Buổi sáng hôm sau, Giang Noãn Ca dậy muộn hơn đồng hồ báo thức một chút.
Không phải vì ngủ quên, mà vì lúc mở mắt ra, cơ thể cô bé không muốn cử động ngay. Cảm giác mệt không rõ ràng, chỉ là nặng, giống như có ai đó đặt thêm một lớp chăn vô hình lên người.
Noãn Ca nằm yên vài giây, rồi mới ngồi dậy.
Ngoài cửa phòng, tiếng nồi niêu trong bếp vang lên rất khẽ. Mùi cháo nóng lan ra theo khe cửa, dịu và quen. Cô thay đồng phục, buộc tóc, động tác chậm hơn mọi ngày nhưng vẫn gọn gàng.
Xuống đến bếp, Tô An Nhã đang đứng bên bếp ga.
“Hôm nay ăn cháo nha con?” Bà nói, không quay đầu lại: “Dễ ăn hơn.”
Noãn Ca gật đầu, ngồi xuống bàn.
Cháo được múc ra bát nhỏ, nóng vừa đủ. Noãn Ca ăn từng thìa chậm rãi, không còn cảm giác đói rõ rệt, nhưng cũng không khó chịu. Cô ăn được nửa bát thì dừng lại.
Tô An Nhã không nhắc.
Bà đặt thìa xuống, ngồi đối diện con gái, giọng nói chậm hơn bình thường:
“Chiều nay tan học sớm xíu, ba mẹ chở con đi bệnh viện.”
Noãn Ca khựng lại một nhịp. Chỉ một nhịp rất ngắn, rồi cô ngẩng đầu lên, gật đầu.
“Dạ.”
“Con cứ học bình thường.” Tô An Nhã nói tiếp: “Không cần lo.”
Noãn Ca “dạ” thêm một tiếng nữa.
Cô đứng dậy đi lấy cặp, mang giày, trước khi ra cửa còn quay lại nói một câu rất nhỏ:
“Chiều con ở cổng chờ ba mẹ.”
“Ừ.”
Cánh cửa khép lại.
Hôm nay vẫn trôi qua như bao ngày. Tiết đầu là Toán, bài giảng dài và đều. Noãn Ca vẫn ghi chép, vẫn giơ tay trả lời một câu, giọng nói không lớn nhưng rõ. Âu Tiểu Nhiễm quay sang huých nhẹ vai cô:
“Chiều nay đi đâu mà nghiêm túc vậy?”
Noãn Ca nghĩ một giây, rồi đáp:
“Đi với mẹ.”
“Ồ.”
Âu Tiểu Nhiễm không hỏi thêm.
Giờ ra chơi, Noãn Ca ngồi trong lớp. Cô không viết nhạc, chỉ lật sách đọc linh tinh. Trình Dật đi ngang qua cửa lớp, vô tình liếc vào, thấy cô đang ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt đặt trên trang sách nhưng không lật trang mới.
Cậu không dừng lại.
Buổi trưa, Noãn Ca ăn ít hơn mọi ngày một chút. Không ai để ý. Bởi vì cô vẫn cười, vẫn gật đầu, vẫn tham gia câu chuyện của mấy bạn bên bàn.
Buổi chiều, tiết học cuối cùng kết thúc rất đúng giờ.
Tiếng chuông vang lên, cả lớp đứng dậy, tiếng ghế kéo loạt xoạt. Âu Tiểu Nhiễm quay sang Noãn Ca:
“Chiều nay không ở lại hả?”
Noãn Ca lắc đầu.
“Không.”
“Ok.”
Noãn Ca thu dọn cặp sách, đứng dậy, nhưng ngay lúc xoay người, cảm giác buồn nôn ập đến rất nhanh.
Không dữ dội. Chỉ là một làn sóng nhẹ nhưng rõ. Cô dừng lại, hít sâu, nén cảm giác khó chịu rồi tiếp tục bước ra khỏi lớp như không có gì
Hành lang buổi chiều đông người.
Noãn Ca đi chậm hơn dòng người phía trước một chút. Đến gần nhà vệ sinh tầng một, cô dừng lại. Có lẽ rửa mặt chút sẽ đỡ hơn.
Cô rẽ vào trong. Nhà vệ sinh lúc này không có ai. Ánh đèn trắng bật sẵn, phản chiếu xuống nền gạch lạnh. Noãn Ca bước đến bồn rửa, mở vòi nước. Cô cúi người xuống. Ngay khoảnh khắc ấy, máu trào ra.
Không kịp báo trước.
Không kịp đưa tay lên.
Màu đỏ rơi thẳng xuống bồn rửa, loang ra rất nhanh. Noãn Ca giật mình, vội đưa tay bịt mũi, lưng tựa vào bồn.
“Không phải chứ…”
Cô lẩm bẩm, giọng rất nhỏ.
Máu không ngừng. Nhiều hơn những lần trước.
Noãn Ca luống cuống tìm khăn giấy trong cặp, tay run đến mức làm rơi cả xấp xuống sàn. Cô cúi người nhặt lên, nhưng ngay lúc đó, đầu óc bỗng trống rỗng.
Âm thanh xung quanh xa dần. Ánh đèn trên trần nhòe đi thành một vệt dài.
Noãn Ca cố bám vào thành bồn rửa, nhưng lực trong tay tuột mất rất nhanh.
Cô không kêu. Không gọi ai.
Chỉ kịp nghĩ một điều rất mơ hồ: Mẹ vẫn còn đang đợi…
Rồi cơ thể đổ xuống. Tiếng va chạm vang lên khô khốc trong không gian trống. Máu loang trên nền gạch lạnh, đỏ đến mức không thể coi là “bình thường” được nữa.
Bên ngoài, tiếng chuông tan học đã tắt từ lâu.
Hành lang dần vắng người. Tiếng bước chân thưa thớt rồi biến mất hẳn, chỉ còn lại âm thanh rất nhỏ của gió lùa qua cửa sổ cuối dãy. Buổi chiều trôi qua đúng nhịp, giống như mọi ngày khác.
Trong nhà vệ sinh tầng một, đèn vẫn sáng.
Cánh cửa khép hờ.
Một lát sau, có người đẩy cửa bước vào.
Là một nữ sinh trực nhật. Cô nàng định rửa tay rồi về, nhưng vừa bước thêm một bước thì khựng lại. Ánh mắt dừng trên nền gạch ướt nước, rồi chậm rãi ngẩng lên.
Ở góc bồn rửa, Giang Noãn Ca nằm đó.
Đồng phục nhăn lại, mái tóc đen xõa ra trên nền gạch lạnh. Một tay vẫn còn đặt gần mũi, khăn giấy rơi vãi xung quanh. Màu đỏ loang ra rất rõ, không phải thứ có thể giả vờ như chưa nhìn thấy.
“Này!”
Giọng nữ sinh vỡ ra vì hoảng. Cô lao tới, gọi to hơn, tay run run đặt lên vai Noãn Ca.
“Bạn ơi! Bạn nghe mình không?!”
Không có phản ứng. Chỉ có hơi thở rất yếu, rất khẽ.
Tiếng gọi vang lên trong nhà vệ sinh trống trải, dội ngược lại nghe đến rợn người. Cô gái cuống cuồng chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét:
“Có người ngất trong nhà vệ sinh! Mau gọi thầy cô!”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Có người quay lại. Có người chạy tới. Có người hoảng hốt đứng khựng tại chỗ khi nhìn thấy cảnh trước mắt.
Một giáo viên vội vã xuất hiện, gương mặt tái đi trong khoảnh khắc.
“Gọi xe cấp cứu!”
“Liên lạc phụ huynh ngay!”
Nhà vệ sinh vốn yên tĩnh phút trước bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Tiếng nói chồng lên nhau, tiếng gọi gấp gáp, tiếng giày va xuống nền gạch lạnh.
Giang Noãn Ca được đặt lên cáng.
Khi được nâng lên, đầu cô khẽ nghiêng sang một bên. Mái tóc che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra làn da nhợt nhạt và hàng mi khép chặt.
Cô không biết. Không biết rằng buổi chiều hôm nay mẹ đã đợi cô ở cổng trường.
Không biết rằng lời hẹn chiều đi bệnh viện đã không còn kịp nữa.
Không biết rằng, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không còn được quyết định bằng câu “để vài hôm nữa” nữa.
Xe cấp cứu lao đi giữa tiếng còi vang dội.
Cổng trường khép lại phía sau, nuốt trọn buổi chiều tưởng chừng rất bình thường ấy.
Và Giang Noãn Ca, đã rời khỏi trường học của mình theo một cách mà không ai kể cả chính cô từng chuẩn bị sẵn.
[Hết Chương 5]