Chương 7: Sơn Ca Vẫn Còn Cất Tiếng Hát (2)

Buổi sáng ở bệnh viện bắt đầu rất sớm.

Sớm hơn cả tiếng chuông trường mà Giang Noãn Ca từng quen. Trời bên ngoài vẫn còn mờ, ánh sáng chưa kịp tràn qua cửa sổ, nhưng hành lang đã sáng đèn, tiếng xe đẩy kim loại lăn bánh đều đều, không nhanh không chậm.

Noãn Ca tỉnh dậy khi y tá kéo rèm.

“Chào buổi sáng.” Cô y tá nói, giọng nhẹ: “Chút nữa mình đi làm xét nghiệm nha.”

Noãn Ca gật đầu.

Cô ngồi dậy chậm rãi, hai chân thả xuống mép giường. Sàn nhà lạnh, cảm giác truyền thẳng lên lòng bàn chân, khiến cô hơi co người lại một chút.

“Có đau không?” Y tá hỏi khi kiểm tra lại kim truyền.

Noãn Ca suy nghĩ một giây.

“Không đau ạ.” Cô đáp, rất thật, rất ngây thơ: “Nhưng… hơi sợ.”

Cô y tá khựng lại, rồi mỉm cười.

“Ai cũng vậy hết. Lát nữa sẽ quen thôi.”

Noãn Ca không biết nên gật đầu hay lắc đầu.

Xét nghiệm bắt đầu từ rất sớm, khi trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn.

Noãn Ca được đưa đi từ phòng này sang phòng khác, đôi khi phải nằm yên rất lâu dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, đôi khi chỉ ngồi chờ vài phút rồi lại tiếp tục, giống như mọi thứ đã được sắp xếp sẵn theo một trình tự mà cô không có quyền lựa chọn.

Lấy máu, chụp chiếu, đo đạc từng chỉ số, mỗi bước đều diễn ra trơn tru và bình thản, đến mức khiến người ta quên mất rằng đây không phải là một việc bình thường đối với một cô bé mười lăm tuổi.

Khi kim tiêm chạm vào da lần đầu tiên, Noãn Ca chỉ nhắm mắt lại, cố gắng thả lỏng như y tá đã dặn.

Đến lần thứ hai, cô bắt đầu siết chặt các ngón tay, móng tay ấn vào lòng bàn tay đến mức để lại dấu đỏ nhạt.

Và đến lần thứ ba, cảm giác lạnh lan từ đầu ngón tay lên tận cánh tay, không hẳn vì đau hơn, mà vì cô đã biết rất rõ khoảnh khắc tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào.

Chính sự biết trước ấy mới khiến cơ thể căng ra theo bản năng, dù trong đầu cô vẫn luôn nhắc mình phải bình tĩnh.

“Thả lỏng ra nào.” Giọng y tá vang lên rất khẽ, gần như là một lời dỗ dành.

Noãn Ca cố gắng làm theo, hít một hơi thật sâu, nhưng ngay khi kim chạm vào da, cơ thể cô vẫn không kìm được mà khẽ rùng mình.

Một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt, không rơi xuống, chỉ đọng lại rất lâu, như thể cũng đang do dự không biết có nên xuất hiện hay không.

Cô quay mặt đi, ánh mắt hướng về phía bức tường trắng trơn trước mặt, cố giấu đi khoảnh khắc yếu đuối ấy.

Không phải vì xấu hổ, mà nói là vì sợ hãi cũng không hẳn.

Chỉ là Giang Noãn Ca không muốn những người đứng cạnh mình phải lo thêm một lần nào nữa… Nhưng mà… Huhu… sợ kim tiêm.

Giữa các lần xét nghiệm, Noãn Ca được ngồi đợi ngoài hành lang.

Hành lang bệnh viện rất dài, dài đến mức nhìn mãi vẫn không thấy điểm cuối, ghế nhựa xếp sát tường, lạnh và cứng, khi ngồi xuống có cảm giác như cả người bị hút mất một phần hơi ấm.

Người qua lại không nhiều, nhưng ai cũng đi rất nhanh, bước chân vội vã, ánh mắt không dừng lại ở đâu lâu hơn một giây, giống như ở nơi này, không ai có thời gian để chậm lại dù chỉ một chút.

Tô An Nhã ngồi bên cạnh con gái. Trong tay bà là tập hồ sơ mỏng nhưng nặng.

Lật ra rồi lại khép vào. Khép rồi lại mở ra.

Động tác lặp đi lặp lại một cách vô thức, giống như đang cố tìm một câu trả lời nào đó giữa những dòng chữ lạnh lẽo in trên giấy.

Dù bản thân bà cũng biết, thứ mình cần tìm không nằm ở đó. Mỗi lần lật giấy, đầu ngón tay bà đều khẽ run, rất nhẹ, nhưng không giấu được.

Giang Văn Duệ đứng cách đó không xa, dựa lưng vào tường, hai tay đút vào túi áo khoác.

Ông không nhìn con gái, cũng không nhìn vợ, chỉ nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt dừng ở một điểm rất xa, rất mờ, như thể đang cố giữ cho bản thân không sụp xuống ngay lúc này.

Bả vai ông căng cứng, tư thế đứng thẳng đến mức giống như đang gồng mình chống đỡ một thứ vô hình.

Không ai nói chuyện.

Noãn Ca ngồi giữa hai người lớn, chân không chạm đất, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi.

Cô ngồi rất yên, yên đến mức giống như một phần của hành lang này từ lâu.

Ánh mắt cô dừng lại trên bảng điện tử treo trên tường đối diện, nơi hiển thị danh sách phòng khám và số thứ tự đang nhảy liên tục. Những con số thay đổi không ngừng, lên rồi xuống, biến mất rồi lại xuất hiện, giống như một quy luật riêng mà cô không hiểu, cũng không thể can thiệp.

Noãn Ca nhìn rất chăm chú, như thể nếu nhìn đủ lâu, một trong những con số kia sẽ đột nhiên nói với cô điều gì đó. Nhưng bảng điện tử vẫn chỉ là bảng điện tử, lạnh lùng và vô cảm.

Không có con số nào nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra với chính mình.

Gần đến trưa, hành lang bỗng nhộn lên một chút.

Không phải vì đông người hơn, mà vì tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ đầu dãy. Noãn Ca ngẩng đầu theo phản xạ, nhìn thấy bác sĩ Chương Tử Nam đang đi tới. Trên tay ông là một tập hồ sơ dày hơn hôm qua, mép giấy hơi cong, chứng tỏ đã bị lật mở nhiều lần.

Ông dừng lại trước mặt họ.

Ánh mắt ông lướt qua Noãn Ca trước, rất nhanh, rất bình thản, rồi mới dừng lại ở Tô An Nhã. Không phải cái nhìn né tránh, cũng không phải cái nhìn báo trước điều gì, chỉ là một ánh nhìn quen thuộc của người đã quá quen với những cuộc trò chuyện như thế này.

“Có vài kết quả đã ra rồi.” Chương Tử Nam nói, giọng trầm và chậm, từng chữ phát âm rõ ràng, không vội vàng: “Nhưng vẫn cần đối chiếu thêm một số chỉ số khác.”

Tô An Nhã nắm chặt tập hồ sơ trong tay mình hơn một chút, dù đó không phải là hồ sơ của bà.

“Bác sĩ…”

Bà vừa mở miệng, thì Chương Tử Nam đã giơ tay ra hiệu rất nhẹ.

“Không cần lo quá.” Ông nói tiếp, rồi quay sang nhìn Noãn Ca: “Cháu có thấy mệt không?”

Câu hỏi được đặt ra rất bình thường, giống như hỏi một bệnh nhân vừa làm xét nghiệm xong. Nhưng Noãn Ca vẫn mất đúng một nhịp mới trả lời.

Cô suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi lắc đầu.

“Cháu không mệt lắm ạ.”

Đó là sự thật. Cô không mệt đến mức muốn nằm xuống ngay, chỉ là trong người có cảm giác trống trải, như thể vừa bị rút mất một phần sức lực mà không biết nó đã đi đâu.

Chương Tử Nam gật đầu, không nói thêm gì, chỉ liếc nhìn đồng hồ trên tay.

“Cháu ngồi đây nghỉ một chút.” Ông nói, giọng vẫn đều: “Ba mẹ cháu vào phòng tôi trao đổi thêm.”

Câu nói ấy không cao giọng, cũng không mang theo sự nghiêm trọng rõ ràng. Nhưng khi dứt lời, không khí xung quanh lập tức thay đổi.

Tô An Nhã siết tay con gái một cái, rất khẽ, như một thói quen hơn là một hành động có chủ ý.

“Mẹ vào một lát rồi ra nhé.” Bà nói, giọng dịu nhưng hơi căng thẳng.

Noãn Ca gật đầu.

“Dạ.”

Cô không hỏi họ sẽ nói chuyện bao lâu, cũng không hỏi sẽ nói những gì. Cô chỉ ngồi yên nhìn theo bóng lưng ba mẹ khi họ bước vào phòng bác sĩ, nhìn cánh cửa khép lại sau lưng họ bằng một tiếng rất nhỏ.

Âm thanh ấy không lớn. Nhưng khi vang lên giữa hành lang rộng và yên tĩnh, nó lại rõ ràng đến lạ.

Noãn Ca ngồi lại một mình.

Ghế nhựa dưới người vẫn lạnh, ánh đèn trên trần vẫn sáng đều, bảng điện tử trên tường vẫn tiếp tục đổi số. Mọi thứ xung quanh không hề thay đổi, chỉ có cảm giác trong lòng cô chậm rãi trượt xuống, như thể vừa bị đặt vào một khoảng trống mà cô chưa kịp chuẩn bị sẵn.

Hành lang trở nên yên tĩnh hơn.

Noãn Ca ngồi một mình trên ghế. Chân đung đưa rất khẽ, không chạm đất. Trước mặt cô là bức tường trắng, sạch đến mức không có một vết trầy.

Cô đưa tay lên, nhìn mu bàn tay mình. Những vết kim tiêm còn mới. Có chỗ đã bầm nhẹ, có chỗ vẫn đỏ. Noãn Ca chạm vào một vết, rút tay lại ngay.

Không đau… lắm.

Trong đầu cô bỗng hiện lên lớp học của mình.

Giờ này chắc đã đến tiết ba. Âu Tiểu Nhiễm có lẽ đang chép bài giúp cô. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ vẫn còn trống.

Noãn Ca mở điện thoại. Màn hình hiện lên thông báo tin nhắn chưa đọc trong nhóm lớp. Cô không mở ra, chỉ nhìn tên nhóm một lúc, rồi tắt màn hình.

Cũng được. Coi như hôm nay xin nghỉ. Không phải áp chót nữa.

Noãn Ca cất điện thoại đi, hai tay đặt lại trên đùi, ngồi yên như cũ. Hành lang lúc này yên tĩnh hơn hẳn, tiếng bước chân thưa dần, thỉnh thoảng mới có một y tá đẩy xe đi ngang qua, bánh xe lăn trên sàn phát ra âm thanh đều đều, rồi lại mất hút về cuối dãy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.

Ánh đèn huỳnh quang sáng trắng, không chói nhưng cũng không dịu, đủ để mọi thứ hiện ra rõ ràng đến mức không có chỗ cho trí tưởng tượng chen vào. Noãn Ca nhìn rất lâu, cho đến khi mắt hơi mỏi, mới cúi đầu xuống lại.

Cô bỗng nghĩ đến một chuyện rất nhỏ.

Hôm nay là thứ mấy nhỉ?

Ý nghĩ ấy đến rất chậm, giống như một câu hỏi không thật sự quan trọng nhưng vẫn muốn có câu trả lời. Noãn Ca nhẩm tính trong đầu, rồi nhận ra mình đã quên mất cảm giác phân biệt ngày tháng từ lúc bước vào bệnh viện này. Ở đây, buổi sáng, buổi trưa hay buổi chiều đều giống nhau, chỉ khác nhau ở số lần y tá ghé qua và số kim tiêm đã thêm vào mu bàn tay.

Cô đưa tay lên một lần nữa, lần này không chạm vào vết kim, chỉ nhìn. Làn da vốn trắng giờ lấm tấm những dấu đỏ rất nhỏ, không rõ ràng nhưng đủ để cô nhận ra rằng cơ thể mình đang bị ghi dấu theo một cách rất im lặng.

Không ai nói với cô rằng chuyện này sẽ kéo dài bao lâu.

Cũng không ai nói rằng mọi thứ rồi sẽ kết thúc như thế nào.

Noãn Ca khẽ dựa lưng vào ghế, vai thả lỏng hơn một chút. Cô không buồn, cũng không hoảng loạn, chỉ có một cảm giác rất lạ, giống như đang đứng giữa hai nơi mà không thuộc hẳn về bên nào. Một bên là trường học, lớp học, những buổi sáng đi trễ và những giờ ra chơi ồn ào; bên còn lại là bệnh viện, là hành lang trắng dài, là những con số không biết nói dối.

Cô nhắm mắt lại trong chốc lát.

Không phải để ngủ, mà chỉ để thử xem nếu nhắm mắt thì mọi thứ có biến mất đi không.

Dĩ nhiên là không.

Khi mở mắt ra, hành lang vẫn ở đó, ghế nhựa vẫn lạnh, cánh cửa phòng bác sĩ phía trước vẫn đóng chặt. Không có âm thanh nào vọng ra, cũng không có dấu hiệu cho thấy cuộc trò chuyện bên trong sắp kết thúc.

Noãn Ca nhìn cánh cửa ấy rất lâu. Trong lòng cô bỗng nảy ra một ý nghĩ rất rõ ràng, rõ đến mức khiến cô ngồi thẳng người lại một chút.

Có lẽ… có những chuyện người lớn sẽ nói với nhau trước.

Rồi mới đến lượt mình.

Nhưng khi nào mới tới lượt mình nhỉ?

Ý nghĩ ấy không khiến cô buồn, chỉ khiến ngực hơi nặng đi một chút, như thể vừa nhận ra mình đã đứng gần ranh giới của một thế giới khác hơn so với trước đây.

Noãn Ca hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi.

Cô tiếp tục ngồi đợi. Không hỏi. Không thúc.

Chỉ ngồi đó, giữa hành lang bệnh viện yên tĩnh, chờ cánh cửa kia mở ra, chờ một câu nói nào đó sẽ đổi nhịp cuộc sống của mình mãi về sau.

Cánh cửa phòng bác sĩ vẫn đóng.

Không có tiếng nói vọng ra, cũng không có dấu hiệu cho thấy bên trong đang diễn ra điều gì đặc biệt. Nó đứng đó, phẳng lặng, im lìm, giống như mọi cánh cửa khác trong bệnh viện này, nhưng lại khiến Noãn Ca không thể rời mắt.

Cô nhìn nó rất lâu.

Ban đầu là nhìn vì không biết nên nhìn đi đâu khác, sau đó là vì nhận ra mình đang chờ một thứ gì đó từ chính cánh cửa ấy. Có lẽ là một âm thanh, có lẽ là tiếng bước chân, cũng có thể chỉ là khoảnh khắc nó mở ra để xác nhận rằng thời gian không đứng yên.

Nhưng không có gì xảy ra.

Hành lang vẫn dài và sáng. Bảng điện tử trên tường tiếp tục đổi số, tiếng “ting” rất nhỏ vang lên mỗi lần cập nhật, đều đặn đến mức lạnh lùng. Một y tá đi ngang qua, rồi thêm một người nữa, không ai dừng lại. Không ai để ý đến một cô bé đang ngồi thẳng lưng trên ghế nhựa, chân không chạm đất, tay đặt ngay ngắn trên đùi, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phía trước.

Noãn Ca hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi.

Thời gian trôi chậm đến mức Noãn Ca bắt đầu đếm nhịp thở của mình.

Một. Hai. Ba. Bốn. Năm…

Mỗi lần thở ra, cô lại cảm thấy ngực mình nặng hơn một chút, không rõ là vì lo lắng, hay vì cô đang dần hiểu ra rằng có những câu trả lời sẽ không đến theo cách nhẹ nhàng.

Cô nghĩ đến mẹ.

Lúc này mẹ đang ngồi trong đó, đối diện với bác sĩ, nghe những từ ngữ mà cô chưa từng nghe, hoặc đã nghe nhưng chưa từng đặt chúng cạnh tên mình.

Cô lại nghĩ đến ba.

Nghĩ đến dáng đứng thẳng lưng quen thuộc, đến cách ông im lặng mỗi khi không muốn để lộ cảm xúc.

Noãn Ca không nghĩ đến bệnh.

Cô chỉ nghĩ đến việc, có lẽ từ hôm nay trở đi, ba mẹ sẽ không còn hỏi cô “hôm nay đi học vui không?” như trước nữa, mà sẽ hỏi “hôm nay con có mệt không?” nhiều hơn.

Ý nghĩ ấy trượt qua rất nhẹ, nhưng để lại một vết hằn mơ hồ.

Cánh cửa vẫn không mở.

Noãn Ca cúi đầu xuống, nhìn đôi giày của mình. Dây giày đã hơi sờn, cô nhớ mình từng định thay một đôi mới vào tháng sau.

Ý nghĩ rất vụn vặt, rất đời, nhưng lại khiến lòng cô chùng xuống, bởi vì lần đầu tiên, cô không dám chắc mình còn có thể sắp xếp mọi chuyện theo những mốc thời gian quen thuộc nữa.

Cô đưa tay lên, đặt lên ngực mình, cảm nhận nhịp tim đang đập rất đều. Nó vẫn ở đó, vẫn nghe lời, vẫn chưa phản bội cô theo cách nào rõ ràng. Nhưng chính vì vậy mà sự im lặng phía sau cánh cửa kia càng trở nên đáng sợ hơn.

Rồi cuối cùng tay nắm cửa khẽ động.

Không có tiếng động lớn, chỉ là một chuyển động rất nhỏ, nhưng Noãn Ca lập tức ngẩng đầu lên. Trong khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ mình đang sợ điều gì, chỉ biết rằng, khi cánh cửa này mở ra, một đoạn đời rất quen thuộc sẽ khép lại theo.

Và cô ngồi thẳng người hơn một chút, chờ.

Cánh cửa mở ra rất chậm.

Không có tiếng kêu lớn, chỉ là bản lề khẽ chuyển động, đủ để phá vỡ sự im lặng đã kéo dài quá lâu trong hành lang.

Noãn Ca nhìn thấy mẹ bước ra trước, ba theo sau nửa bước. Cả hai đều đứng yên ở ngưỡng cửa trong một khoảnh khắc rất ngắn, như thể cần thêm thời gian để bước từ bên trong ra ngoài, từ thế giới của những con số và thuật ngữ lạnh lẽo quay lại với cô.

Ánh mắt Tô An Nhã tìm thấy Noãn Ca gần như ngay lập tức.

Không phải cái nhìn hoảng hốt, cũng không phải cái nhìn trấn an.

Chỉ là một ánh mắt rất sâu, rất nặng, giống như đã đi qua một đoạn đường dài mà không biết phải mang theo điều gì trở về.

Noãn Ca đứng dậy.

Cô không đợi ai gọi, cũng không đợi ai ra hiệu. Ghế nhựa khẽ cọ xuống sàn phát ra một âm thanh nhỏ, nghe rõ hơn bình thường trong hành lang yên tĩnh. Cô đứng thẳng người, tay buông xuôi bên người, bước về phía ba mẹ.

Khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân, nhưng Noãn Ca lại có cảm giác như mình đang đi chậm hơn mọi khi. Mỗi bước đều rất rõ, rất thật, giống như đang tự đưa mình tới gần một câu trả lời mà cô chưa từng được chuẩn bị sẵn.

Tô An Nhã bước nhanh hơn một chút.

Ngay khi Noãn Ca vừa kịp đứng trước mặt, bà đã đưa tay ôm con gái vào lòng. Cái ôm đến đột ngột, không báo trước, vòng tay siết lại rất chặt, chặt đến mức Noãn Ca cảm thấy bả vai mình hơi đau. Mặt mẹ vùi xuống vai cô, hơi thở run lên rất nhẹ, dù bà vẫn cố không phát ra tiếng nức nào.

Noãn Ca đứng yên.

Ban đầu, cô hơi bất ngờ, hai tay đặt lơ lửng bên hông, không biết nên đáp lại thế nào. Nhưng chỉ một giây sau, cô cũng vòng tay lên lưng mẹ, ôm lại rất khẽ, như thể sợ mình dùng quá nhiều lực sẽ khiến cái ôm này vỡ ra.

“Mẹ ơi…” Cô gọi nhỏ.

Tô An Nhã không đáp.

Chỉ siết tay thêm một chút, như thể câu trả lời đã nằm gọn trong vòng tay ấy rồi.

Giang Văn Duệ đứng phía sau họ, không tiến lại gần ngay. Ông nhìn hai mẹ con, ánh mắt dừng lại rất lâu trên mái tóc đen của Noãn Ca. Bàn tay trong túi áo siết chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch, nhưng gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh quen thuộc, giống như chỉ cần ông không gục xuống, thì gia đình này vẫn còn một trụ cột để dựa vào.

Một lúc sau, Tô An Nhã mới buông tay ra một chút.

Bà đặt hai tay lên vai con gái, nhìn thẳng vào mặt cô, như muốn ghi nhớ từng đường nét. Đôi mắt bà đỏ, nhưng ánh nhìn đã cố lấy lại sự vững vàng.

“Đợi lâu rồi phải không, mệt không con?” Bà hỏi.

Câu hỏi rất đời, rất quen, giống như tất cả những điều vừa xảy ra phía sau cánh cửa kia đều có thể tạm thời gác lại.

Noãn Ca lắc đầu: “Con không sao.”

Giọng nói vẫn nhẹ, vẫn bình tĩnh, không khác gì những lần trước. Nhưng lần này, khi nghe thấy, Tô An Nhã lại quay mặt đi rất nhanh, như thể chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi, bà sẽ không giữ được nữa.

Noãn Ca nhìn theo, rồi cúi đầu xuống rất khẽ.

Cô không hỏi kết quả. Không hỏi bác sĩ đã nói gì.

Bởi vì trong khoảnh khắc này, cô đã hiểu ra một điều rất rõ ràng không phải bằng lý trí, mà bằng trực giác rất trẻ con nhưng rất chính xác.

Kết quả không tốt.

Không cần biết nó mang tên gì.

Không cần biết sẽ kéo dài bao lâu.

Chỉ cần nhìn cách ba mẹ đứng trước mặt cô như thế này, là đủ.

Sau cái ôm đó, không ai nói thêm gì nữa.

Ba mẹ đưa Noãn Ca trở lại phòng bệnh. Bước chân chậm, đều, giống như cả ba đều đang rất cẩn thận, sợ chỉ cần đi nhanh hơn một chút thôi thì điều vừa xảy ra sẽ trở nên rõ ràng hơn mức họ có thể chịu đựng.

Căn phòng nhỏ, ánh đèn dịu hơn ngoài hành lang. Noãn Ca nằm xuống giường, kéo chăn lên ngang ngực. Tô An Nhã chỉnh lại gối cho con, động tác nhẹ đến mức gần như không chạm. Giang Văn Duệ đứng ở cuối giường, nói vài câu rất ngắn với bác sĩ, rồi im lặng.

Không ai nhắc đến kết quả.

Không ai nói tên bệnh.

Nhưng sự im lặng ấy không còn là im lặng bình thường nữa.

Noãn Ca nằm đó, nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng máy móc đều đều bên tai. Cô không nghĩ đến tương lai, cũng không cố hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có một ý nghĩ rất rõ ràng hiện lên, chậm rãi và nặng nề.

Từ hôm nay, mọi chuyện sẽ không thể quay lại như trước.

Ý nghĩ ấy làm cô hơi hoảng hốt.

Lòng cô trống đi một khoảng rất nhỏ.

Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Ánh đèn bệnh viện bật lên từng chiếc một, không rực rỡ, cũng không ấm áp. Noãn Ca nhắm mắt lại, không phải để ngủ, mà để cho ngày hôm nay thật sự kết thúc.

[Hết Chương 7]