Giang Noãn Ca thật ra rất hợp với phòng nhạc.
Không phải vì cô hát hay, mà vì nơi đó yên tĩnh, có ánh sáng dịu, và không ai bắt cô phải chạy.
Buổi sáng hôm đó, khi cô Lý Lan thông báo lớp sẽ chọn một tiết mục hát cho buổi sinh hoạt toàn khối, cả lớp gần như đồng loạt quay đầu nhìn về phía Noãn Ca. Phản xạ ấy tự nhiên đến mức không cần ai phải lên tiếng đề cử.
“Giang Noãn Ca lên nào.”
“Ca Thần tới giờ xuất sơn rồi.”
Âu Tiểu Nhiễm còn huých nhẹ vai cô, cười hì hì:
“Lên sân khấu nhớ nhìn xuống bên này nha, tớ ngồi hàng đầu cổ vũ cho cậu.”
Noãn Ca bị nhìn nhiều đến mức hơi ngại. Cô giơ tay gãi nhẹ sau tai, lúm đồng tiền thoáng hiện.
“Để tớ thử xem.”
Noãn Ca không chọn bài quen thuộc trong danh sách cô Lý Lan đưa. Cô lật vài trang giấy, rồi dừng lại ở một cái tên rất nhẹ.
“Như Nguyện.”
Không phải bài hát dễ, cũng không phải bài thường được hát trong trường học. Nhưng Noãn Ca vẫn chọn nó, như thể đó là lựa chọn rất tự nhiên, không cần giải thích.
Dáng người nhỏ nhắn đứng giữa phòng nhạc rộng, thoạt nhìn có chút lọt thỏm. Mái tóc đen dài được buộc gọn sau gáy, vài sợi tóc con vì vận động mà rơi xuống bên má. Noãn Ca đưa tay chỉnh lại micro, thử độ cao một chút, rồi cúi đầu hít sâu một hơi.
Nhịp nhạc chậm rãi, không vội vàng dẫn dắt, chỉ mở ra từng chút một, giống như bầu trời đầu xuân vừa tan sương. Khi Noãn Ca cất giọng, âm thanh không cao, cũng không cố tròn trịa một cách hoàn hảo. Chỉ là một giọng hát rất trong, rất sạch, tự nhiên lan ra trong không gian.
“Người là con đường xa xăm...
Ngọn đèn trong sương mù nơi rừng núi…
Con là đứa trẻ, chạy nhảy trong đôi mắt người…”
Giống như một con sơn ca đứng giữa trời rộng, thấy mùa xuân đã đến thì cất tiếng hát.
Giọng hát của Noãn Ca không chạy theo giai điệu, mà trôi cùng nó. Có đoạn nhẹ đến mức người ta phải nín thở mới nghe rõ, có đoạn lại mở ra, không gắng sức nhưng vẫn đủ xa. Âm thanh ấy không khiến người ta buồn, cũng không khiến người ta vui hẳn, chỉ để lại một cảm giác rất khó gọi tên như gió lướt qua da, không ở lại, nhưng cũng không thể làm ngơ.
Trong phòng nhạc, những tiếng thì thầm biến mất từ lúc nào
Âu Tiểu Nhiễm đang ngồi dưới hàng ghế đầu, ban đầu còn định quay sang nói gì đó với bạn bên cạnh, nhưng đến khi giọng hát vang lên, cô chỉ kịp hé miệng, rồi im bặt. Khuỷu tay đặt lên bàn, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng nhỏ nhắn phía trước.
Ở hàng ghế cuối, Trình Dật vốn đang cúi đầu. Khi giọng hát cất lên, cậu khựng lại.
Cậu ngẩng đầu lên rất chậm, giống như sợ động tác quá mạnh sẽ làm vỡ thứ gì đó đang trôi trong không khí. Ánh mắt dừng trên Giang Noãn Ca người đang đứng dưới ánh sáng, dáng người mảnh, lưng thẳng, cả người như được bao quanh bởi một khoảng trời riêng.
Khi hát đến đoạn cao, khóe môi cô cong lên rất khẽ, lúm đồng tiền hiện ra như một chi tiết nhỏ vô tình bị ánh sáng bắt gặp.
Trình Dật không nhận ra mình đã nhìn bao lâu. Cậu cũng không hiểu rõ lời hát nói gì. Nhưng cậu có cảm giác, nếu lúc này có ai đó lên tiếng, thì sẽ là không đúng lúc.
Giang Noãn Ca hát xong.
Cô không cúi chào thật sâu, cũng không nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi. Chỉ khẽ cong khóe môi, lúm đồng tiền hiện ra rất nhẹ, như thể vừa hoàn thành một việc mình thích, không cần ai công nhận.
Trong vài giây ngắn ngủi, không ai vỗ tay.
Rồi tiếng vỗ tay vang lên, không lớn, nhưng rất đều, kéo dài hơn bình thường. Không phải kiểu cổ vũ ồn ào, mà giống như mọi người đều sợ đánh thức dư âm còn chưa tan hết trong phòng.
Noãn Ca bước xuống bục, trở về chỗ ngồi. Khi ngồi xuống, cô mới nhận ra tim mình đập hơi nhanh, nhưng không hề khó chịu. Trái lại, còn rất nhẹ.
Giống như vừa chạy giữa đồng cỏ, gió thổi qua tai, rồi dừng lại biết rằng mùa xuân vẫn còn đó.
Giờ ra chơi, Giang Noãn Ca như thường lệ không chạy ra sân ngay.
Cô ngồi lại trong lớp, sắp xếp mấy tờ giấy nhạc cũ đặt trên bàn, tiện tay ghi thêm vài dòng giai điệu vừa nghĩ ra tối qua. Bút chì lướt trên giấy rất nhẹ, không phát ra tiếng động rõ ràng.
Cửa lớp bị đẩy ra.
Trình Dật bước vào, tay xách bình nước, có vẻ chỉ quay lại lấy đồ. Cậu đi ngang qua dãy bàn, đến gần cửa thì dừng lại, giống như chợt nhớ ra điều gì đó.
Cậu quay đầu.
“À đúng rồi.” Trình Dật lên tiếng, giọng rất tự nhiên: “Bài lúc nãy cậu hát… tên là gì vậy?”
Noãn Ca ngẩng đầu lên.
Cô hơi ngạc nhiên một chút, nhưng cũng chỉ mất nửa giây để hiểu cậu đang hỏi gì. Không có ý trêu đùa, cũng không có vẻ ngại ngùng, chỉ là một câu hỏi rất bình thường, giống như hỏi tên một bộ phim hay một bài nhạc vừa nghe thấy.
“Như Nguyện.” Cô đáp: “Của Vương Phi đó.”
Trình Dật gật đầu: “À. Cảm ơn.”
Cậu lấy điện thoại ra, cúi đầu gõ tìm kiếm rất nhanh, giống như sợ quên mất cái tên đó. Ngón tay lướt trên màn hình vài cái, rồi dừng lại.
“Giai điệu nghe được.” Cậu nói thêm một câu, không nhìn lên: “Để tớ nghe lại thử.”
Noãn Ca cười khẽ, lúm đồng tiền ở khóe miệng hiện ra rất nhẹ.
“Ừm.”
Trình Dật nhét điện thoại vào túi, xách balo lên vai. Cậu quay người đi ra ngoài, bước chân không nhanh cũng không chậm, giống như vừa làm xong một việc rất bình thường trong giờ ra chơi.
Ra đến cửa, cậu vẫn vô thức ngoái đầu nhìn lại một lần.
Giang Noãn Ca đã cúi đầu xuống bàn, tiếp tục viết mấy dòng nhạc còn dang dở. Mái tóc đen buộc cao, lưng hơi cong vì ngồi lâu, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm giữa lớp học đã vơi người, nhưng không hiểu sao lại khiến người khác nhớ.
Buổi chiều hôm đó, Giang Noãn Ca lại “áp chót” đến lớp.
Cô bước vào đúng lúc chuông reo, thở gấp một nhịp, cười xin lỗi cô Lý Lan như mọi khi. Không ai thấy có gì khác thường. Âu Tiểu Nhiễm quay xuống huých nhẹ vai cô, thì thầm:
“Đỉnh.”
Noãn Ca cười, đặt cặp xuống, ngồi ngay ngắn như thể vừa rồi không hề chạy vội từ cầu thang lên.
Tiết học trôi qua rất nhanh.
Đến tiết thể dục, mưa bất chợt đổ xuống, giáo viên đổi thành tiết tự học. Cả lớp vui như trúng thưởng, tiếng thở phào vang lên khắp nơi. Âu Tiểu Nhiễm quay xuống ôm vai Noãn Ca, cười toe toét:
“Noãn Ca à Noãn Ca. Đến ông trời cũng thương cậu nữa hì hì.”
Noãn Ca cũng cười, không nói gì.
Cô mở vở ra, lật đến trang cuối, nơi vẫn luôn để trống cho những giai điệu vụn vặt. Bút chì đặt xuống giấy, những nốt nhạc rất nhẹ hiện ra, không theo khuôn mẫu nào rõ ràng, chỉ chậm rãi nối tiếp nhau, giống như nhịp tim lúc này của cô.
Không nhanh. Không gấp. Rất yên bình.
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, rơi lên mặt bàn, phủ lên những dòng nhạc còn chưa hoàn chỉnh. Noãn Ca cúi đầu viết, khóe môi khẽ cong lên, lúm đồng tiền hiện ra rất nhạt.
Ở một góc rất nhỏ trong lòng, cô bỗng thấy mọi thứ thật yên ổn. Yên ổn đến mức Giang Noãn Ca hoàn toàn không nhận ra rằng những ngày có thể tùy ý đi “áp chót”, có thể đứng hát dưới ánh sáng, có thể ngồi trong lớp viết nhạc như thế này… thật ra đang lặng lẽ đếm ngược từng ngày.
Buổi tối, Giang Noãn Ca ăn cơm cùng ba mẹ như mọi ngày.
Đèn phòng ăn bật sáng, ánh sáng ấm áp phủ lên chiếc bàn gỗ quen thuộc. Món ăn không cầu kỳ, đều là những món Noãn Ca thích canh cà chua trứng, thịt kho nhạt, thêm một đĩa rau xào vừa chín tới.
Cô bé ngồi đối diện ba mẹ, vừa ăn vừa kể mấy chuyện rất nhỏ trong ngày.
Nào là tiết thể dục được đổi vì mưa, nào là Âu Tiểu Nhiễm cười đến mức suýt bị thầy nhắc, nào là hôm nay phòng nhạc rất yên tĩnh. Cô nói chuyện rất tự nhiên, giọng nói mang theo chút vui vẻ quen thuộc, giống như cả ngày hôm nay không có gì đáng để bận tâm.
Giang Văn Duệ nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Tô An Nhã múc thêm canh cho con gái, nhắc một câu rất nhẹ:
“Ăn chậm thôi.”
Noãn Ca gật đầu, cúi xuống ăn thêm vài miếng.
Đến giữa bữa, cô bé bỗng khựng lại. Cảm giác quen thuộc xuất hiện rất nhanh, không báo trước. Noãn Ca đưa tay lên che mũi theo phản xạ, đứng bật dậy.
“Con xin phép vào nhà vệ sinh chút ạ.”
Tô An Nhã chưa kịp nói gì, Noãn Ca đã quay người đi vào trong. Cánh cửa nhà vệ sinh khép lại, tiếng nước chảy vang lên rất rõ trong không gian yên tĩnh của buổi tối.
Tô An Nhã đặt đũa xuống, đứng dậy đi theo.
“Ca nhi?”
Giang Noãn Ca đang cúi người trước bồn rửa mặt. Máu chảy xuống theo dòng nước, đỏ hơn buổi sáng một chút, nhưng vẫn không đến mức khiến người ta hoảng sợ. Cô bé cúi đầu, lấy khăn giấy bịt mũi, động tác rất quen, rất thuần thục.
“Không sao đâu mẹ.” Noãn Ca nói, giọng bị nghẹt lại một chút vì cục khăn giấy ở mũi: “Con không sao. Chút là hết thôi.”
Tô An Nhã nhìn con gái, lông mày khẽ cau lại. Bà không nói gì ngay, chỉ đứng bên cạnh, đưa thêm khăn giấy cho con.
Phải mất một lúc, máu mới ngừng hẳn.
Noãn Ca rửa tay, ngẩng đầu nhìn vào gương. Khuôn mặt phản chiếu trong đó vẫn là cô bé mười lăm tuổi quen thuộc, chỉ có sắc môi nhợt hơn một chút so với lúc chiều. Cô xoay người lại, cười trấn an mẹ mình.
“Thấy chưa, con nói rồi mà.”
Tô An Nhã không cười theo.
Bà đưa tay chỉnh lại mái tóc con gái, giọng chậm hơn bình thường:
“Dạo này tần suất nhiều hơn rồi đúng không?”
Giang Văn Duệ cũng đứng ở cửa, nhìn hai mẹ con, rồi lên tiếng:
“Vài hôm nữa ba với mẹ rảnh hơn, mình đưa con đi bệnh viện kiểm tra thử.”
Không phải giọng lo lắng, cũng không phải giọng nghiêm trọng. Chỉ là một câu nói rất bình thường, giống như nhắc đi khám răng hay kiểm tra sức khỏe định kỳ.
Noãn Ca ngẩng đầu nhìn ba mẹ.
Cô bé không hỏi nhiều, cũng không phản đối. Chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.
“Dạ.”
Câu trả lời đơn giản đến mức không mang theo bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào.
Bữa cơm tiếp tục. Noãn Ca ăn thêm nửa bát cơm nữa thì no, đứng dậy phụ mẹ dọn bàn. Mọi thứ diễn ra rất trật tự, rất quen thuộc. Không ai nói thêm về chuyện vừa rồi, như thể đó chỉ là một đoạn chen ngang rất nhỏ trong một buổi tối bình thường.
Sau khi về phòng, Noãn Ca ngồi xuống giường, lấy tai nghe ra, mở điện thoại. Danh sách nhạc hiện lên, cô dừng lại một chút, rồi nhấn vào bài "Như Nguyện".
Giai điệu vang lên rất khẽ.
Noãn Ca nằm xuống, nhìn lên trần nhà, khe khẽ ngân theo vài câu, không tròn tiếng, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. Giọng hát hòa vào âm nhạc, nhẹ đến mức nếu có ai đứng ngoài cửa, cũng sẽ không nhận ra.
Cô bé nhắm mắt lại, nhịp thở dần đều hơn.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng cây, lá khẽ xào xạc. Thành phố vẫn sáng đèn, thời gian vẫn trôi đi như chưa từng do dự.
Và Giang Noãn Ca vẫn tin rằng, những ngày tháng trước mắt mình, còn rất dài.
[Hết Chương 2]