Chương 3: Sơn Ca Cất Tiếng Chào Bình Minh (3)

Buổi sáng hôm đó, Giang Noãn Ca tỉnh dậy sớm hơn thường lệ.

Sớm hơn thật. Đồng hồ báo thức còn chưa kịp rung thì cô bé đã tự nhiên mở mắt. Ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe rèm cửa, rơi lên sàn nhà thành một vệt nhạt màu xám xanh. Noãn Ca nằm yên một lúc, nhìn trần nhà, trong đầu trống rỗng vài giây, rồi mới chậm rãi ngồi dậy.

Cảm giác đầu tiên là hơi mệt, hơi choáng.

Không phải kiểu mệt rõ ràng khiến người ta khó chịu, chỉ là cảm giác cơ thể nặng hơn bình thường một chút, giống như tối qua ngủ chưa đủ giấc. Noãn Ca vươn vai, xoa xoa cổ, vỗ nhẹ mặt mình.

Chắc do tối qua nghe nhạc muộn quá.

Cô đứng dậy, thay đồng phục, buộc tóc. Mái tóc đen dài được gom lại gọn gàng phía sau gáy, đuôi ngựa quen thuộc. Khi nhìn mình trong gương, Noãn Ca vẫn thấy một cô bé rất bình thường khuôn mặt xinh xắn, dáng người nhỏ, chỉ có làn da trông nhợt hơn hôm qua một chút. Cô không để tâm dù gì cô vẫn chả thấy mình thay đổi.

“Giang Noãn Ca mình quả nhiên xinh đẹp hì hì.”

“Hôm nay nhất định không áp chót nữa.”

Noãn Ca ngắm nghía một hồi trong gương, còn cố tình nhìn đồng hồ thêm một lần để xác nhận mình vẫn còn dư thời gian. Thậm chí lúc ra khỏi nhà còn quay đầu lại nói với mẹ một câu rất có tinh thần:

“Hôm nay con đi sớm đó.”

Tô An Nhã hơi bất ngờ, nhìn con gái cười cười:

“Thật hiếm thấy.”

Noãn Ca cũng cười theo, lúm đồng tiền ở khóe miệng hiện ra rất rõ. Nhưng không hiểu vì sao, ngay lúc bước ra cổng, cô bé lại dừng chân.

Chiếc xe nhà đã đợi sẵn, nhưng Noãn Ca đứng đó vài giây, rồi lắc đầu.

“Con… hôm nay con đi xe buýt nha mẹ.”

Tô An Nhã nhìn cô một chút, không hỏi nhiều.

“Được, nhớ xuống đúng trạm.”

“Dạ.”

Noãn Ca xoay người chạy đi, trong lòng cũng không hiểu rõ vì sao mình lại đột nhiên muốn đi xe buýt. Chỉ là cảm giác rất mơ hồ hôm nay không muốn ngồi xe quen thuộc, không muốn đi theo nhịp cũ.

Xe buýt buổi sáng không quá đông.

Noãn Ca đứng gần cửa sổ, tay bám vào thanh vịn, nhìn cảnh vật bên ngoài trôi qua rất chậm. Gió từ khe cửa sổ thổi vào, mang theo mùi rất nhạt của buổi sáng đầu ngày.

Đến trạm thứ ba, có một bé gái khoảng sáu, bảy tuổi được mẹ bế lên xe. Bé mặc váy vàng nhạt, tóc buộc hai chỏm nhỏ, mắt rất to. Vừa ngồi xuống đã quay đầu nhìn Noãn Ca chăm chú.

Rồi bé cười. Noãn Ca ngẩn ra một chút, rồi cũng cười lại.

Bé gái bắt đầu nói chuyện với cô, giọng líu lo không ngừng, nào là cặp sách mới, nào là con mèo ở nhà, nào là hôm nay bé được điểm mười. Noãn Ca cúi xuống nghe, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng đáp lại vài câu rất nghiêm túc.

“Chị ơi, trường chị có to không?”

“Cũng… khá to.”

“Chị có hay đi trễ không?”

Noãn Ca cười gượng, hai má hơi nóng: “Không hẳn.”

Cô mải nghe bé gái nói, mải cười, mải gật đầu, đến khi ngẩng lên nhìn ra cửa sổ thì khung cảnh đã trở nên hơi lạ.

Noãn Ca chớp mắt.

Hình như… quá trạm rồi.

Chuông báo trạm vang lên, cửa xe mở ra. Noãn Ca giật mình, vội vã nhấn chuông xuống xe. Khi đứng trên vỉa hè, gió thổi thốc vào mặt, cô mới thật sự ý thức được một chuyện rất rõ ràng…

Cô vừa lỡ mất một trạm.

Noãn Ca nhìn bảng trạm xe, rồi nhìn đồng hồ. Tim đập mạnh một cái. Hít một cái thật sâu:

“Thôi xong rồi…”

Cô không có thời gian than thở. Chạy vội sang bên kia đường, đợi chuyến xe buýt chiều ngược lại. Khi xe tới, Noãn Ca leo lên, thở gấp một nhịp, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất là… Đừng trễ. Đừng trễ.

Nhưng đời không vì một lời cầu nguyện nhỏ mà dịu dàng hơn.

Khi Noãn Ca chạy đến cổng trường, chuông đã bắt đầu vang lên.

Không nhanh, không chậm đúng cái nhịp quen thuộc ấy.

Cô chạy lên cầu thang, vừa bước qua cửa lớp thì tiếng chuông kết thúc. Hôm nay dậy sớm hơn nhưng chẳng hiểu sao Noãn Ca vẫn… áp chót.

Không phải lỗi tại mình…

Âu Tiểu Nhiễm quay xuống, nhìn cô từ đầu đến chân, rồi thở dài một hơi rất dài:

“Giang Noãn Ca. Khi nào cậu mới thoát được danh hiệu áp chót của lớp đây.”

Noãn Ca chống tay lên bàn, thở hồng hộc, vừa cười vừa lắc đầu.

“Không… không phải lỗi tại tớ.”

“Vậy tại ai?”

“Tại… xe buýt?”

Âu Tiểu Nhiễm nhìn cô hai giây, rồi bật cười:

“Cậu đúng là có duyên nợ với hai chữ áp chót.”

Noãn Ca cười theo, lúm đồng tiền hiện ra nơi khóe miệng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên.

Rõ ràng hôm nay cô đã dậy sớm hơn. Rõ ràng cô đã cố gắng. Nhưng kết quả vẫn giống như mọi khi.

Huhu khổ thân.

Cô Lý Lan liếc qua, không nói gì, chỉ gật đầu cho qua. Với bà, việc Giang Noãn Ca đến lớp đúng phút cuối đã trở thành một phần của nhịp sinh hoạt quen thuộc, giống như bảng đen đặt ở phía trước hay cửa sổ luôn mở hé.

Tiết học trôi qua rất bình thường.

Noãn Ca vẫn giơ tay phát biểu, vẫn quay xuống nhắc Âu Tiểu Nhiễm chép bài, vẫn nghiêng người nhường chỗ cho bạn bên cạnh khi bàn hơi chật. Chỉ có một khác biệt rất nhỏ là khi cúi đầu viết bài lâu, cổ tay cô bắt đầu mỏi nhanh hơn bình thường.

Cô dừng bút một lúc, xoay nhẹ cổ tay, rồi tiếp tục viết. Không ai để ý.

Nhưng vận xui của Giang Noãn Ca chưa dừng lại ở đó.

Tiết tiếp theo là tiết thể dục.

Trong đầu cô, ba chữ kia tự động vang lên, rõ ràng đến mức không cần ai nhắc thêm.

Thể dục.

Thể dục.

Thể dục.

Cô nhắm mắt một giây.

Huhu…

Không phải kiểu than thở thành tiếng, mà là một tiếng khóc rất nhỏ vang lên trong lòng. Nếu có thể, Noãn Ca thật sự muốn úp mặt xuống bàn, giả vờ mình chưa nghe thấy gì hết.

Thể dục là môn học duy nhất mà cô không thể dùng nụ cười, cũng không thể dùng giọng hát để vượt qua.

Không có bài tập nào cho phép “cố gắng bằng tinh thần”. Không có phần nào cho phép “làm đại cho xong”.

Chỉ có chạy. Và chạy. Và chạy tiếp.

Noãn Ca quay sang Âu Tiểu Nhiễm, ánh mắt đầy hy vọng mong manh:

“Hôm nay… có mưa không?”

Âu Tiểu Nhiễm liếc ra cửa sổ, bầu trời trong xanh đến đáng ghét, nắng chiếu thẳng xuống sân trường.

“Không. Rất đẹp.”

Noãn Ca: “….” Hy vọng cuối cùng chính thức tắt.

Cô thở dài một hơi rất nhẹ, kéo ghế ngồi ngay ngắn lại, hai tay đặt lên bàn, làm ra vẻ nghiêm túc như thể chấp nhận số phận.

Trốn cũng trốn không được. Chạy thì chắc chắn mệt. Mà không chạy thì… càng mệt hơn. Noãn Ca tự an ủi mình bằng một kết luận rất lạc quan:

Thôi thì… coi như rèn luyện thân thể.

Nghĩ thì nghĩ vậy. Nhưng khi tiếng chuông báo tiết vang lên, cô bé vẫn không kìm được việc thở dài thêm một lần nữa rất khẽ, rất nhỏ, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.

Tiết thể dục diễn ra đúng lịch.

Giáo viên thể dục thổi còi. Âm thanh sắc gọn vang lên giữa sân trường, cắt ngang mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Cả lớp bắt đầu chạy khởi động theo đội hình quen thuộc.

Noãn Ca chạy được nửa vòng thì nhịp thở bắt đầu loạn.

Không phải vì lười, mà vì phổi cô giống như luôn chậm hơn người khác một nhịp. Mới chạy được vài chục mét, hơi thở đã gấp, tim đập nhanh hơn mức cần thiết. Cô cố giữ tốc độ, cố không để mình tụt lại quá xa, nhưng chân nặng dần, từng bước giống như bị ai đó kéo về phía sau.

Đến vòng thứ hai, Noãn Ca không giữ nổi nữa. Trực tiếp đi bộ.

“Giang Noãn Ca!”

Giọng giáo viên thể dục vang lên rất quen thuộc, quen đến mức vừa nghe thấy tên mình, Noãn Ca đã theo phản xạ giơ tay lên cao.

“Dạ có!”

Cả lớp cười rộ lên.

Noãn Ca lập tức chạy bước nhỏ. Vừa chạy vừa thở, cố gắng trả lời cho đủ lễ nghĩa:

“Em… đang cố ạ!”

Câu nói không có gì đặc biệt, nhưng từ miệng cô bé thốt ra lại mang theo chút bất lực rất thành thật, khiến mấy bạn phía sau cười lớn hơn nữa.

Thầy thể dục không nói gì thêm.

Hết vòng hai cô chuyển hẳn sang đi bộ, hít sâu vài hơi, cố gắng điều chỉnh nhịp thở. Trước mắt hơi tối đi trong khoảnh khắc rất ngắn, ngắn đến mức nếu không để ý, sẽ tưởng là do nắng. Noãn Ca chớp mắt vài cái. Mọi thứ trở lại bình thường.

Không sao. Đi bộ cũng là một dạng vận động.

Cô đứng lại bên sân, hai tay chống lên đầu gối một chút, rồi nhanh chóng đứng thẳng lên như sợ người khác nhìn thấy dáng vẻ vừa rồi. Gió thổi ngang qua, mang theo mùi cỏ và mùi nắng, nhưng Noãn Ca không còn tâm trạng để để ý.

Nghỉ thôi… nên nghỉ thôi

Giáo viên thể dục liếc qua phía cô, thấy Noãn Ca đã đứng thẳng lại, liền thổi còi cho cả lớp tiếp tục chạy. Với thầy, cảnh tượng này quá quen Giang Noãn Ca thể lực kém, chạy chậm, nhưng chưa bao giờ làm loạn đội hình.

Cô bé luôn biết dừng đúng lúc.

Một lát sau vẫn là cô rời khỏi đội hình hẳn, ôm túi đồ của lớp, đi về phía bậc thềm quen thuộc. Ngồi xuống, cô lấy chai nước ra, uống từng ngụm nhỏ, không dám uống nhiều một lúc. Nước mát trôi xuống cổ họng, cảm giác khó chịu trong ngực dịu đi đôi chút.

Âu Tiểu Nhiễm chạy ngang qua, vừa chạy vừa quay đầu lại trêu:

“Cậu đúng là sinh ra để làm hậu cần đó.”

Noãn Ca giơ chai nước lên đáp lại, cười rất tươi:

“Còn hơn là nhảy xà một mình.”

Câu nói khiến mấy bạn gần đó cười ồ lên. Không khí lại trở nên nhẹ nhàng như mọi khi, giống như tiết thể dục này chỉ là một đoạn chen vui vẻ trong lịch học dày đặc.

Chỉ có Noãn Ca biết, nhịp tim mình vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường.

Cô đặt chai nước xuống, hai tay đặt trên đầu gối, cảm giác hơi run rất nhẹ lan ra từ đầu ngón tay. Cô nắm chặt lại một chút, rồi thả lỏng, giả vờ như đang vươn vai.

Ở vòng chạy phía ngoài, Trình Dật chạy qua.

Cậu chạy rất đều, bước chân vững, hơi thở ổn định. Khi đi ngang qua bậc thềm, ánh mắt cậu vô thức liếc sang. Chỉ một cái liếc rất nhanh, không có ý dò xét, càng không có lo lắng

Cậu chỉ thấy Giang Noãn Ca đang ngồi đó, lưng thẳng, tay cầm chai nước, mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa trong gió. Rất bình thường.

Trình Dật thu ánh mắt lại, tiếp tục chạy, nhịp chân không hề thay đổi.

Noãn Ca nhìn theo bóng lưng cậu một chút, rồi cúi đầu, khóe môi cong lên. Lúm đồng tiền hiện ra, nông và nhẹ, như thể vừa rồi cô không hề mệt, không hề choáng, không hề có khoảnh khắc tối đi trước mắt.

Tiết thể dục kết thúc bằng tiếng còi quen thuộc.

Học sinh tản ra, người cười nói, người than mệt. Âu Tiểu Nhiễm chạy lại khoác vai Noãn Ca:

“Hôm nay coi như qua được rồi đó.”

Noãn Ca gật đầu, giọng nói nhẹ tênh:

“Ừ.”

Huhu cảm tạ trời đất…

Nhưng khi đứng dậy, đầu gối cô khẽ mềm đi một chút. Chỉ một chút thôi. Đủ để cô phải đứng lại thêm nửa giây, rồi mới bước tiếp, hòa vào đám đông đang quay về lớp học.

Mọi thứ trông rất ổn. Và chính vì mọi thứ trông vẫn ổn như vậy, nên không ai nhận ra

cơ thể của cô bé đang lặng lẽ chậm lại, từng chút một.

Buổi chiều hôm đó, Giang Noãn Ca không ở lại lớp lâu như mọi khi.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, cô thu dọn cặp sách rất nhanh, động tác gọn gàng đến mức Âu Tiểu Nhiễm còn chưa kịp gọi cô ở lại chép bài. Noãn Ca đứng dậy, khoác cặp lên vai, quay đầu cười:

“Hôm nay tớ về trước nha.”

Âu Tiểu Nhiễm nhìn cô một chút, rồi gật đầu:

“Ừ, nhớ ngủ sớm.”

Noãn Ca gật đầu lại, không nói thêm gì, xoay người bước ra khỏi lớp.

Hành lang giờ này không đông người. Ánh nắng chiều đã dịu hơn buổi trưa, chiếu xiên qua cửa sổ, rơi lên nền gạch thành những vệt dài lặng lẽ. Noãn Ca đi chậm hơn bình thường, bước chân nhẹ, không vội vàng.

Xuống đến cầu thang tầng hai, cô dừng lại.

Không phải vì mệt đến mức không đi nổi, chỉ là… không muốn đi tiếp ngay. Noãn Ca đặt tay lên lan can, đầu ngón tay hơi lạnh, cảm giác từ tiết thể dục buổi sáng vẫn còn vương lại trong cơ thể, rất mơ hồ nhưng không biến mất hẳn.

Cô đứng đó một lúc, nhìn học sinh từ tầng trên chạy xuống, cười nói rộn ràng. Trong khoảnh khắc ấy, Noãn Ca bỗng có cảm giác mình đang đứng chậm hơn nhịp của mọi người nửa bước.

Chỉ nửa bước thôi.

Cô hít sâu một hơi, rồi tiếp tục bước xuống cầu thang.

Ra đến cổng trường, xe nhà đã đợi sẵn. Noãn Ca lên xe, tựa đầu vào ghế sau, nhắm mắt lại. Xe lăn bánh, cảnh vật ngoài cửa sổ trôi ngược về phía sau rất chậm.

Trong tai nghe, bài [Như Nguyện] vẫn phát.

Giai điệu quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng, không thúc giục. Noãn Ca nhắm mắt nghe, không hát theo như mọi khi. Cô chỉ lắng nghe, từng câu từng chữ trôi qua, rồi tan đi.

Một lúc sau, cô mở mắt, rút tai nghe ra.

Cảm giác mệt mỏi trong người không rõ ràng, nhưng cũng không biến mất. Nó giống như một cái bóng rất nhạt, đứng phía sau lưng, không chạm vào, nhưng luôn ở đó.

Noãn Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, bất chợt nghĩ:

Hôm nay mình đã dậy sớm hơn. Đã cố gắng hơn.

Nhưng mọi thứ… vẫn như cũ.

Cô mím môi, rồi lại cười, rất khẽ. Lúm đồng tiền hiện ra nơi khóe miệng, nông đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy.

“Ngày mai làm lại.”

Noãn Ca tự nói với mình. Câu nói rất nhỏ, tan đi ngay khi thốt ra, giống như cô chưa từng nói gì cả.

Xe chạy tiếp về phía trước. Phía sau lưng Giang Noãn Ca, hoàng hôn buông xuống rất chậm, phủ lên sân trường một lớp màu cam nhạt.

Buổi tối hôm đó, khi ngồi làm bài tập, Noãn Ca phát hiện mình phải đọc lại đề hai lần mới hiểu.

Cô nhíu mày, lắc lắc đầu, rồi tiếp tục viết. Bài toán không khó, chỉ là não hơi chậm hơn bình thường.

Tô An Nhã đi ngang qua, nhìn thấy con gái ngồi cúi đầu lâu, liền hỏi:

“Hôm nay mệt à con?”

Noãn Ca ngẩng lên, cười.

“Không đâu mẹ.”

Câu trả lời rất nhanh. Nhanh đến mức chính cô cũng không chắc mình trả lời cho mẹ hay cho chính mình nghe.

Đêm xuống, Noãn Ca nằm trên giường, tai nghe vẫn cắm bên tai. Bài hát quen thuộc phát đến đoạn cuối, giai điệu chậm rãi tan ra trong không gian tối.

Mí mắt cô từ từ hạ xuống, hơi thở dần đều hơn.

Mọi thứ vẫn yên bình, vẫn quen thuộc, vẫn không có dấu hiệu gì rõ ràng để người ta phải lo lắng. Chỉ có một điều rất nhỏ đã thay đổi. Giang Noãn Ca bắt đầu cảm thấy, dù có cố gắng thế nào, có những ngày cô vẫn không thể đi kịp như trước nữa.

Và chính sự lệch nhịp rất nhỏ ấy, đã âm thầm mở ra một con đường mà cô bé lúc này vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối.

[Hết Chương 3]