Buổi sáng hôm sau đến rất nhẹ. Không có chuông báo thức. Không có tiếng xe ngoài phố. Chỉ có ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua khe rèm, rơi lên chăn trắng, khiến Noãn Ca mở mắt trong vô thức.
Cô mất vài giây để nhớ ra mình đang ở đâu.
Rồi nhớ ra tất cả. Bệnh viện.
Noãn Ca không ngồi dậy ngay. Cô nằm yên, nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng bước chân rất nhỏ ngoài hành lang. Mọi thứ vẫn vận hành bình thường, quá bình thường, như thể ngày hôm qua chưa từng tồn tại.
Tô An Nhã bước vào phòng khi Noãn Ca vừa ngồi dậy.
“Mẹ ơi?”
“Mẹ đây.” Bà nói, giọng nhẹ hơn hôm qua: “Con thấy sao rồi?”
Noãn Ca suy nghĩ một chút.
“Cũng được ạ.”
Không phải nói dối. Chỉ là cô đã quen với việc trả lời câu hỏi này bằng một đáp án không khiến người khác lo lắng.
Bữa sáng được mang đến rất sớm, sớm đến mức ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn còn nhạt và mỏng như một lớp sương chưa tan. Khay thức ăn đặt xuống bàn nhỏ cạnh giường, phát ra tiếng chạm rất khẽ. Một bát cháo trắng, loãng, không mùi, không màu, giống như được nấu ra chỉ để nuốt cho qua, chứ không phải để thưởng thức.
Noãn Ca ngồi dậy, cầm thìa lên. Cô múc từng thìa nhỏ, ăn rất chậm, để cháo nguội bớt trong miệng rồi mới nuốt xuống. Vị nhạt lan ra đầu lưỡi, không khó chịu, nhưng cũng không gợi được chút thèm ăn nào. Mới ăn được vài thìa, cô đã cảm thấy no, hoặc đúng hơn là cơ thể không còn muốn tiếp nhận thêm gì nữa.
Cô đặt thìa xuống, không nói gì.
Tô An Nhã ngồi đối diện nhìn con gái từ đầu đến cuối. Bà không nhắc, không giục, cũng không nói câu “ăn thêm chút nữa đi” như mọi khi. Chỉ lặng lẽ đưa tay đặt chiếc thìa sang một bên, rồi kéo ghế ngồi gần con hơn một chút, khoảng cách đủ để nếu Noãn Ca nghiêng sang, có thể tựa vào vai bà.
“Chiều nay con muốn về nhà không?” Tô An Nhã hỏi, giọng nói được hạ rất thấp, như thể sợ làm vỡ sự yên tĩnh mong manh trong căn phòng.
Noãn Ca ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên. Cô không nghĩ đến chuyện về nhà sớm như vậy, cũng không nghĩ mình sẽ hỏi lại.
“Con… về được hả mẹ?”
Câu hỏi bật ra rất tự nhiên, không mang theo hy vọng rõ ràng, cũng không có thất vọng.
“Ừ.” Tô An Nhã gật đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ: “Bác sĩ nói nếu hôm nay ổn thì có thể về nhà nghỉ một chút.”
Noãn Ca “dạ” một tiếng.
Âm thanh rất nhỏ, nhưng rõ ràng.
Cô không vui mừng, cũng không tỏ ra buồn bã. Chỉ cúi đầu nhìn lại bát cháo đã nguội, trong lòng bỗng trống đi một khoảng rất lạ. Cảm giác ấy không giống như được về nhà, mà giống như đang tạm rời khỏi một nơi nào đó mà sớm muộn cũng phải quay lại.
Buổi trưa ở bệnh viện không yên tĩnh như buổi sáng.
Hành lang bắt đầu đông người hơn, tiếng xe đẩy đi ngang nhiều lần hơn, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng gọi tên bệnh nhân vang lên từng đợt ngắn. Noãn Ca nằm trên giường, chăn kéo lên ngang eo, mắt nhìn về phía cửa sổ nhưng không thật sự chú ý đến cảnh bên ngoài.
Ánh nắng đã lên cao hơn, rơi lên khung cửa kính thành một mảng sáng nhạt. Bên dưới là bãi đỗ xe, vài chiếc xe ra vào chậm rãi, rất trật tự. Nhìn từ trên cao xuống, mọi thứ đều có vẻ bình thường, giống như một ngày trôi qua đúng nhịp của nó.
Giang Văn Duệ đứng dậy.
“Ba ra ngoài nghe điện thoại chút.” Ông nói, giọng rất tự nhiên.
Noãn Ca gật đầu.
“Dạ.”
Cô nhìn theo bóng lưng ba bước ra ngoài, cánh cửa khép lại không hề mạnh tay, chỉ là một tiếng rất nhỏ, đủ để ngăn cách hai không gian. Tô An Nhã ngồi lại bên giường, lật một quyển tạp chí nhưng không đọc, ánh mắt dừng rất lâu ở một trang rồi lại lật qua.
Noãn Ca nhắm mắt lại.
Cô không ngủ. Chỉ nằm yên, lắng nghe những âm thanh vọng qua cánh cửa mỏng.
Ban đầu là tiếng bước chân của ba cô, xa dần. Rồi là giọng nói hạ thấp, không rõ ràng, bị che lấp bởi những tiếng động khác trong hành lang. Noãn Ca không cố nghe, nhưng có những âm thanh vẫn len vào tai một cách rất tự nhiên.
“…bạch cầu…”
“…chỉ số không ổn…”
Giọng ba cô trầm và thấp hơn thường ngày, mỗi câu đều bị cắt khúc, như thể ông đang cố nói thật nhanh để không ai nghe thấy. Noãn Ca vẫn nằm yên, không mở mắt, chỉ để cho những từ rời rạc ấy trôi qua.
Rồi một khoảng lặng rất ngắn.
Sau đó là một từ. Rất rõ.
“Ung thư.”
Noãn Ca mở mắt. Không đột ngột, cũng không giật mình. Chỉ là mí mắt mở ra rất chậm, như thể từ đó đã ở sẵn trong đầu cô từ trước, chỉ chờ được gọi tên. Trần nhà trắng hiện ra trước mắt, ánh đèn phản chiếu rất đều, không có gì thay đổi.
Cô không thấy sợ.
Cũng không thấy choáng váng như trong những câu chuyện người ta hay kể. Chỉ có một cảm giác rất lạ trượt qua ngực, giống như khi cuối cùng cũng tìm được tên cho một thứ đã đứng ở đó rất lâu, lặng lẽ nhưng không thể làm ngơ.
À… là vậy.
Noãn Ca nghĩ.
Cô quay mặt vào phía trong, kéo chăn lên cao hơn một chút, che kín nửa khuôn mặt. Không phải để trốn tránh, chỉ là muốn giữ cho nét mặt mình không thay đổi khi ba quay lại.
Bên ngoài, cuộc gọi vẫn tiếp tục, nhưng giọng nói đã nhỏ đi rất nhiều, những từ sau đó không còn nghe rõ nữa. Noãn Ca không cố đoán thêm. Cô cảm thấy mình đã nghe đủ rồi.
Một lát sau, cánh cửa mở ra.
Giang Văn Duệ bước vào, sắc mặt không khác nhiều so với lúc đi ra, chỉ là bả vai hơi cứng hơn một chút. Ông nhìn con gái nằm trên giường, thấy cô đang nhắm mắt thì bước nhẹ hơn, không làm ồn.
Noãn Ca không mở mắt. Cô giữ nhịp thở đều, giống như đang ngủ.
Tô An Nhã đứng dậy, hỏi rất khẽ:
“Sao rồi?”
Giang Văn Duệ lắc đầu nhẹ, không nói gì thêm.
Không cần nói.
Noãn Ca nằm đó, nghe rất rõ.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu ra một điều rất đơn giản. Người lớn có thể không nói thẳng, nhưng cơ thể và sự im lặng của họ sẽ nói thay tất cả.
Buổi trưa ở bệnh viện trôi qua chậm rãi.
Không có chuyện gì lớn xảy ra.
Chỉ có một cô bé mười lăm tuổi, nằm trên giường trắng, lần đầu tiên biết rõ tên của căn bệnh đang ở trong người mình và chọn im lặng, như thể chỉ cần không nói ra, mọi thứ vẫn còn có thể được giữ nguyên thêm một chút nữa.
Buổi chiều đến rất lặng.
Không có thông báo xuất viện rộn ràng, cũng không có cảm giác nhẹ nhõm như Noãn Ca từng tưởng tượng. Chỉ là bác sĩ vào phòng thêm một lần nữa, nói vài câu rất ngắn, dặn dò vài việc rất quen, rồi bảo họ có thể về nhà nghỉ ngơi tạm thời, chờ lịch kiểm tra tiếp theo.
Tô An Nhã gật đầu liên tục, tay ghi chép rất cẩn thận. Giang Văn Duệ đứng bên cạnh, nghe kỹ từng chữ, không bỏ sót. Noãn Ca ngồi trên giường, hai chân đung đưa rất khẽ, mắt nhìn xuống nền nhà, không chen vào cuộc nói chuyện.
Những câu như “theo dõi thêm”, “tránh vận động mạnh”, “ăn uống nhẹ” trôi qua tai cô rất nhanh, không để lại dấu vết rõ ràng. Cô chỉ chú ý đến một câu duy nhất.
“Có gì bất thường thì quay lại ngay.”
Noãn Ca ngẩng đầu lên đúng lúc ấy, nhìn bác sĩ Chương Tử Nam. Ông bắt gặp ánh mắt cô, dừng lại một nhịp rất ngắn, rồi gật đầu với cô như một lời xác nhận thầm lặng.
Không nói thêm. Cũng không giải thích.
Buổi chiều ở bệnh viện luôn mang một màu rất khác. Ánh nắng đã nghiêng, chiếu xiên qua hành lang, rơi lên nền gạch thành những mảng sáng dài. Người ra vào thưa dần, tiếng bước chân cũng nhẹ hơn, giống như cả tòa nhà đang chậm lại theo nhịp của ngày.
Noãn Ca thay quần áo.
Đồng phục học sinh được gấp gọn đặt vào túi, thay bằng bộ đồ ở nhà quen thuộc. Khi kéo khóa áo khoác lên, cô chợt khựng lại một giây, bởi vì cảm giác này rất lạ lần đầu tiên cô rời bệnh viện mà không biết rõ khi nào mình sẽ quay lại.
Tô An Nhã nắm tay con gái khi họ đi ra ngoài.
Không phải vì sợ lạc, cũng không phải vì Noãn Ca yếu đến mức cần đỡ, mà chỉ là một thói quen mới vừa hình thành, rất tự nhiên, rất khó bỏ. Bàn tay mẹ ấm, hơi ẩm mồ hôi, nắm không chặt nhưng cũng không buông.
Xe đỗ ở bãi phía trước.
Noãn Ca ngồi vào ghế sau, tựa lưng vào đệm, nhìn qua cửa kính. Bệnh viện lùi dần về phía sau, những tầng nhà trắng xóa chồng lên nhau rồi tách ra, cuối cùng biến thành một khối mờ trong gương chiếu hậu.
Cô không quay đầu lại.
Không phải vì không muốn nhớ, mà vì cảm giác đó giống như đang cố níu giữ một thứ mình chưa sẵn sàng đối diện.
Xe chạy chậm.
Thành phố buổi chiều vẫn rất đông. Người đi bộ, xe cộ, cửa hàng ven đường, mọi thứ đều đang sống đúng nhịp của nó. Noãn Ca nhìn những khung cảnh quen thuộc ấy, lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên.
Mọi người vẫn đang sống bình thường nhỉ.
Còn cô thì…
Ý nghĩ ấy không đi hết câu.
Noãn Ca dựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại trong chốc lát. Ánh nắng cuối ngày rơi lên mi mắt, ấm nhưng không đủ để xua đi cảm giác mệt mỏi rất nhẹ đang lan ra khắp người.
“Con mệt không?” Tô An Nhã hỏi từ ghế trước.
Noãn Ca mở mắt.
“Không nhiều ạ.”
Câu trả lời quen thuộc, được nói ra rất tự nhiên. Nhưng lần này, chính cô cũng nhận ra, mình đã bắt đầu phải cân nhắc trước khi nói.
Xe về đến nhà khi trời vừa chạng vạng.
Cánh cửa mở ra, mùi quen thuộc tràn vào, giống hệt như mọi ngày trước đó. Dép vẫn đặt ngay ngắn. Phòng khách vẫn sáng đèn. Không có gì thay đổi cả.
Nhưng khi Noãn Ca bước vào, cô chợt nhận ra một điều rất rõ ràng.
Nhà vẫn là nhà, nhưng cô đã không còn là người giống hệt như buổi sáng mình rời đi nữa.
Cô đứng ở cửa thêm một giây, rồi mới thay giày, bước vào trong.
Buổi chiều ấy kết thúc rất yên.
Yên đến mức khiến Noãn Ca hiểu ra rằng, từ nay về sau, những buổi chiều như thế này sẽ không còn đơn giản chỉ là “tan học về nhà” nữa, mà là một khoảng đợi, đợi kết quả, đợi điều trị, đợi một tương lai chưa kịp gọi tên.
Buổi tối ở nhà diễn ra rất chậm.
Tô An Nhã nấu cơm sớm hơn thường lệ. Không phải vì đói, mà vì bà không biết nên làm gì khác. Trong bếp, tiếng dao chạm thớt vang lên đều đều, nồi nước sôi rất nhỏ, mọi thứ đều quen thuộc đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ nghĩ đây chỉ là một ngày bình thường.
Giang Văn Duệ ngồi trong phòng khách, tivi bật nhưng không có tiếng. Ông cầm điều khiển trong tay, đổi kênh vài lần rồi lại thôi, ánh mắt không dừng lại ở đâu quá lâu.
Noãn Ca ngồi trong phòng mình.
Cô thay quần áo, gấp gọn bộ đồ bệnh viện bỏ vào ngăn kéo, động tác cẩn thận như đang cất đi một thứ không nên xuất hiện ở đây. Khi kéo ngăn kéo lại, tay cô khựng lại một giây, rồi mới buông ra.
Bữa cơm tối không có nhiều món.
Canh thanh, rau luộc, một đĩa nhỏ thịt kho nhạt. Noãn Ca ăn chậm, từng miếng nhỏ, nhai rất kỹ. Cô không thấy buồn nôn, cũng không thấy khó chịu, chỉ là ăn được vài miếng thì không muốn ăn thêm nữa.
“Không ăn nổi thì thôi nhé” Tô An Nhã nói, giọng dịu: “Đừng gắng.”
Noãn Ca gật đầu.
Cô đặt đũa xuống, ngồi yên nhìn bát cơm còn gần nguyên. Không ai trách. Không ai ép. Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy lại khiến cổ họng cô nghẹn lại rất khẽ.
Sau bữa cơm, Noãn Ca lên phòng sớm.
Cô tắt đèn lớn, chỉ để lại chiếc đèn bàn nhỏ trên bàn học. Ánh sáng vàng nhạt phủ xuống cuốn vở nhạc đặt ở góc bàn. Noãn Ca kéo ghế ngồi xuống, mở vở ra.
Những dòng nhạc viết dở hiện lên trước mắt.
Cô nhìn rất lâu, rất lâu, nhưng không cầm bút lên ngay. Trong đầu cô không có giai điệu mới, cũng không có lời nào muốn viết thêm. Chỉ có một khoảng trống rất rõ, giống như bài hát ấy đang chờ cô, còn cô thì đang chần chừ không biết có nên bước tiếp hay không.
Cuối cùng, Noãn Ca khép vở lại.
Cô đứng dậy, đi ra ban công nhỏ, mở cửa kính. Gió đêm thổi vào, mang theo mùi cây và mùi đất ẩm. Thành phố bên dưới vẫn sáng đèn, xe cộ chạy không ngừng, cuộc sống của người khác vẫn tiếp tục rất bình thường.
Noãn Ca tựa lưng vào lan can, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Không có nhiều sao. Chỉ là một khoảng đen rộng lớn, yên tĩnh.
Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong ngày, cô để cho một ý nghĩ rất rõ ràng hiện lên, không né tránh nữa.
Hình như mình bệnh rồi.
Còn là loại khó trị nữa.
Ý nghĩ ấy không làm cô run, cũng không khiến nước mắt rơi ra ngay. Nó chỉ nằm đó, rất thật, rất nặng, như một viên đá được đặt vào lòng bàn tay không sắc, nhưng không thể giả vờ là không tồn tại.
Noãn Ca nhắm mắt lại.
Cô không cầu xin, cũng không hỏi vì sao là mình. Chỉ đứng đó, thở đều, để gió đêm làm dịu đi cảm giác căng thẳng đang đọng lại trong ngực.
Một lúc sau, cô mở mắt.
Trong đầu, một ý nghĩ khác chậm rãi xuất hiện, rõ ràng hơn cả nỗi sợ vừa rồi.
Nhưng mình vẫn muốn đi học. Vẫn muốn ngồi trong lớp. Vẫn muốn hát.
Ý nghĩ ấy không lớn tiếng, không anh hùng, chỉ là một mong muốn rất nhỏ, rất thơ, nhưng lại khiến sống mũi cô cay lên trong chớp mắt.
Noãn Ca quay vào phòng, đóng cửa ban công lại. Cô thay đồ ngủ, chui vào chăn, tắt đèn.
Trong bóng tối, cô nằm nghiêng người, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim đều đều vẫn đang đập.
Ngoài phòng khách, ba mẹ vẫn còn thức. Tiếng nói chuyện rất nhỏ, bị hạ thấp đến mức gần như thì thầm. Noãn Ca không nghe rõ nội dung, chỉ biết họ vẫn đang ở đó.
Cô kéo chăn lên cao hơn một chút, nhắm mắt lại.
Và trong đêm đầu tiên sau khi biết rõ tên căn bệnh của mình, Giang Noãn Ca chọn giữ lấy những điều rất bình thường như việc đi học, như một bài hát chưa viết xong bởi vì cô biết, từ nay về sau, chính những điều bình thường ấy sẽ là thứ khó giữ nhất.
[Hết Chương 8]