyển tú mới, đến khi hậu cung thêm mỹ nữ, thì Thi Thục phi với bốn năm hầu hạ mà vẫn chưa có con cũng chẳng còn nhiều cơ hội, nên bệ hạ mới ban cho một ân sủng. Cùng là phụ nữ với nhau, hoàng hậu nghe thế thì thấy cũng hợp tình hợp lý.
Vì vậy liền cười cảm khái: “Nhà nhỏ cũng có cái tốt của nhà nhỏ.”
Tống Ngọc Nghiên bốn tháng tuổi chu môi phồng phềnh, miệng nhỏ nhả bọt, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Tôn hoàng hậu, ánh mắt vô cùng chăm chú.
Ngón tay nàng nhỏ xíu, móng tay hồng hồng như cánh hoa, trên khuỷu tay còn đeo hai chiếc vòng bình an lấp lánh dưới ánh sáng, trông vừa sang trọng lại tinh xảo. Tôn hoàng hậu rất hài lòng với tiểu cô nương này, người do nhà giàu nuôi dưỡng không thể tầm thường, huống hồ lại có hoàng đế ngầm ra hiệu nâng đỡ.
Nàng liền bế bé từ tay nhũ mẫu, nhẹ nhàng đùa nghịch trong lòng: “Xem xem đôi mắt đen nhánh này, nhìn bản cung thế là muốn xin thưởng à? Nhóc con, sao con biết bản cung sẽ thưởng cho con vậy? Con đúng là có linh cảm với bản cung rồi. Lý ma ma, mau lấy cho ta đôi vòng tay đính ngọc lam với hoa mây ra, để tiểu thư Ngọc Nghiên đeo chơi.”
Mới gặp đã tặng thưởng, từ xưa phụ nữ trong nội cung cũng là nhân tố ảnh hưởng tới triều chính, lần vào cung này, Đông Bình hầu đã dặn Sở Diệu phải để mắt quan sát nhiều. Giờ xem ra quả là có ý lôi kéo.
Chiếc vòng tay hình hoa mây nhỏ xinh, đính đá lam nơi tâm hoa, chế tác vô cùng tinh xảo, nhìn qua liền biết là được làm riêng theo cỡ tay trẻ con.
Sở Diệu vội quỳ lạy: “Thứ quý như thế, tiểu nữ làm gì có đức có phận mà nhận, hoàng hậu nương nương khiến thần thϊếp thật sự không dám nhận.”
Tôn hoàng hậu giơ tay bảo nàng đứng dậy, ôn tồn nói: “Nhà họ Tống các người đời đời trung nghĩa với triều đình, hoàng thượng vẫn luôn nhớ kỹ. Một đôi vòng nhỏ như thế có gì đáng nói.”
Rồi nàng sai hoàng trưởng tử Sở Kỳ đeo cho Ngọc Nghiên muội muội.
“Vâng, mẫu hậu.” Sở Kỳ cung kính làm theo, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lấy tay non mềm của Tống Ngọc Nghiên, rồi đeo vòng hoa lên cổ tay bé.
Lý ma ma cười đùa: “Xem điện hạ chúng ta nâng niu cẩn thận thế kia, đủ thấy yêu thương tiểu thư Ngọc Nghiên đến nhường nào.”
Đám cung nữ xung quanh bật cười khúc khích.
Sở Kỳ hiểu rõ ý tứ trong lời họ, khuôn mặt thanh tú của thiếu niên chín tuổi đỏ bừng, cúi đầu trêu đùa với Ngọc Nghiên. Bé con đảo mắt liên hồi, hai tay múa loạn, khiến viên đá lam trên vòng sáng lấp lánh. Sở Kỳ nói: “Bao giờ mẫu hậu cũng sinh cho nhi thần một tiểu muội đi.”
Hoàng hậu cười mắng: “Nào phải muốn sinh là sinh được? Sinh một mình đệ đệ con đã khiến bản cung mất nửa cái mạng rồi. Nếu nó ngày nào chịu ngoan ngoãn, bản cung nhất định thắp hương tạ trời đất.”
Vừa nói vừa đưa mắt tìm Sở Trâu, gọi nó tới nhìn em gái.
Sở Trâu đang thẳng lưng đứng bên nhũ mẫu bế Tống Ngọc Nhu, nghe vậy làm bộ không nghe thấy, cũng không nhìn về phía bên kia.
Tống Ngọc Nhu thật sự rất xinh, đến bé trai nhìn còn phải động lòng, nhưng tính tình lạnh lùng, không để ý tới ai. Sở Trâu thấy lạ, giơ ngón tay chọc chọc, bé lại chui mặt vào cổ nhũ mẫu, không thèm để tâm.
“Xì, bé này thú vị thật.” Sở Trâu lại vòng ra sau lưng nhũ mẫu tìm cơ hội đối mặt.
Nhũ mẫu ôm đứa trẻ trốn bên này bên kia, vất vả vô cùng.
Hoàng hậu thấy thế bèn nghiêm mặt: “Lão tứ, lại đây.”
Giọng nàng mang chút nghiêm nghị, mỗi lần thế này Sở Trâu không dám trái lời, chỉ đành bước tới đầy miễn cưỡng.
Nhưng ánh mắt lại trốn tránh, không nhìn bé Ngọc Nghiên trong lòng mẫu hậu.
Ngay từ đầu cậu đã không muốn nhìn cái bọc nhỏ trông hơi giống Tiểu Lân Tử ấy. Dạo gần đây cậu thường mơ thấy Tiểu Lân Tử ngã từ giường xuống, đầu đập vào nền gạch, chắc chắn rất đau. Đêm khuya, chuột bò qua người cô, với đôi chân nhỏ mũm mĩm ấy, chắc chắn sẽ bị cắn. Cô sẽ khóc lớn không ngừng, rồi bị Quế Thịnh đưa tới chỗ Thích Thế Trung cắt chỗ kia... Cậu lại giật mình tỉnh dậy, ôm chăn lăn xuống giường, chạy một mạch sang giường lớn của mẫu hậu.
Ban ngày, cậu càng chơi như điên. Chỗ nào trong cung có tóc người bẩn thỉu, đâu có phơi lạc vặt, cậu đều biết. Đầu óc nhỏ của cậu nhét đầy những thứ đó, không còn chỗ để nhớ xem Tiểu Lân Tử còn sống hay đã chết.
“Xem kìa, Tống muội muội đang nhìn con đó.” Hoàng hậu bảo cậu.
Sở Kỳ nhìn đệ đệ, ánh mắt có phần ghen tị.
Sở Trâu đành liếc qua một cái, Tống Ngọc Nghiên thật sự rất đáng yêu, dưỡng tốt nên da hồng hào căng mọng, nhìn còn hơn Tiểu Lân Tử nhiều. Tuy Tiểu Lân Tử cũng mũm mĩm, nhưng ánh mắt lại lơ đãng, lúc lại lo sợ, thường xuyên không nhận ra khi có người nói chuyện với bé, mắt đen lay láy chỉ nhìn chằm chằm trần nhà, như thấy gì đó đáng sợ mà run lên.
Một tiểu thái giám bị giấu trong nhà nát thì cũng có thể thấy ma thôi... Mình so với bé ấy làm gì?
Sở Trâu lấy một miếng bánh đu đủ đưa Ngọc Nghiên liếʍ. Bé chỉ thè lưỡi liếʍ qua loa, không hứng thú lắm. Chắc ở nhà ăn ngon rồi, khác hẳn Tiểu Lân Tử, cứ nếm chút gì ngọt là hưng phấn, lè lưỡi liên tục như cún con đang bú, thật là đáng yêu.
Cậu len lén giấu miếng bánh, cho Ngọc Nghiên liếʍ ngón tay mình. Bé liếʍ hai cái rồi bỗng “hức hức” khóc, chui vào lòng nhũ mẫu.
Cậu lập tức cảm thấy một khoảng trống kỳ lạ trong lòng.
Hoàng hậu thấy con nghiêm trang như thế, biết ngay lại nghịch ngợm khi nàng không chú ý, liền hỏi: “Con bắt nạt muội muội đấy à?”
“Con không có.” Sở Trâu đáp khẽ.
“Nó có. Nó vừa bảo muội muội liếʍ tay nó.” Trên ngạch cửa đỏ vang lên giọng nhị hoàng tử Sở Quảng. Trương quý phi dắt con trai chậm rãi bước vào điện, theo sau là Thi Thục phi mới được sủng hạnh nhiều ngày liền, còn có Đức phi Ân thị và tam hoàng tử Sở Nhϊếp.
Vì Quế Thịnh đã vào bẩm báo nên không coi là vô lễ.
Mặt Thi Thục phi hây hây đỏ, ánh mắt mang vẻ quyến rũ không giấu được, cúi đầu không dám ngẩng lên.
Theo lệ, phi tần được sủng sẽ tới Khôn Ninh cung tạ ơn sáng hôm sau, nhưng mấy ngày nay nàng thực sự không dậy nổi. Còn chuyện cụ thể thì nàng không tiện nói, nhưng mỗi lần nhớ lại đều đỏ mặt.
Tóm lại, thái độ của hoàng đế với nàng đột nhiên thay đổi, có lẽ vì hôm đó nàng chịu không nổi, lần đầu phá lệ sai thái giám đi mời ngài. Chuyện đó khiến ngài thấy mới mẻ. Những ngày này, ngài đối xử với nàng như phát điên, hoàn toàn không xem nàng là phi tử, mà như đồ vật để phát tiết.
Khi ở vương phủ, dù cũng đến với nàng, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng cao quý. Giờ đây như biến thành người khác, mang khí thế bá đạo của hoàng đế, không nói lời thừa, chỉ dùng hành động. Nàng vừa sợ lại vừa khao khát, sợ đến chết, mà lại đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ ấy. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người rã rời không nhúc nhích nổi, hoàng thượng cũng mở miệng ân chuẩn cho miễn tạ ơn.