Ánh đèn trên trần rất sáng.
Sáng đến mức Giang Noãn Ca phải nheo mắt lại khi tỉnh dậy. Trong vài giây đầu tiên, cô không nhớ mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như vừa ngủ một giấc rất sâu mà không mơ thấy gì.
Rồi mùi thuốc sát trùng tràn vào mũi. Rất rõ. Rất lạnh.
Noãn Ca chớp mắt thêm một lần nữa.
Cô định nhấc tay lên dụi mắt, nhưng cánh tay không nghe lời ngay. Phải mất một giây rất ngắn, cô nhận ra rằng tay mình đang cắm kim truyền, băng keo dán chặt, không thể tùy ý cử động.
Cảm giác ấy không đau. Chỉ là… bị giữ lại. Giống như cả người cô đang được đặt vào một nơi không cho phép rời đi sớm hơn dự tính.
Noãn Ca nhìn trần nhà trắng rất lâu. Trong đầu không có suy nghĩ hỗn loạn, chỉ có một ý nghĩ rất lạc lõng:
À… vậy là mình đã không ra được cổng trường hôm nay.
Ý nghĩ đó xuất hiện rất tự nhiên, không kèm theo hoảng sợ.
Cô xoay mắt sang bên. Một ống truyền dịch cắm ở mu bàn tay, băng keo dán chặt. Dịch truyền chảy từng giọt một, rơi xuống theo nhịp rất đều, giống như thời gian đang bị kéo dài ra.
Noãn Ca nhìn một lúc, rồi thở ra rất khẽ.
“Con tỉnh rồi.”
Giọng nói vang lên từ phía bên cạnh.
Noãn Ca quay đầu. Tô An Nhã đang đứng đó, tóc hơi rối, áo khoác còn chưa cởi ra hẳn. Đôi mắt bà đỏ hơn bình thường, không phải vì khóc nhiều, mà vì đã căng thẳng quá lâu.
“Mẹ…”
Giọng Noãn Ca khàn nhẹ, nhưng vẫn rõ.
Tô An Nhã lập tức cúi xuống, đặt tay lên tay con gái, lực nắm vừa đủ chặt để người đối diện cảm nhận được.
“Con có thấy khó chịu không? Có chóng mặt không? Có đau chỗ nào không?”
Ba câu hỏi nối tiếp nhau, không kịp nghỉ. Bà nắm tay con gái. Bàn tay ấy ấm, nhưng lại run rất nhẹ. Không rõ là vì lạnh, hay vì phải cố kiềm chế quá lâu.
Noãn Ca cảm nhận được.
Cô khẽ siết lại một chút, như một phản xạ rất nhỏ.
“Mẹ…” Cô nói, giọng khàn nhưng mềm: “Mẹ đừng lo quá.”
Câu nói ấy không phải để trấn an, mà giống như một lời xin lỗi rất khẽ.
Xin lỗi vì đã khiến người lớn phải sợ.
Tô An Nhã cúi đầu thấp hơn một chút, trán gần như chạm vào mép giường, giấu đi ánh mắt đã đỏ hoe.
Bà lần nữa ngẩng lên nhìn con gái mình sắc mặt nhợt nhạt, môi khô, nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh táo. Không hoảng loạn, không sợ hãi, cũng không khóc. Còn cười nhẹ.
Giống như người nằm ở đây không phải là một cô bé mười lăm tuổi vừa ngất trong nhà vệ sinh trường học, mà là một người lớn đã quen với việc chờ đợi kết quả.
Cánh cửa phòng mở ra.
Một bác sĩ nam bước vào, áo blouse trắng, đeo kính, giọng nói trầm và đều. Trên bảng tên là ba chữ Chương Tử Nam.
“Tỉnh rồi à?”
Noãn Ca gật đầu: “Dạ.”
Chương Tử Nam liếc nhìn bảng theo dõi, kiểm tra lại ống truyền, rồi quay sang Tô An Nhã.
“Tạm thời huyết áp đã ổn. Nhưng tình trạng chảy máu mũi nhiều trong ngày như vậy là không bình thường.”
Giọng ông không mang theo cảm xúc dư thừa, mỗi chữ đều rất rõ.
“Chúng tôi đã làm xét nghiệm máu ban đầu. Kết quả chưa đầy đủ, nhưng có vài chỉ số cần kiểm tra kỹ hơn.”
Tô An Nhã siết chặt tay con gái.
“Ý bác sĩ là…?”
“Cần làm thêm xét nghiệm chuyên sâu.” Chương Tử Nam nói: “Nếu có thể nên ở lại bệnh viện theo dõi. Không thể về ngay trong hôm nay.”
Câu nói vừa dứt, căn phòng rơi vào một khoảng lặng rất ngắn.
Không có chữ nghiêm trọng. Không có chữ nguy hiểm. Nhưng mỗi chữ đều nặng.
Noãn Ca không hỏi “tại sao”.
Cũng không hỏi “bao lâu”.
Cô chỉ chớp mắt một cái, rất chậm.
Vốn dĩ buổi chiều đi bệnh viện nhưng không ngờ… bệnh viện đã đến trước lịch hẹn
Noãn Ca lắng nghe rất chăm chú. Khi bác sĩ nói xong, cô mới lên tiếng, giọng vẫn rất bình tĩnh:
“Vậy… hôm nay con có cần nằm viện không ạ?”
Chương Tử Nam nhìn cô một giây.
Ánh mắt ấy không phải nhìn bệnh nhân, mà giống như đang đánh giá một người đối diện rất chín chắn so với tuổi.
“Có.” Ông đáp: “Ít nhất là tối nay.”
Noãn Ca gật đầu.
“Dạ.”
Không hỏi thêm. Không phản đối.
Cô quay sang nhìn mẹ mình, thấy mắt Tô An Nhã hơi đỏ hơn trước. Noãn Ca mấp máy môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cong môi cười rất nhẹ.
“Mẹ ơi con không sao.”
Ba chữ ấy khiến Tô An Nhã quay đi rất nhanh.
Một lát sau, Noãn Ca được đẩy sang phòng bệnh.
Giường được đẩy đi rất chậm.
Trần nhà trôi qua phía trên đầu Noãn Ca, từng bóng đèn trắng nối tiếp nhau, đều đặn đến mức khiến người ta không còn khái niệm về thời gian.
Cô quay đầu sang bên, thấy mẹ mình đi theo sát bên giường, một tay nắm thành giường, một tay đặt lên chăn, như sợ chỉ cần buông ra là cô sẽ biến mất.
Noãn Ca nhìn mẹ. Muốn cười một cái. Nhưng cổ họng khô quá, không cười nổi.
Noãn Ca được xếp ở phòng nội trú, giường trắng, rèm xanh nhạt. Ngoài cửa sổ, trời đã tối từ lúc nào, ánh đèn đường hắt vào thành từng vệt dài.
Giang Văn Duệ đứng ở cuối giường, im lặng hơn thường ngày. Ông nhìn con gái, rồi nhìn ống truyền, rồi lại nhìn bảng tên trên đầu giường.
Không nói gì. Nhưng mỗi ánh mắt đều là lời nói.
Noãn Ca nằm yên, tay đặt trên chăn, đầu hơi nghiêng sang một bên. Cô cảm thấy mệt, nhưng không đến mức khó chịu. Chỉ là… không muốn cử động nhiều.
“Ba…” Cô gọi rất khẽ.
Giang Văn Duệ giật mình, cúi xuống.
“Sao con? Đau ở đâu à?”
“Ngày mai.. không thể đến trường. Vậy…” Noãn Ca nói chậm rãi: “Con có thể gọi cho bạn xin nghỉ học không ạ?”
Câu hỏi bật ra rất nhỏ, rất đời.
Không phải hỏi về bệnh. Không phải hỏi về kết quả. Chỉ là hỏi về một ngày học.
Câu hỏi rơi vào khoảng không yên tĩnh của phòng bệnh.
Tô An Nhã quay lại, nhìn con gái không chớp mắt. Vành mắt bà đã đỏ hoe.
Chương Tử Nam đứng ở cửa, nghe thấy câu hỏi ấy, cũng dừng lại một nhịp.
Ông bước vào, giọng vẫn trầm và đều:
“Ngày mai chúng tôi sẽ làm thêm xét nghiệm. Nếu ổn, có thể về. Nhưng chuyện đi học… có thể xem xét sau.”
Noãn Ca gật đầu.
“Dạ.”
Cô nhắm mắt lại, nghĩ đến lớp học của mình.
Bàn của cô vẫn ở đó. Vở nhạc còn mở dở. Âu Tiểu Nhiễm chắc đang giữ chỗ giúp cô. Mọi thứ vẫn đang chờ. Chỉ có cô đã phải nằm lại ở đây.
Haizzz…
Không ai nói ra. Nhưng tất cả đều hiểu, từ hôm nay trở đi, “đi học” sẽ không còn là một chuyện hiển nhiên nữa.
Ánh đèn trong phòng bệnh dịu xuống. Máy theo dõi vẫn phát ra âm thanh đều đều, từng nhịp một, rất kiên nhẫn.
Và Giang Noãn Ca trong căn phòng bệnh sáng đèn suốt đêm vẫn chưa biết mình sẽ ở đây bao lâu. Chỉ biết rằng, lần đầu tiên trong đời, cô không thể tự quyết định ngày mai mình sẽ đi đâu.
[Hết Chương 6]