Chương 15

“Phù phù!” Sở Trâu chắp tay sau lưng, đứng thở hổn hển trước cổng Thuần Hựu không một bóng người. Ngửa đầu nhìn lên, mây đỏ cuộn xoắn trên bầu trời chẳng khác nào tâm trạng rối như tơ vò trong lòng cậu lúc này.

Cứ thế đứng cho đến khi hoàng hôn tắt hẳn, ánh chiều màu cam vàng trên đỉnh đầu dần bị mây đen che khuất, bụng cậu mới phát ra tiếng “ùng ục” như ếch kêu. Lết từng bước một đến trước cửa Quảng Sinh bên phải, bỗng nhớ ra buổi sáng lỡ tay làm vỡ một chiếc bình sứ hoa men màu của mẫu thân, đành cắn răng đi sang chỗ phụ hoàng ăn cơm.

Trên chiếc bàn dài ba chân cong chạm trổ hình ngọc châu bằng gỗ tử đàn, bày đầy những món mặn lẫn chay nhỏ nhỏ, tẩm điện Càn Thanh vẫn tĩnh lặng như thường lệ.

Đêm hè dịu mát, gió nhẹ từ cánh cổng sơn đỏ uy nghi bên ngoài lùa vào, làm lớp áo bào thêu rồng chỉ vàng trên nền đen của hoàng đế Sở Ngang khẽ lay động. Trước mặt hắn là vài món rau xanh, những món được Lục An Hải chắt lọc kỹ lưỡng sau bao lần dò đoán sở thích của hoàng thượng, hiển nhiên là rất hợp khẩu vị.

Măng non tiến cống từ phương Nam xanh mướt, canh con nghêu nhạt mà ngọt, khẩu vị do Hoàng hậu Tôn dùng ma ma hồi môn từ quê nhà bồi dưỡng mười mấy năm, cuối cùng để Lục An Hải nắm bắt được. Khi dùng bữa, lưng hoàng thượng luôn thẳng tắp, tay cầm đũa bạc dài, thon gọn và thanh nhã, làm thái giám hầu cơm cho hắn thật sự là một loại mỹ cảm.

Bên ghế phụ, Sở Trâu cứ lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, từ đầu tới cuối không động vào món nào ngoài tầm mắt nửa thước.

Thằng bé này từ khi vào cung, lúc nào cũng tâm sự chất đầy trong lòng, nhìn thì bận rộn mà chẳng ai biết trong đầu cậu đang rối bời điều gì. Dạo trước quốc sự căng thẳng, giờ thì mọi thứ đã đi vào nề nếp, cũng nên cân nhắc mời thầy giáo cho cậu học hành.

Sở Ngang nhìn con, khẽ mỉm cười, gắp cho cậu một miếng cá tùng thử sữa Nam phương vào bát bạc nhỏ.

“Ăn đi, món con thích mà.”

“Vâng.” Sở Trâu lí nhí đáp, gắp cá bỏ vào miệng, rồi lén liếc sang Lục An Hải đang hầu bên kia.

Lục An Hải cúi đầu khom lưng đứng cách đó bốn bước, thái giám bình thường mùa hè mặc bộ y phục màu xanh rừng, đầu đội mũ có chỏm lông viền đen, trông như một cái mồ đội tai dài, còn bản thân ông ta thì giống như một con rùa già màu xanh.

Trong cung làm việc bắt buộc phải giữ nét mặt tươi vui, nhưng không được cười quá lố, phải cười vừa phải, khóe mắt hơi cong xuống, khóe miệng nhếch nhẹ, để người khác nhìn thấy mà thấy vừa vui vừa có giáo dưỡng. Giờ ông ta nheo đôi mắt già nua, trông từ bi hiền hậu, nhưng Sở Trâu biết rõ ông ta còn có một khuôn mặt khác.

Hôm trước, một cung nữ đưa đồ từ Thượng phục cục đến hỏi đường, nói Quế công công dặn mang áo choàng cho hoàng hậu. Quế Thịnh thích người khác gọi mình là “Quế công công”, vì “Quế” đồng âm với “Quý”, nghe có vẻ sang trọng có thân phận. Nếu ai gọi nhầm là “Thặng công công” thì thể nào cũng sa sầm mặt, thái giám trong cung tâm địa hiểm độc, nhỏ mọn, thù dai. Vài hôm sau thế nào ông ta cũng tìm cách trù dập cung nữ ấy. Lục An Hải biết rõ, nhưng chỉ chỉ đường mà không nhắc cô ta sửa lại cách xưng hô.

Còn hôm qua, Sở Trì thèm ăn đùi gà chiên, Trương quý phi sai cung nữ gò má cao tên là Cẩm Tú đi lấy ở ngự thiện phòng. Lục An Hải đưa cho cô ta một hộp đùi gà để ở góc bàn, đó là loại có vị thì là và ớt cay mà ông ta từng sai Tiểu Thuận Tử “lấy” cho mình. Sở Trì ăn cay là hay hắt xì và rơi nước mắt, lại khóc. Vậy mà Lục An Hải không hỏi cho rõ đã đưa đi, làm việc kiểu bất cần như vậy, sớm muộn cũng bị xử phạt.

Sở Trâu híp mắt nhìn Lục An Hải qua vành bát, nhưng chẳng nhìn ra điều gì. Cậu cố nhớ lại hành tung mấy ngày qua của mình, thấy vẫn còn kín đáo, nên nhanh chóng ăn thêm mấy đũa cơm rồi đẩy ghế đứng dậy.

Đêm dần buông xuống, không dám quay về tẩm cung của mẫu hậu ở Côn Ninh cung. Khi Sở Ngang đang phê tấu chương tại án thư, cậu ngồi bên bàn con đánh một giấc, gật gù như gà mổ thóc.

Sở Ngang mặc kệ, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn, đoán thằng nhỏ lại làm chuyện gì đó, sợ bị Tôn Hương Ninh trách phạt nên không dám về. Dù gì cũng đã lâu không có lúc cha con riêng tư bên nhau, bèn sai người bế cậu lên long ỷ của mình.

“Bệ hạ...” Thái giám Trương Phúc do dự không dám hành động, long ỷ là chỗ chỉ có hoàng đế mới được ngồi.

Sở Ngang đích thân bước tới đặt con nằm xuống, xoa đầu đứa con trai đẫm mồ hôi trong mộng, rồi bảo Trương Phúc lấy áo bào đắp cho cậu. Trương Phúc ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn, cúi mình vâng dạ.

Ngay lúc ấy, tổng quản thái giám Trường Trụ của cung Vĩnh Hòa tới trước điện xin cầu kiến. Trương Phúc ra ngoài hỏi chuyện gì thì được báo Thục phi hôm nay không cẩn thận bị đập trúng chân khi sửa vườn, hỏi hoàng thượng có muốn qua xem không.

Giờ lại cho gọi mình qua...

Thi thục phi là người vào phủ muộn nhất, cũng là người trẻ tuổi nhất trong số các phi tần, thường ngày rất ngoan ngoãn nghe lời, lại kính sợ hoàng thượng, mỗi lần đều mặc cho ngài sắp đặt. Là kiểu nữ nhân mềm yếu nhút nhát. Dạo này vẫn ở chỗ hoàng hậu, chắc cũng lâu không gặp hoàng thượng nên mới dám đánh bạo nhờ người hỏi.

Sở Ngang thấy tấu chương đã phê gần xong, liền phất tay áo đứng dậy: “Chuẩn bị kiệu, trẫm đi xem một chút cũng được.”

Lại dặn Tiểu Thuận Tử sau đó bế Sở Trâu sang long sàng của mình ngủ, mình đi rồi sẽ về ngay.

Nhưng đi rồi thì không thấy về. Nghe nói đêm đó điện Vĩnh Hòa nửa đêm còn gọi ngự thiện phòng nấu canh, tới canh năm còn sai thái giám trực đêm mang vào hai thùng nước ấm. Xem ra là một đêm kịch liệt, Thi thục phi mệt mỏi kiệt sức không chịu nổi.

Tiểu Thuận Tử đành ôm Tứ hoàng tử về Khôn Ninh cung giao lại cho Hoàng hậu, nàng đối với thái giám mười lăm tuổi hết lòng chăm sóc con mình này rất hài lòng, ban thưởng hai đóa hoa vàng.

Nửa đêm sau trời sấm chớp mưa to, Sở Trâu gặp ác mộng, trong miệng thì thào “Tiểu tè dầm... ta không đánh ngươi... đừng khóc...”, đột nhiên bừng tỉnh ngồi bật dậy trong màn.

Tè dầm cái gì chứ, chắc ban ngày làm vỡ bình bị hù dọa, đứa nhỏ này để bụng nặng nề.

Sáng hôm sau, Tôn Hoàng hậu bảo: “Chỉ vì làm vỡ một cái bình mà đến ngủ cũng không dám về đây, phụ hoàng con còn đang bận chính sự, con định ở hoài điện Càn Thanh không gặp ta nữa sao? Bình vỡ thì thôi, sau này ngoan ngoãn là được.”

Sở Trâu biết mẫu hậu rất quý cái bình đó, ngày nào cũng lấy khăn lau chùi. Cậu bối rối ngồi xổm bên chân giá hoa, nói: “Chờ con lĩnh đủ bổng lộc tháng, bảo Tiểu Thuận Tử ra ngoài mua cho người một cái.”

“Phì! Cái bình men chạm dây đồng đó là đồ ngự dụng trong cung, mỗi năm chỉ chế được hai ba cái, con tưởng ra ngoài mà mua được chắc?”

Tôn Hoàng hậu trêu cậu.

...

Sở Ngang thăng chức cho con trai thứ ba của chi nhánh nhà họ Tống ở Bắc Cương, cũng là con trai người bác của Tống Nham. Ngoại triều bắt đầu xôn xao đồn đoán: đây chính là bước đầu hoàng đế dùng lại phủ Đông Bình hầu.

Thời tiên đế Long Phong trị vì hai mươi năm, dòng chính phủ Đông Bình từng nắm quyền binh đã bị điều khỏi chức, phủ Đông Bình lúc đó luôn giữ lễ, không than oán, không thân cận quyền thần, chịu đựng qua năm tháng, quả thật là đã vượt qua thử thách thời gian.

Tân đế vừa lên ngôi, việc quan trọng nhất là phải bồi dưỡng người thân tín. Phủ Đông Bình cưới được đại quận chúa của phủ lão Ninh vương, mà lão Ninh vương phi lại là chị em ruột với mẫu hậu Sở Ngang năm xưa, mối quan hệ họ hàng vững như sắt thép, thân thiết đến mức không thể nghi ngờ. Giờ đây, em trai cùng mẹ với tiên đế là Ninh vương vẫn đang mang quân trốn ở Cao Ly chưa lộ diện, hoàng đế làm vậy cũng dễ hiểu thôi.

Ban đầu mọi chuyện vẫn là ngầm quan sát, nhưng vài ngày sau, khi đại thiếu phu nhân phủ Đông Bình, Sở Diệu bồng một đôi long phượng thai vào cung, đám đại thần càng thêm chắc chắn về suy đoán này.

Sáng cuối tháng sáu, trời xanh trong, gió thổi mát mẻ. Nắng giờ Thìn vẫn còn lành lạnh, Sở Diệu mặc bộ váy màu hồng sen rực rỡ tiến cung. Tóc vấn kiểu trăng khuyết thả lọn, cài trâm ngọc châu, bước trên bậc đá trắng Khôn Ninh cung, bước chân khoan thai mà nhẹ nhàng.

Thấy Quế Thịnh đang đón ngoài điện, nàng khẽ mỉm cười. Gương mặt được chăm sóc cẩn thận có phần tròn đầy, da trắng phớt hồng, gió thổi qua như muốn thổi bung, là kiểu tiểu thư khuê các xuất thân danh môn, được dưỡng nuôi tỉ mỉ, khiến người nhìn vừa mắt.

Sở Diệu năm nay mới tròn hai mươi, mười bảy tuổi đính hôn với Tống Nham, khi đó hai mươi mốt tuổi. Năm sau thành thân, ba năm sau sinh đôi một trai một gái.

Phía sau có hai ma ma mỗi người bế một đứa. Bên trái là bé gái bọc trong lụa hồng, tên là Tống Ngọc Nghiên, mặt mũi xinh xắn đáng yêu như búp bê. Bên phải là bé trai bọc trong vải xanh, tên Tống Ngọc Nhu, nhỏ xíu đã toát ra khí chất thư sinh. Nhà họ Tống nhiều đời làm tướng võ, có được một bé trai nho nhã như vậy quả thật quý giá, rất được lão gia nhà họ Tống yêu quý.

Dạo này Sở Trâu không có nơi nào để đi, cứ như phát rồ mà đi lòng vòng trong cung, chợt thấy hai người phụ nữ trung niên bế trẻ con đi lên, liền rùng mình. Bảo Tiểu Thuận Tử che cho mình, đang định chuồn thì bị Tôn Hoàng hậu gọi lại.

Sở Kỳ thì lớn hơn, vài năm nữa cũng đến tuổi trưởng thành, nhưng không biết chờ nổi không. Hoàng thượng đã gọi vào gặp, thì phải để cả hai hoàng tử cùng xem thử, đứa lớn không hợp thì thay đứa nhỏ. Trẻ con ấy mà, có hợp hay không chỉ cần nhìn mắt là rõ.

Trên ghế nệm mềm trong chính điện, Sở Diệu ngồi ngay ngắn thu người. Bên cạnh là ma ma bế hai bé bốn tháng tuổi, đôi mắt đen nhánh tò mò nhìn chằm chằm lên trần điện rực rỡ hoa văn. Bọn trẻ quả thật được chăm sóc tốt, má hồng hào, chân tay bụ bẫm. Nghe nói lão vương phi nhà họ Ninh thương yêu chắt gái, nên bé gái nhỏ xíu mà đã được dùng phấn trân châu Nam Hải, đồ ăn mặc đều quý giá vô cùng.

Tôn Hoàng hậu năm nay hai mươi sáu tuổi, lặng lẽ quan sát Sở Diệu. Thấy nàng cũng nhận ra, lại lặng lẽ giấu đi ánh nhìn có phần tiếc nuối trong mắt mình. Xuất thân từ dân thường tiểu hộ, vẫn là khúc mắc trong lòng nàng.

Nàng mỉm cười ôn hòa nói: “Tính ra ta cũng không hơn muội bao nhiêu tuổi, không cần quá câu nệ. Nghe nói lão vương phi gọi muội là Diệu Diệu, nếu muội không ngại, sau này ta cũng sẽ gọi như vậy.”