Ngày hôm đó bắt đầu rất bình thường.
Bình thường đến mức nếu không nhớ lại thật kỹ, Giang Noãn Ca sẽ không thể chỉ ra có điều gì khác với mọi ngày. Buổi sáng không có xe buýt lỡ trạm, không có chuông reo sát nút, thậm chí cô còn đến trường sớm hơn thường lệ… một chút.
Chỉ một chút thôi.
Đủ để Âu Tiểu Nhiễm nhìn thấy cô từ xa đã giật mình:
“Ơ? Giang Noãn Ca? Cậu đến sớm hả?”
Noãn Ca đặt cặp xuống ghế, kéo ghế ngồi ngay ngắn, thở ra một hơi nhẹ.
“Hôm nay tớ không muốn chạy.”
Âu Tiểu Nhiễm nhíu mày, còn chưa kịp hỏi thêm thì cửa lớp đã được đẩy ra.
Cô Lý Lan bước vào. Ánh mắt cô theo thói quen quét một vòng khắp lớp, dừng lại rất ngắn ở từng dãy bàn. Khi nhìn đến chỗ Giang Noãn Ca, cô hơi khựng lại một nhịp rất ngắn, ngắn đến mức nếu không để ý kỹ sẽ tưởng là ảo giác.
Noãn Ca đang ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, dáng vẻ ngoan ngoãn như mọi khi. Chỉ có sắc mặt trông nhạt hơn bình thường một chút, môi không còn hồng như mấy ngày trước.
Cô Lý Lan cau mày rất nhẹ.
“Giang Noãn Ca?” Cô gọi, giọng không lớn: “Hôm nay em đến sớm ha.”
Noãn Ca ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên vì bị gọi tên giữa lớp, nhưng vẫn gật đầu rất lễ phép.
“Dạ.”
Cô Lý Lan nhìn cô thêm một giây nữa, ánh mắt mang theo chút đánh giá khó gọi tên, rồi mới quay lên bảng, cầm phấn viết.
“Các em mở sách trang ba mươi hai.”
Tiết học bắt đầu.
Tiếng phấn chạm bảng vang lên đều đều, nhịp quen thuộc nhanh chóng kéo cả lớp vào bài giảng. Nhưng thỉnh thoảng, khi quay người lại giảng bài, ánh mắt cô Lý Lan vẫn vô thức lướt qua chỗ Noãn Ca một lần nữa, như thể đang xác nhận điều gì đó.
Noãn Ca cúi đầu ghi tiếp.
Nét chữ vẫn gọn, vẫn tròn, nhưng tốc độ chậm hơn bình thường một chút. Cô không nhận ra điều đó, chỉ thấy tay mình hơi nặng, giống như phải dùng thêm lực mới viết xong một dòng.
Sao hơi cứng nhỉ? Hay là hôm qua viết nhạc nhiều quá?
Cô Lý Lan đứng trên bục giảng, đang giảng đến giữa bài thì vô thức liếc xuống.
Ánh mắt bà dừng lại ở chỗ Giang Noãn Ca.
Không phải vì cô bé làm ồn, cũng không phải vì không chú ý nghe giảng. Ngược lại, Noãn Ca ngồi rất ngay ngắn, lưng thẳng, đầu hơi cúi, dáng vẻ chăm chú đến mức không có gì để bắt lỗi.
Chính vì thế mà sự khác thường lại càng rõ. Cô Lý Lan khẽ cau mày. Bà giảng bài thêm một lúc thì rời bục. Đi chậm xuống cuối lớp, theo thói quen đã hình thành từ nhiều năm đứng lớp. Ánh mắt lướt qua từng dãy bàn, nhìn bài vở, nhìn tư thế ngồi, thỉnh thoảng dừng lại chỉnh một quyển sách bị đặt lệch hay nhắc rất khẽ một học sinh đang cúi quá thấp.
Mọi thứ đều rất bình thường. Giang Noãn Ca cũng vậy.
Cho đến khi cô Lý Lan đi ngang qua dãy bàn của Noãn Ca lần thứ hai.
Đúng lúc ấy, Noãn Ca khẽ dừng bút.
Cô xoay cổ tay một vòng rất nhỏ dưới mặt bàn, động tác kín đáo đến mức nếu không đứng gần sẽ không nhìn thấy. Rồi cô đổi tay cầm bút, tiếp tục viết như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cô Lý Lan khựng lại một nhịp. Rất ngắn. Nhưng đủ để người đã quen nhìn học sinh suốt mấy chục năm như bà cảm thấy… không đúng lắm.
Cô Lý Lan đứng cạnh bàn Noãn Ca thêm một giây.
Bà không gọi tên, cũng không làm gián đoạn tiết học. Chỉ hơi cúi người xuống, giọng hạ rất thấp, đủ để hai người nghe thấy.
“Em có sao không?”
Câu hỏi nhẹ đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng bút viết trong lớp.
Noãn Ca giật mình khẽ khẽ, bàn tay đang đặt trên vở hơi khựng lại. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của cô Lý Lan đang nhìn mình rất kỹ, không phải dò xét, mà là để ý.
Cô lắc đầu gần như ngay lập tức, phản xạ nhanh hơn suy nghĩ.
“Dạ không ạ. Em vẫn ổn.”
Giọng nói cũng rất nhỏ, nhưng rõ ràng, không run, không hụt. Cô Lý Lan nhìn cô thêm một nhịp ngắn nữa, rồi gật đầu.
“Ừ. Nếu mệt thì nói với cô.”
Bà đứng thẳng dậy, tiếp tục đi xuống cuối lớp, bài giảng không hề bị ngắt quãng. Không ai quay đầu lại.
Ít nhất là không ai cố tình.
Nhưng Âu Tiểu Nhiễm ngồi bên cạnh đã nghe thấy rất rõ.
Cô quay sang nhìn Noãn Ca, mày khẽ nhíu lại, môi mấp máy như muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, chỉ quay người lại phía trước, tay đặt lên vở mà không viết ngay.
Ở dãy bàn phía sau, Trình Dật đang cúi đầu ghi chép.
Giọng nói của cô Lý Lan quá nhỏ để nghe trọn vẹn, nhưng hai chữ “có sao không” vẫn lọt vào tai cậu. Trình Dật dừng bút trong đúng một giây, theo bản năng ngẩng lên nhìn về phía trước.
Giang Noãn Ca đang cúi đầu xuống vở, dáng ngồi rất thẳng, mái tóc đuôi ngựa rũ xuống sau lưng. Không có vẻ gì là không ổn, cũng không có dấu hiệu khiến người ta phải lo lắng.
Trình Dật nhìn một nhịp, rồi cúi đầu xuống tiếp tục viết.
Không nghĩ nhiều. Nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.
Tiết học tiếp tục trôi đi, tiếng phấn chạm bảng lại vang lên đều đều như chưa từng có đoạn chen ngang nào.
Chỉ có một điều rất nhỏ đã xảy ra trong cùng một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đã có hai người cùng nghe thấy một câu hỏi không dành cho họ, và cùng nhớ lấy theo cách của riêng mình.
Giờ ra chơi, Âu Tiểu Nhiễm kéo Noãn Ca đứng dậy.
Nhưng khác với mọi khi, cô không kéo đi liền.
Tiểu Nhiễm nghiêng đầu nhìn bạn một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt Noãn Ca, rồi dừng lại ở cổ tay đang đặt trên mép bàn.
“Ê.” Cô hạ giọng, “Cậu ổn không đó?”
Noãn Ca khựng lại rất nhẹ.
Cô ngẩng đầu lên, mất đúng một nhịp để hiểu câu hỏi kia không phải hỏi cho có. Rồi cô cười, nụ cười quen thuộc, lúm đồng tiền hiện ra nơi khóe miệng.
“Ổn mà.”
Giọng nói nhẹ tênh, giống như đang trả lời một câu hỏi rất dư thừa.
Âu Tiểu Nhiễm nhìn cô thêm một giây nữa rồi ghé sát cô nhỏ giọng:
“Bà dì ghé thăm hả?”
Noãn Hạ ngẩng ra một lát mới hiểu Âu Tiểu Nhiễm nói gì, bật cười khúc khích: “Không có mà.”
Tiểu Nhiễm nhíu mày định hỏi thêm nhưng cuối cùng vẫn không hỏi tiếp nữa, chỉ giơ tay kéo Noãn Ca đứng lên.
“Đi căn-tin không?”
Noãn Ca suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu:
“Tớ không đói lắm.”
“Thiệt hả?” Âu Tiểu Nhiễm nhìn cô từ trên xuống dưới, giọng đầy hoài nghi: “Hiếm khi nghe cậu nói câu đó luôn.”
Noãn Ca cười, xoay người tựa nhẹ vào lan can hành lang.
“Chắc tại sáng nay ăn nhiều.”
Câu trả lời nghe rất hợp lý. Hợp lý đến mức Tiểu Nhiễm không có cớ gì để phản bác. Cô “ồ” một tiếng, vỗ nhẹ vai Noãn Ca.
“Vậy tớ đi mua nước nha.”
Nói xong, Tiểu Nhiễm chạy đi cùng mấy bạn khác, tiếng bước chân nhanh chóng hòa vào hành lang ồn ào. Noãn Ca đứng lại.
Gió lùa qua cửa sổ, mang theo mùi nắng và mùi cây rất nhạt. Cô dựa lưng vào lan can, nhìn xuống sân trường phía dưới. Trình Dật đang ở đó, cùng mấy bạn nam khác, chuyền bóng qua lại rất nhanh.
Cậu chạy. Rất nhẹ. Rất đều. Như thể cơ thể và nhịp thở sinh ra vốn đã hợp với chuyển động.
Noãn Ca nhìn một lúc, rồi cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
Không buồn. Chỉ là… có chút xa.
Tan học, cô không ở lại.
Không phải vì mệt rõ ràng, chỉ là không muốn nán lại như mọi khi. Noãn Ca thu dọn cặp, đứng dậy rất nhanh, quay sang Âu Tiểu Nhiễm:
“Hôm nay tớ về trước nha.”
Âu Tiểu Nhiễm gật đầu:
“Ừ, về nghỉ đi.”
Noãn Ca bước ra khỏi lớp.
Đi được nửa hành lang, cô bỗng thấy bụng mình hơi cồn cào. Không đau, chỉ là cảm giác trống rỗng rất khó chịu. Cô dừng lại, tựa vào tường, hít sâu vài hơi.
Không khá hơn ngay.
Cô nhắm mắt một chút, rồi mở ra, tiếp tục đi. Xuống đến tầng trệt, cô đi chậm hơn những học sinh khác, nhưng vẫn cố giữ nhịp đều.
Ra đến cổng trường, Giang Noãn Ca theo thói quen đưa mắt tìm xe nhà.
Chỉ là một cái liếc rất nhanh, rất vô thức. Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngồi ở ghế trước, cô bé khựng lại một nhịp.
Là mẹ cô.
Tô An Nhã hiếm khi tự đi đón. Thường ngày bà bận, hoặc để tài xế tới, hoặc để Noãn Ca tự về. Hôm nay bà ngồi ở ghế trước, cửa xe hạ xuống một nửa, đang nhìn về phía cổng trường như thể đã chờ được một lúc.
Noãn Ca hơi bất ngờ.
“Mẹ?” Cô gọi, bước nhanh hơn vài bước.
Tô An Nhã quay đầu lại, nhìn con gái từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường.
“Ơi.” Bà nói, giọng nhẹ: “Đi nào.”
Noãn Ca gật đầu, không hỏi thêm, chỉ cười một cái rất quen, lúm đồng tiền hiện ra nơi khóe miệng.
Cô mở cửa xe, bước lên. Ngay khoảnh khắc ngồi xuống ghế sau, cảm giác choáng ập đến.
Lần này rõ hơn mấy lần trước. Noãn Ca vội đưa tay vịn vào lưng ghế phía trước, ngồi khựng lại, tim đập mạnh một cái. Trước mắt tối đi trong vài giây rất ngắn, ngắn đến mức nếu không để ý kỹ, sẽ tưởng là ánh nắng ngoài cửa kính vừa đổi góc.
“Sao vậy con?”
Giọng Tô An Nhã vang lên ngay lập tức từ ghế trước, không cao, nhưng rất nhanh. Noãn Ca lắc đầu rất nhanh, gần như theo phản xạ, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
“Không sao đâu mẹ.” Cô nói, giọng hơi nhẹ hơn bình thường: “Con đứng nắng chút thôi.”
Tô An Nhã quay hẳn người lại nhìn con gái.
Ánh mắt bà dừng ở gương mặt Noãn Ca, ở sắc môi hơi nhạt, ở bàn tay vẫn còn đặt trên lưng ghế chưa buông ra ngay. Bà không nói gì thêm, chỉ đưa tay chỉnh lại điều hòa, hạ nhiệt độ xuống thấp hơn một chút.
“Ngồi vững nào.” Bà nói: “Về nhà mẹ hầm canh cho.”
“Dạ.”
Noãn Ca tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trong vài giây. Cảm giác choáng qua đi chậm chạp, để lại trong người một mệt mỏi rất mơ hồ.
Xe lăn bánh rời khỏi cổng trường.
Noãn Ca mở mắt ra, nhìn qua cửa kính. Sân trường lùi dần về phía sau, tiếng cười nói của học sinh bị bỏ lại bên ngoài, như thể vừa khép lại một cánh cửa.
Cô không nói gì thêm. Hôm nay cũng không muốn nghe nhạc.
Chỉ im lặng ngồi đó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ giống như từ hôm nay, có vài đoạn đường, mẹ bắt đầu muốn đi cùng cô nhiều hơn một chút.
Buổi tối hôm đó, Tô An Nhã hầm canh.
Không phải món gì cầu kỳ, chỉ là nồi canh gà hầm thuốc bắc rất quen, mùi thơm lan khắp bếp từ lúc chiều. Bà nấu chậm, lửa nhỏ, thỉnh thoảng mở nắp vớt bọt, giống như đang làm một việc rất quan trọng, không cho phép mình cẩu thả.
Đến giờ ăn, bát canh được đặt ngay trước mặt Giang Noãn Ca.
Nước canh trong, nóng, còn bốc hơi nhè nhẹ.
“Uống canh trước đi con.” Tô An Nhã nói, giọng dịu: “Hôm nay mệt lắm đúng không?”
Noãn Ca gật đầu, cầm thìa lên.
Cô múc một thìa nhỏ, đưa lên miệng, uống rất chậm. Nước canh nóng trôi xuống cổ họng, mang theo vị ngọt nhạt quen thuộc, nhưng dạ dày lại không hưởng ứng như mọi khi. Mới uống được hai thìa, Noãn Ca đã cảm thấy no.
Không phải no thật, chỉ là… không có vị ngon nên không muốn ăn thêm nữa.
Cô đặt thìa xuống, mỉm cười rất ngoan.
“Con uống rồi.”
Tô An Nhã nhìn bát canh còn gần nguyên, ánh mắt khẽ khựng lại. Bà không nói gì ngay, chỉ gắp thêm cho con một miếng thịt gà nhỏ, đặt vào bát.
“Ăn thêm chút nữa đi.”
Noãn Ca nhìn miếng thịt một giây, rồi lại cầm đũa lên. Cô ăn thêm được đúng hai miếng, chậm rãi, rất cố gắng, rồi đặt đũa xuống.
“Con no rồi mẹ.”
Giang Văn Duệ ngồi đối diện, nhìn cảnh đó, tay khựng lại trên bát cơm. Ông không nói gì, chỉ cúi đầu ăn tiếp, nhưng tốc độ chậm hơn trước.
Tô An Nhã nhìn con gái, không trách, cũng không ép. Bà chỉ đưa tay kéo bát canh lại gần một chút, giọng nhẹ hẳn đi:
“Không sao. Lát nữa đói thì uống tiếp.”
“Dạ.”
Giang Văn Duệ ngồi đối diện, nhìn con gái một lúc, rồi nói:
“Mai ba với mẹ rảnh buổi chiều. Hay mình đi kiểm tra sức khỏe luôn?”
Câu nói được thốt ra rất tự nhiên. Không khí trên bàn ăn không thay đổi, không ai căng thẳng, cũng không ai im lặng bất thường.
Noãn Ca ngẩng đầu lên, nhìn ba mẹ. Cô không hỏi kiểm tra gì, cũng không tỏ ra lo lắng. Chỉ gật đầu một cái rất khẽ.
“Dạ được.”
Bữa cơm kết thúc sớm hơn mọi ngày.
Noãn Ca đứng dậy phụ mẹ dọn bàn, động tác vẫn gọn gàng, không để lộ chút mệt mỏi nào. Chỉ đến khi quay lưng đi vào phòng, bước chân cô chậm hơn một nhịp rất nhỏ.
Tô An Nhã đứng lại trong bếp, nhìn theo bóng lưng con gái một lúc lâu.
Nồi canh trên bếp vẫn còn ấm, hơi nước bốc lên rất khẽ. Bà đậy nắp lại, lòng bàn tay đặt lên nắp nồi, không rút ra ngay.
Sau bữa tối, Giang Noãn Ca lên phòng.
Cô đóng cửa lại rất khẽ, như sợ làm ồn. Đèn trong phòng bật lên, ánh sáng dịu trải xuống sàn gỗ quen thuộc. Mọi thứ vẫn y nguyên như mọi ngày bàn học đặt sát cửa sổ, giường gọn gàng, kệ sách không xê dịch.
Noãn Ca đặt cặp xuống, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô đứng trước gương, lấy bàn chải đánh răng, mở vòi nước. Âm thanh nước chảy đều đều vang lên trong không gian nhỏ hẹp, che đi cả những tiếng động rất khẽ bên ngoài.
Bọt trắng lan ra nơi khóe miệng khi cô cúi đầu đánh răng.
Rồi đột ngột Noãn Ca khựng lại.
Có gì đó ấm nóng trượt xuống môi trên. Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ. Trong gương, màu đỏ xuất hiện rất rõ.
Không phải một vệt nhạt như buổi sáng.
Không phải vài giọt lấm tấm như lúc chiều.
Lần này, máu chảy ra thành dòng.
Noãn Ca vội cúi người xuống bồn rửa mặt, nhổ bàn chải ra, đưa tay bịt mũi. Nước trong bồn nhanh chóng nhuốm màu nhạt hơn, rồi đậm dần lên. Cô mở to mắt, tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai.
Lần thứ ba… Trong ngày hôm nay.
Noãn Ca đứng im, không kêu, cũng không gọi mẹ. Cô lấy khăn giấy, động tác đã quen, nhưng tay lại run rất nhẹ. Máu không ngừng ngay, chảy chậm nhưng dai dẳng, khiến cô phải đứng đó lâu hơn dự tính.
Cô nhìn chính mình trong gương.
Gương mặt phản chiếu lại có chút xa lạ. Sắc môi nhợt, ánh mắt hơi mệt, trán lấm tấm mồ hôi. Mái tóc đuôi ngựa đã xõa ra từ lúc nào, vài sợi dính vào má.
Phải một lúc sau, máu mới ngừng hẳn.
Noãn Ca rửa tay, rửa mặt, lau sạch bồn rửa. Cô đứng thẳng lại, hít một hơi thật sâu, giống như vừa hoàn thành một việc cần rất nhiều bình tĩnh. Cô không nhìn lại vào gương lần nữa.
Ra khỏi nhà vệ sinh, Noãn Ca ngồi xuống mép giường. Cô gập người lại một chút, hai tay đặt trên đầu gối, giữ nguyên tư thế đó rất lâu.
Trong đầu không còn suy nghĩ gì rõ ràng. Không phải lo sợ. Cũng không phải hoảng loạn.
Chỉ là một cảm giác rất lạ giống như có điều gì đó đã vượt qua ranh giới “bình thường” mà cô vẫn luôn tin tưởng.
Ngoài phòng khách, tiếng tivi vang lên rất nhỏ. Giọng nói quen thuộc của ba mẹ hòa lẫn vào âm thanh sinh hoạt buổi tối, đều đặn và yên ổn.
Noãn Ca ngồi trong phòng mình, im lặng.
Cô đưa tay lên che mũi một lần nữa, dù đã không còn máu chảy. Động tác ấy vô thức đến mức chính cô cũng không nhận ra.
Một lúc sau, cô đứng dậy, tắt đèn, nằm xuống giường.
Trong bóng tối, Noãn Ca mở mắt. Không nhắm lại ngay được. Và lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, trong đầu cô không xuất hiện câu “chắc sẽ ổn thôi” nữa.
Chỉ có một khoảng trống rất nhỏ, rất yên, lặng lẽ nằm giữa nhịp thở của cô.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn. Thời gian vẫn trôi. Nhưng Giang Noãn Ca biết rõ ngày hôm nay, đã kết thúc theo một cách không thể xem như bình thường được nữa.
[Hết Chương 4]