Chương 15: Sơn Ca Cất Tiếng Hát Giữa Mùa Đông (5)

Noãn Ca tỉnh dậy vào buổi tối hôm sau.

Ánh đèn trong phòng bệnh đã đổi sang màu dịu hơn, không còn trắng gắt như ban ngày. Ngoài cửa sổ là bóng đêm rất sâu, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua tán cây trụi lá. Cô mở mắt, chớp rất chậm, như thể mỗi lần nhìn rõ thế giới đều cần dùng đến rất nhiều sức.

Cơ thể cô yếu hơn rất nhiều.

Không còn cảm giác đau, cũng không còn khó chịu rõ rệt, chỉ là một sự rã rời lan khắp người, giống như đã đi một đoạn đường quá dài và cuối cùng cũng được phép dừng lại. Noãn Ca quay đầu rất khẽ, nhìn thấy ba mẹ đang ngồi cạnh giường.

Tô An Nhã gần như lập tức nhận ra.

“Con tỉnh rồi à?” Giọng bà run lên, rất nhỏ.

Noãn Ca gật đầu.

Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc, âm thanh chỉ dừng lại ở một hơi thở rất nhẹ. Giang Văn Duệ đưa tay nắm lấy tay con gái. Bàn tay Noãn Ca lạnh, mỏng, nhưng vẫn nắm lại rất khẽ, như một lời đáp lại muộn màng.

Cô nhìn ba mẹ rất lâu.

Không nói lời tạm biệt. Không dặn dò.

Chỉ nhìn, như thể muốn ghi nhớ thật kỹ gương mặt của họ ở khoảnh khắc này.

Rồi cô khép mắt lại. Ngủ thêm một chút.

Noãn Ca tỉnh lại thêm một lần nữa, vào lúc đêm đã rất sâu.

Ánh đèn trong phòng bệnh không đổi, dịu và thấp. Ngoài cửa sổ, gió khẽ lay những cành cây trụi lá, phát ra tiếng xào xạc rất nhỏ. Cô mở mắt, chớp chậm, phải mất một lúc mới nhận ra ba mẹ vẫn đang ở bên cạnh.

Cơ thể cô nhẹ đến lạ.

Không còn cảm giác đau, cũng không còn nặng nề. Chỉ là một sự rỗng rang rất yên, như thể mọi mệt mỏi đã được đặt xuống hết rồi.

Noãn Ca quay đầu nhìn ba mình, giọng yếu nhưng rõ:

“Ba ơi… con muốn ăn hoành thánh.”

Giang Văn Duệ khựng lại một nhịp.

Ông nhìn con gái, ánh mắt đỏ hoe, nhưng khóe môi vẫn cong lên rất nhẹ.

“Ừ.” ông nói, giọng trầm và chắc: “Ba đi mua liền.”

Ông khoác áo, đứng dậy rất nhanh, như thể sợ chậm một chút thôi, mong muốn nhỏ bé ấy sẽ tan đi mất. Khi cánh cửa phòng bệnh khép lại sau lưng ông, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

Noãn Ca quay sang nhìn mẹ. Cô nhìn rất lâu, ánh mắt mềm đi, như một đứa trẻ đang nhìn người mình yêu thương nhất.

“Mẹ ơi…” Cô nói, giọng mỏng như gió: “Con muốn uống nước trái cây ép.”

Tô An Nhã hiểu ngay. Bà dường như hiểu tất cả.

Bà nhìn con gái, nhìn nụ cười rất quen ấy, nụ cười mà từ lâu bà đã biết là nụ cười của sự lựa chọn. Bà không hỏi thêm, cũng không cố ở lại. Chỉ gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ tóc con một lần cuối.

“Ừ” bà nói, giọng run lên: “Mẹ ra ngoài lấy cho con.”

Bà đứng dậy. Mỗi bước đi đều rất chậm, như thể từng bước đều phải dùng hết can đảm mới nhấc lên được. Trước khi ra khỏi phòng, bà quay đầu lại nhìn con gái thêm một lần nữa.

Noãn Ca nhìn theo bóng lưng của mẹ. Cô mỉm cười, khóe miệng vẫn là lúm đồng tiền xinh đẹp đó.

Nụ cười ngọt ngào đến mức khiến người ta không kịp nhận ra đó là lời tạm biệt.

Rồi cô khẽ nhắm mắt. Cô không sợ nữa. Không sợ đêm dài, không sợ giấc ngủ sâu, cũng không sợ việc mình sẽ rời đi lúc nào.

Chỉ là một cái khép mi rất nhẹ, như khi mệt quá và cho phép mình nghỉ ngơi thêm một chút.

Cuối cùng, Giang Noãn Ca ra đi vào cuối mùa đông.

Khi trời vẫn còn lạnh. Khi xuân đã đến rất gần, nhưng cô thì chưa kịp tròn mười tám tuổi.

Không có tiếng máy móc báo động. Không có hỗn loạn. Chỉ là hơi thở nhẹ dần, nhẹ dần, rồi lặng hẳn.

Cánh cửa phòng bệnh khép lại rất khẽ.

Ngoài hành lang, ánh đèn trắng lạnh trải dài, mùi thuốc sát trùng quen thuộc đến mức khiến người ta không còn cảm giác nữa. Giang Văn Duệ đứng cách cửa vài bước, tay vẫn nắm chặt chìa khóa xe, dáng người cao lớn lúc này trông bỗng khom xuống rất nhiều.

Ông không đi ngay.

Chỉ đứng đó, lưng dựa vào tường, cúi đầu rất thấp.

Ông biết. Ông và Tô An Nhã đều biết.

Họ biết con gái mình không nỡ để ba mẹ nhìn thấy khoảnh khắc ấy. Không phải vì sợ, mà vì quá thương. Noãn Ca từ nhỏ đã như vậy lúc đau nhất lại luôn chọn cách dịu dàng nhất cho người khác.

Giang Văn Duệ hít vào một hơi thật sâu.

Tô An Nhã vừa bước qua khỏi ngưỡng cửa, bà đã không chịu nổi nữa.

Nước mắt trào ra, bà đưa tay che miệng, cố nén nhưng vai vẫn run lên dữ dội. Bà dựa lưng vào tường, trượt xuống ngồi bệt trên sàn hành lang, tiếng khóc vỡ ra rất nhỏ, rất đau, như thể chỉ cần lớn hơn một chút thôi thì sẽ không thể chịu đựng được.

Ông đứng trước mặt vợ, không nói gì, chỉ cúi xuống, ôm bà vào lòng. Cái ôm rất chặt, rất lâu, giống như hai người đang cùng nhau giữ lại chút can đảm cuối cùng để không gục xuống ngay tại đây.

Hai người đứng bên ngoài cánh cửa ấy, mỗi người mang theo một việc rất nhỏ. Một tô hoành thánh, một ly nước trái cây ép nhưng lại hiểu rất rõ rằng, có những lời dặn dò sẽ không bao giờ còn kịp nữa.

Phía sau cánh cửa kia, căn phòng im lặng đến lạ.

Sau đó, căn phòng trở nên trống trải một cách khó gọi tên.

Không phải vì đồ đạc đã được dọn đi quá nhanh, mà vì người từng lấp đầy không gian ấy đã không còn nữa. Chỉ sau một đêm, họ đã già đi rất nhiều.

Giang Văn Duệ đứng rất lâu bên giường bệnh trống. Lưng ông khom xuống rõ rệt, như thể gánh nặng hai năm qua cuối cùng cũng dồn cả lên vai trong khoảnh khắc ấy. Mái tóc vốn chỉ lấm tấm bạc, giờ nhìn kỹ mới thấy đã trắng hơn một nửa. Ông đưa tay vuốt nhẹ tấm chăn, động tác chậm và cẩn thận, như sợ làm đau một người không còn ở đó.

Tô An Nhã thì ngồi xuống ghế cạnh giường.

Bà ngồi rất yên, hai tay đặt lên đầu gối, ánh mắt không rơi nước mắt nữa. Nhưng chính sự không khóc ấy lại khiến người ta thấy đau hơn. Gương mặt bà sau một đêm trở nên hốc hác, khóe mắt sâu xuống, như thể thời gian đã tranh thủ đi qua bà quá nhanh khi bà không kịp nhìn.

Họ bắt đầu thu dọn đồ đạc của con.

Không vội. Cũng không chậm.

Từng món một, rất cẩn thận, như thể nếu làm nhanh quá, Noãn Ca sẽ tan đi mất. Còn nếu làm chậm quá, họ sẽ không chịu nổi. Trong ngăn kéo nhỏ cạnh giường, Tô An Nhã tìm thấy một xấp thư được xếp ngay ngắn. Chưa gửi.

Có thư cho ba.

Có thư cho mẹ.

Có thư cho Âu Tiểu Nhiễm.

Và một bức… không ghi tên người nhận.

Bên cạnh những lá thư ấy là cuốn sổ nhạc. Trang cuối vẫn chưa hoàn chỉnh, nhưng từng nốt nhạc đều được viết rất cẩn thận, nét bút mảnh và run, như thể chủ nhân của nó đã đặt xuống đó tất cả những gì mình còn kịp giữ lại.

Giang Văn Duệ đứng rất lâu. Ông không mở thư ra ngay. Chỉ đặt tay lên cuốn sổ nhạc, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, hơi thở ấy nặng nề và già nua hơn rất nhiều so với ngày hôm qua.

Sau khi Noãn Ca mất, bài hát của cô được bật lại.

Không phải trên sân khấu. Không phải trong một buổi biểu diễn chính thức.

Chỉ là trong một căn phòng yên tĩnh, nơi ánh sáng buổi sáng lọt qua cửa sổ rất nhạt, nơi ba mẹ cô ngồi cạnh nhau, lưng dựa vào tường, không ai nói gì. Giọng hát mỏng và nhẹ ấy vang lên, len qua từng góc nhỏ, chạm vào những khoảng trống mà Noãn Ca để lại.

Giọng cô không còn trong trẻo như ngày xưa. Không cao. Không vang. Nhưng rất thật.

Giống như cô vẫn đang ở đó không phải trên giường bệnh, không phải trong ký ức mà ở một nơi rất gần, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nghe thấy.

“Em đứng trong ánh sáng, tin rằng em nhất định sẽ tái sinh như phượng hoàng.”

Ngoài cửa sổ, mùa đông đang rút đi rất chậm. Ở đâu đó, mùa xuân đã đến.

Nhưng tiếng hát của em vẫn còn mãi.

Như một con sơn ca không còn cần hình hài, vẫn bay qua những mùa xuân sau này, vẫn hát mãi trong ký ức của những người đã từng yêu thương em dịu dàng, bền bỉ, và không bao giờ biến mất.

[Hết Chương 15]