Chương 14

Hôm nay hắn cũng mặc một bộ áo gấm tơ đỏ tươi, cổ chéo, thắt lưng buộc đai ngọc họa tiết mây lành. Mới chín tuổi mà ngũ quan và dáng vóc đã có phần giống phụ hoàng, khí chất cũng nho nhã tuấn tú. Trong lòng Sở Quảng vẫn luôn kính sợ người ca ca này, không khỏi có phần e dè.

Sở Trâu mượn sức của Sở Kỳ chống người dậy, lòng bàn tay bị trầy xước, rát buốt mặn chát. Cậu liếc mắt nhìn Sở Quảng một cái, thấy nhị ca trong mắt ngập ngừng xót xa, bèn quay đầu đi, lẩm bẩm như chẳng thèm để tâm: “Thôi, dù sao cũng không đau.”

Lời còn chưa dứt, người đã như gió lướt mây trôi, nhẹ nhàng chạy về hướng cửa Long Phúc.

Tường cung cao mười thước, ngõ đỏ sâu hun hút, đi qua cánh cửa ấy rồi xuyên qua con đường kia, cứ như đang lần mò trong những chiếc hộp vuông kín mít. Cậu rất thích được một mình chạy khắp hoàng cung như vậy, gió đầu hạ l*иg lộng thổi, thổi trống rỗng cả đầu óc trẻ thơ bốn tuổi của cậu, khiến cậu có cảm giác như bản thân sắp bay lên trời, sắp thấy được Thái Thượng Lão Quân trong truyền thuyết phi thăng thành tiên.

Lễ sắc phong được ấn định vào ngày hai mươi chín tháng năm, tổ chức tại điện Phụng Thiên của tiền triều, đây là lần đầu tiên cậu được chứng kiến một buổi lễ trang nghiêm hùng vĩ đến vậy. Mẫu hậu Tôn Hương Ninh của cậu mặc một bộ áo rộng tay đỏ sẫm, thêu dải mây ngũ sắc, đầu đội vương miện phượng long kết ngọc, giữa muôn người chăm chú mà đứng trên tầng thứ ba của bậc ngọc trắng trước điện Phụng Thiên. Phụ hoàng Sở Ngang mặc long bào vàng rực thêu rồng, vai khoác kim văn cuộn rồng, lưng thắt đai ngọc, đi giày da, dáng vẻ anh tuấn phi phàm, đứng sừng sững bên cạnh mẫu hậu.

Hôm ấy là một ngày trời trong mây tạnh, mây trắng lững lờ trôi dưới bầu trời xanh biếc, dưới mây là quần thần tam quỳ cửu khấu, tiếng hô “Cung chúc Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên thiên tuế” vang dội tận mây xanh.

Mẫu hậu của cậu lúc ấy vừa cao quý vừa xinh đẹp, nụ cười toát ra từ tận đáy lòng, cùng với phụ hoàng uy nghi như thần linh, đúng là một đôi trời đất sánh đôi. Từ nay, Dụ Vương phi chính thức được xưng là Hoàng hậu Tôn thị.

Các hoàng tử công chúa đều mặc lễ phục, đứng phía sau bậc ngọc, cung kính hành lễ.

Sở Trâu ngửa cổ nhỏ nhìn, bắt gặp ánh mắt phụ hoàng lướt đến, như có sự đồng cảm ngầm, trong ánh mắt ấy còn mang một chút ý cười trêu ghẹo: “Thấy chưa, trẫm giao phó ổn thỏa rồi đó.”

Cậu bặm môi nhỏ lại, oán giận vì bị cấm ăn “thịt lá sen” trước đó cũng vơi đi đôi phần, còn cảm thấy hơi hổ thẹn vì mấy ngày gần đây cố tình nổi loạn ăn nhiều đồ ngọt.

Trương Trắc phi theo lệ được sắc phong Quý phi, hai thị thϊếp của Sở Ngang là Ân thị và Thi thị lần lượt được phong là Đức phi và Thục phi. Dù Trương trắc phi cũng mặc lễ phục, mặt luôn tươi cười, nhưng nàng vẫn không đủ tư cách cùng mẫu hậu đứng ở nơi huy hoàng nhất.

Cậu không thích Trương trắc phi, chỉ mong nàng mãi mãi đứng sau mẫu hậu, cũng như nhị hoàng huynh Sở Quảng mãi mãi đứng sau đại ca Sở Kỳ.

Trong viện số hai phía Tây Càn lặng lẽ như tờ, mọi người đều bận rộn vui mừng ở tiền triều, chỉ có ngự thiện phòng và ty lễ giám là bận nhất. Cậu vốn không thích chen chúc trong nơi náo nhiệt, ở đây trái lại lại có thể trốn được sự ồn ào.

Cậu kiễng chân rút then cửa, khép cửa rồi trèo ngay lên giường đất.

Con nhóc tè dầm Tiểu Lân Tử đang mải chơi, cặp chân mũm mĩm nhúc nhích, miệng lẩm bẩm mấy tiếng “gà gà gù gù”, lơ đãng thế nào mà nước miếng chảy cả ra mép.

Lão thái giám gù vai gọt cho nó một cái lục lạc gỗ, hễ động một cái là lăn lăn phát ra tiếng kêu đυ.c đυ.c, không đến nỗi khiến căn phòng quá yên ắng, mà tiếng động trầm thấp ấy cũng không dễ bị bên ngoài nghe thấy. Quả thật thái giám luôn là những kẻ giảo hoạt nhất.

Cô nhóc này sắp tròn ba tháng, gương mặt trắng trẻo nõn nà, nhìn y hệt một bé gái xinh xắn. Nhìn thấy cậu đến, cô im lặng chốc lát, rồi lập tức tay chân múa may phấn khích. Như thể cậu không phải đến để trốn, mà là cố ý đến chơi với cô.

Cậu bò qua, véo véo má cô một cái, hừ nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ, rồi bốc lấy bánh mã thầy trong bát lên ăn.

Tiểu Lân Tử lè lưỡi nhỏ hồng hồng nhìn cậu ăn, cậu liếc cô một cái, uể oải nói: “Mẫu thân ta từ hôm nay đã là Hoàng hậu rồi, trên lục cung không ai sánh bằng. Không bao lâu nữa, hoàng huynh ta cũng sẽ là Thái tử Đông cung. Bổn hoàng tử sau này tất sẽ quyền khuynh triều dã, ngươi tốt nhất từ giờ học cách lấy lòng ta, bằng không ta mà không vui thì quẳng ngươi cho nhị ca sai khiến. Mẹ hắn chỉ là một Quý phi, không cho được uy phong như Quế Thịnh đâu.”

“Ư!” Tiểu Lân Tử nghe không hiểu, chỉ lè lưỡi lia lịa với cậu.

Sở Trâu biết cô thích ăn, con nhóc tè dầm mà, lại nhớ vị ngọt chứ. Thế là cậu đưa bánh mã thầy đến gần cho cô liếʍ, nhìn cái lưỡi nhỏ hồng hồng thò ra từ cái miệng anh đào, lập tức im thin thít.

Ban đầu cậu đưa rất sát, thấy cô đắm chìm, đôi mắt đen nhánh chăm chú hẳn. Rồi cậu từ từ đưa xa ra, để cô chỉ liếʍ được tới mu bàn tay cậu. Cô không nhận ra sự cố tình ấy, chỉ càng mải mê liếʍ, y như chó con mềm mại khiến cậu vừa ngứa ngáy vừa thích thú.

“Hứ!” Cậu cười toe toét đắc ý, rồi đưa bánh lên miệng, cắn đúng vào chỗ nó vừa liếʍ một miếng to rõ.

Cái viện đổ nát chết tiệt này không dám đốt lò than, lão thái giám kia không biết lấy được loại bột gì từ ngự dược phòng, mỗi sáng phơi một chậu nước lạnh ngoài sân, đến chiều nước ấm lên thì lấy nước đó tắm cho cô nhóc. Trên người cô lúc nào cũng phảng phất hương hoa cỏ nhè nhẹ, cậu rất thích cái mùi ấy.

Hí. Cậu bỗng dưng thoát khỏi không khí trang nghiêm của lễ phong hậu, lại đem cô nhóc đặt nằm giữa giường đất rồi nhảy qua nhảy lại, chờ Tiểu Thuận Tử đến tìm mình.

Thời gian dần về chiều, ánh tà dương rọi lên khung cửa sổ hoa văn của viện số hai phía Tây, nửa sáng nửa tối, chao đảo theo gấu áo đỏ sậm của cậu.

“Ư!” Tiểu Lân Tử chỉ mở to mắt ngơ ngác nhìn, rồi chợt giơ tay túm lấy lục lạc, lắc lắc kêu “lộc cộc”.

Lúc đầu cậu nhảy, cô còn hoảng loạn khóc lóc dữ dội, khóc thảm thiết. Cô càng khóc, cậu lại càng nhảy điên cuồng. Nhưng sau vài lần “đứt gan đứt ruột”, cô cũng chai lì, như cô dâu nhỏ cam chịu, mặc kệ cậu nhảy qua nhảy lại trên người mình.

Cô không khóc, thì cậu cũng không ghét. Lúc vui vẻ còn bẻ một nhúm vụn bánh vẩy xuống.

“Muốn ăn không? Gia thưởng cho ngươi đấy.”

...

“Hứ hứ hứ!” Thiếu niên cười ngây thơ mà ngạo nghễ, dưới mái hiên không ai quản thúc, bộc lộ một mặt tính cách khác đầy hoang dại.

Chỉ khiến cho Lục An Hải vừa rẽ vào sợ đến run cả tim gan, tay cầm ấm nước nóng suýt nữa rớt “bộp” xuống đất.

Bảo sao dạo gần đây cổ nhóc kia có mấy vết đỏ, nghĩ hoài không ra, hóa ra là do thằng oắt này gây chuyện. Mấy vụn bánh ngọt thu hút kiến bò, da con bé lại mỏng manh, không nổi mẩn mới là lạ.

Bên trong, Sở Trâu lúc thì nhảy chân sáo, lúc thì đứng nghiêm, mà con bé thì há miệng chờ được đút. Nhìn cảnh ấy là biết hai đứa đã thân thiết lắm rồi. Nhỡ đâu té một cái thì bé con vỡ đôi mất, Lục An Hải tức điên, suýt xông vào đánh Sở Trâu hai phát vào mông.

Tưởng là chuột hiện linh, tưởng là chán ăn bánh muốn đổi sang thịt, còn định đổi món cho nó nữa cơ. Tiểu tổ tông, rốt cuộc ngươi lần theo đường nào mà lần được đến cái viện rách nát chẳng ai ở này? Bình thường ăn cơm ở cung Càn Thanh chẳng nói câu nào, cũng chưa từng nhìn thẳng vào mắt lão thái giám này lấy một cái mà?

Nhưng thỉnh thần dễ, tiễn thần khó. Đã để thằng bé nếm được mùi ngon ngọt thì trước khi tìm được nơi ẩn nấp khác, cũng không tiện đuổi nó đi rõ ràng.

Lục An Hải không hé răng, chỉ chờ lần sau Sở Trâu lại đến viện số hai xin thêm đồ ăn, nhưng bát đĩa bánh ngọt thì sạch bóng.

Sạch bong, trắng đến trong suốt.

Sở Trâu hí hửng chạy vào, không khỏi sầm mặt.

“Cống phẩm của ta đâu? Theo lệ hôm nay phải có chè khoai ngọt và hai cái bánh hạt dẻ. Thiếu đồ ăn thì ta không bảo vệ ngươi đâu đấy.” Cậu trèo lên giường, khoanh chân ngồi cạnh Tiểu Lân Tử như một vị Thái Thượng Lão Quân.

“Ư!” Tiểu Lân Tử lắc lục lạc, đã quen với sự có mặt của cậu.

Cậu im lặng hồi lâu, đột nhiên buồn bực: “Mai bảo cha thái giám của ngươi, bản điện hạ muốn ăn thịt lá sen!”

Còn thịt nữa, thịt cái đầu.

Giận thì giận, hôm sau vẫn đến.

Ngày thứ ba vẫn đến.

Ngày thứ tư vẫn không từ bỏ.

Nhưng cái đáy bát trắng bóng ấy vẫn không thay đổi. Vì thế, cậu còn lẻn vào cung Càn Thanh của phụ hoàng ăn một bữa, mới phát hiện bà thái giám hầu bữa vẫn khỏe mạnh, vai thẳng tắp, đứng bình thường.

Lần cuối cùng, cậu thậm chí không thèm trèo lên giường nữa, chỉ mặc áo dài màu chàm, dựa vào thành giường, im lặng nhìn Tiểu Lân Tử chơi đùa.

Bé con tròn ba tháng tuổi đã biết bập bẹ, một mình chơi rất vui. Từ sau mấy lần khóc đứt gan đứt ruột mà không được Sở Trâu đoái hoài, cô đã học được cách tự động lờ cậu đi. Lúc này nó đang chăm chú nhìn ngón tay mũm mĩm của mình, tràn đầy tò mò với thế giới xung quanh.

Sở Trâu nhìn mãi, lòng đầy bực dọc. Cậu sáp lại gần, hít sâu một hơi, hừ lạnh, rồi vặn một phát vào cái đùi nhỏ mềm như bún của cô.

Tay cậu còn non nớt, nhưng sức bấm vào khe đùi non của Tiểu Lân Tử vẫn đủ đau. Ban đầu cô không nhận ra, đến lúc cảm thấy mới đột nhiên sững lại, cậu lập tức căng thẳng, trừng mắt nhìn chằm chằm.

Quả nhiên, “Oa!” một tiếng, trời đất này không ai khóc đáng thương hơn cô.

Cái miệng anh đào ấy xinh đến mức cậu muốn cắn một phát, để cô không bao giờ dám dùng tiếng khóc làm lung lay lòng cậu nữa.

Sở Trâu ngây ra nhìn, rồi bỗng lao ra khỏi phòng như bay, quên cả gài then cửa.

Hôm ấy gió trong Tử Cấm Thành ngược chiều, đẩy theo lưng gầy guộc của Sở Trâu chạy băng băng. Tiếng khóc oa oa của Tiểu Lân Tử phóng đại bên tai cậu, như bám theo gió đuổi sát phía sau, ám ảnh mãi không tan. Cậu bỗng nhớ ra, lúc chạy ra đã không cài then cửa. Giờ các cung đang dâng cơm, thái giám đổi ca ban đêm cũng đang lần lượt ra vào từ cổng Thuận Trinh, tiếng khóc ấy mà truyền ra ngoài...