Buổi sáng ở trường Trung học số 7 lúc nào cũng bắt đầu bằng tiếng chuông vang lên từ rất xa, lan qua hàng cây bạch quả trước cổng, quét qua sân trường còn đọng sương sớm, rồi dừng lại ở dãy lớp học như một lời nhắc nhở không khoan nhượng.
Ai đến muộn, tự chịu.
Giang Noãn Ca chạy vào cổng trường đúng lúc tiếng chuông chuẩn bị vang lên lần thứ hai.
Cô bé dừng lại một nhịp, chống tay lên đầu gối thở gấp, mái tóc đuôi ngựa buộc vội lắc lư theo nhịp thở. Bảo vệ đứng ở cổng liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang cô bé quen mặt trước mắt mình, thở ra một hơi bất lực.
“Lại là em.”
Noãn Ca cười, nụ cười rất tươi, rất vô tội:
“Hôm nay em đến sớm hơn hôm qua mấy phút đó ạ.”
Bảo vệ không nói gì thêm, chỉ phất tay cho qua.
Với ông, Giang Noãn Ca chưa bao giờ là học sinh cá biệt. Cô bé chưa từng trốn học, chưa từng gây chuyện, bài vở cũng chưa bao giờ để giáo viên phàn nàn lại còn hát rất hay. Chỉ có một điểm duy nhất khiến người ta nhớ đến cô mỗi sáng luôn xuất hiện vào phút áp chót.
Không sớm, không muộn, chính xác là vừa kịp.
Noãn Ca chỉnh lại quai cặp, chạy thẳng về dãy lớp học. Cầu thang sáng sớm còn hơi lạnh, tiếng giày va xuống bậc thang vang lên lộp cộp, nhịp chân của cô bé nhanh nhưng không hề hỗn loạn, giống như một thói quen đã được luyện tập rất lâu.
Cửa lớp vừa mở ra, tiếng chuông vang lên.
“Giang… Noãn… Ca!”
Giọng cô Lý Lan vang lên đều đều từ bục giảng, không cao, không thấp, mang theo chút bất lực quen thuộc.
“Phù, hên quá.”
Noãn Ca cúi đầu rất ngoan, bước nhanh vào lớp, vừa đi vừa nói:
“Em xin lỗi cô, em đến vừa kịp mà.”
Cả lớp bật cười. Âu Tiểu Nhiễm quay xuống, chống cằm nhìn cô, hạ giọng trêu:
“Lại áp chót, hôm nay mà chậm thêm nửa phút là cậu thành người nổi tiếng theo nghĩa đen luôn.”
Noãn Ca đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, ngẩng đầu cười với cô bạn họ Âu tròn trĩnh :
“Tớ không bao giờ trễ. Tớ chỉ… đến hơi muộn thôi.”
Cô Lý Lan gõ nhẹ cây thước lên bàn, liếc nhìn đồng hồ treo tường, rồi lắc đầu:
“Lần sau đến sớm hơn năm phút.”
Noãn Ca gật đầu rất nhanh, thái độ thành khẩn đến mức khiến người khác không nỡ trách.
“Dạ.”
Cô bé thở ra một hơi dài, ngồi thẳng lưng, lấy sách ra như chưa từng có màn chạy đua với thời gian vừa rồi.
Không ai biết, sau khi thở đều lại, Giang Noãn Ca mới lén đưa tay lên che mũi, cúi đầu thấp xuống bàn. Trong khăn giấy trắng, vết đỏ rất nhạt loang ra, giống như một dấu chấm nhỏ vô tình rơi vào trang vở.
Cô bé đã rất quen với chuyện này.
Quen đến mức không cần hốt hoảng, không cần gọi ai, chỉ cần gấp khăn lại gọn gàng, nhét vào túi áo khoác, rồi tiếp tục ngồi học.
Với Giang Noãn Ca, đó chỉ là một buổi sáng bình thường như bao ngày.
Nếu phải chọn ra một người trong lớp luôn khiến người khác cảm thấy dễ chịu, thì cái tên Giang Noãn Ca chắc chắn sẽ nằm trong danh sách đầu tiên.
Cô bé không phải kiểu quá ồn ào, nhưng lại rất có mặt ở khắp nơi. Dáng người nhỏ nhắn, cao chừng một mét sáu, hơi gầy nhưng không hề yếu ớt theo kiểu khiến người ta lo lắng. Khi bước đi, Noãn Ca luôn đi nhanh hơn người khác nửa nhịp, như thể lúc nào cũng có việc cần làm, nhưng bước chân lại nhẹ, không gây tiếng động lớn.
Mái tóc đen dài chạm đến thắt lưng, lúc nào cũng được buộc gọn gàng thành đuôi ngựa sau gáy. Khi cô chạy, đuôi tóc khẽ đung đưa theo nhịp, rất dễ nhận ra giữa đám đông. Khuôn mặt Noãn Ca xinh xắn, đường nét mềm mại, không phải kiểu sắc sảo khiến người ta phải ngước nhìn ngay lập tức, nhưng càng nhìn càng thấy ưa mắt.
Đặc biệt là lúc cười. Khóe miệng cong lên, để lộ một lúm đồng tiền rất khẽ, không sâu nhưng đủ khiến nụ cười trở nên ấm áp hơn người khác một chút.
Có lẽ vì thế nên ai nhờ giúp chép bài, Noãn Ca đều gật đầu. Ai quên mang sách, Noãn Ca sẽ chia đôi quyển của mình. Ai cần người hát mở màn trong giờ sinh hoạt, ánh mắt mọi người đều sẽ theo bản năng hướng về phía cô như thể chuyện đó vốn dĩ nên là của Giang Noãn Ca.
“Giang Noãn Ca, lên hát một bài đi.”
Cô bé đứng dậy rất tự nhiên, như thể đó là việc vốn dĩ thuộc về mình.
Phòng nhạc buổi sáng tràn ngập ánh nắng. Cửa sổ mở rộng, gió thổi nhẹ làm rèm lay động. Noãn Ca đứng trước micro, chỉnh lại độ cao, hít sâu một hơi.
Giọng hát của cô bé vang lên rất sạch, rất trong.
Không cần kỹ thuật phô trương, không cần cao trào gồng giọng. Chỉ là một làn âm thanh trong trẻo, đều đặn, giống như con sơn ca đậu trên cành cây, cất tiếng hát vì nó muốn hát.
Cả lớp im lặng.
Trình Dật ngồi ở hàng ghế cuối, tay đang xoay cây bút, bỗng dừng lại. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức dừng ở cô bé đứng trước ánh sáng.
Noãn Ca hát xong, cúi đầu chào, quay về chỗ trong tiếng vỗ tay rào rào.
Âu Tiểu Nhiễm nghiêng sang, huých nhẹ khuỷu tay cô:
“Cậu mà không hát, đúng là lãng phí tài nguyên.”
Noãn Ca cười, hơi nghiêng đầu.
“Tớ hát cho vui thôi.”
Nhưng khi cô bé ngồi xuống, tim đập nhanh hơn bình thường. Không phải vì hát, mà vì trong khoảnh khắc quay người lại, cô vô tình bắt gặp ánh mắt Trình Dật còn chưa kịp rời đi.
Rất nhanh. Nhưng đủ để tim cô bé lệch nhịp.
Tiết thể dục luôn là khoảng thời gian khiến Giang Noãn Ca vừa sợ vừa ghét. Không phải vì cô lười, mà vì cơ thể dường như luôn phản bội cô trong những lúc cần nó nhất.
Chạy vòng sân đầu tiên, Noãn Ca còn miễn cưỡng theo kịp. Đến vòng thứ hai, nhịp thở bắt đầu loạn. Đến nửa vòng thứ ba, cô bé tự động chậm lại, chuyển sang đi bộ rất tự nhiên.
Giáo viên thể dục đứng giữa sân, tay cầm còi, liếc nhìn quanh một vòng rồi rất nhanh nhận ra bóng dáng quen thuộc đang chậm dần ở phía sau.
Thầy thở dài, đưa tay chống hông, hét lên:
“Giang Noãn Ca!”
Noãn Ca giật mình, bước chân khựng lại, rất ngoan ngoãn giơ tay lên cao.
“Dạ!”
Giáo viên nhìn dáng vẻ nửa chạy nửa đi bộ của cô bé, lắc đầu:
“Em mà còn đi bộ nữa, bữa sau thầy cho em nhảy xà một mình.”
Cả đám học sinh xung quanh bật cười.
Âu Tiểu Nhiễm đang chạy ở làn bên cạnh nghe xong thì cười đến mức suýt hụt hơi, vừa chạy vừa ôm bụng, quay đầu lại hét với Noãn Ca:
“Giang Noãn Ca! Cậu tiêu đời rồi haha!”
Noãn Ca vội gật đầu lia lịa, giọng nói rất thành khẩn:
“Dạ dạ, em chạy liền ạ.”
Nói thì nói vậy, nhưng chạy được thêm vài bước, nhịp thở đã loạn. Cuối cùng cô bé vẫn chậm lại, lại chuyển sang đi bộ y như lần đầu, giống như cơ thể đã quen với việc không nghe lời chủ nhân.
Giáo viên thể dục liếc qua, lần này chỉ biết lắc đầu, không nói thêm nữa.
Giang Noãn Ca lại chạy bước nhỏ đến trước mặt giáo viên thể dục, nở nụ cười trong veo:
“Thầy ơi, em xin giữ đồ cho lớp được không ạ?”
Giáo viên nhìn vẻ mặt thành khẩn ấy, cuối cùng cũng gật đầu.
“Lần sau nhớ cố gắng hơn.”
“Dạ!”
Noãn Ca ôm túi đồ của lớp, ngồi xuống bậc thềm bên sân. Tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính vào má cũng không giấu nổi vẻ xinh xắn của cô bé.
Tim đập nhanh, hơi thở gấp, nhưng cô bé vẫn ngẩng đầu cười với mấy bạn chạy ngang qua lúm đồng tiền ở khóe môi hiện ra rất rõ, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
Ở phía xa hơn, Trình Dật đang chạy vòng ngoài bỗng chậm lại một nhịp.
Cậu nghe thấy câu nói của thầy thể dục, cũng nghe thấy tiếng cười vang lên phía sau, liền theo phản xạ quay đầu nhìn lại. Ánh mắt cậu dừng trên bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi ở bên sân mái tóc đuôi ngựa đung đưa, dáng người hơi gầy, ôm túi đồ lớn hơn cơ thể mình một chút.
Giang Noãn Ca đang cười.
Không phải kiểu cười lớn, chỉ là khóe môi cong lên, lúm đồng tiền hiện rất khẽ, giống như nắng rơi trúng vào đúng chỗ mềm nhất.
Trình Dật nhìn thêm một giây, rồi mới quay đầu chạy tiếp. Nhưng nhịp chân, không hiểu vì sao, chậm hơn lúc nãy một chút.
Trình Dật chạy được vài bước gần tới đích thì chậm lại. Cậu dừng một nhịp, quay người, từ túi bên hông lấy ra một chai nước chưa mở, ném về phía Noãn Ca.
“Uống đi.”
Noãn Ca đang cúi cười với Âu Tiểu Nhiễm thì giật mình, luống cuống đưa tay bắt lấy chai nước. Cô bé ngẩng đầu lên, mất nửa giây mới phản ứng kịp.
“Cảm ơn.” Giọng nói hơi nhỏ, nhưng rất rõ.
Noãn Ca vặn nắp chai, uống một ngụm nhỏ. Nước mát trôi xuống cổ họng, cảm giác khô rát vì chạy nãy giờ dịu đi đôi chút. Cô bé thở ra nhẹ hơn, tay vẫn cầm chai nước, đầu ngón tay lạnh vì hơi nước đọng bên ngoài.
Khi Noãn Ca ngẩng đầu lên lần nữa, Trình Dật đã quay đi, tiếp tục chạy vòng sân như chưa từng dừng lại.
Không quay đầu lại.
Noãn Ca nhìn theo bóng lưng ấy một lúc, rồi cúi đầu, khóe môi cong lên rất khẽ. Lúm đồng tiền ở khóe miệng hiện ra, nhanh đến mức chính cô bé cũng không nhận ra.
Chai nước trong tay vẫn còn mát.
Buổi chiều tan học, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa, nghiêng nghiêng rọi qua khung cửa sổ lớp học, phủ lên bàn ghế một lớp màu vàng nhạt rất dịu.
Học sinh lục tục thu dọn cặp sách, tiếng ghế kéo loạt xoạt vang lên khắp phòng. Có người vội vã chạy ra sân, có người vừa đi vừa bàn tán chuyện tối nay ăn gì, làm bài tập ra sao.
Giang Noãn Ca không vội.
Cô bé vẫn ngồi lại chỗ mình, cúi đầu, cầm bút giúp Âu Tiểu Nhiễm chép nốt bài toán còn dang dở. Nét chữ của Noãn Ca gọn gàng, tròn trịa, từng dòng ngay ngắn như chính tính cách của cô.
“Cậu về trước đi cũng được mà.”
Âu Tiểu Nhiễm nhìn đồng hồ, huých nhẹ vai bạn: “Không cần đợi tớ đâu.”
Noãn Ca lắc đầu, mái tóc đuôi ngựa khẽ lay.
“Không sao, thêm vài dòng nữa thôi.”
Viết xong bài toán cuối cùng, cô bé còn giúp một bạn khác tìm lại quyển sách Toán bị nhét nhầm vào ngăn bàn phía sau. Đến khi trong lớp chỉ còn lác đác vài người, Noãn Ca mới đứng dậy, xách cặp lên vai.
Hành lang buổi chiều yên tĩnh hơn lúc sáng rất nhiều.
Tiếng bước chân vang lên rõ ràng trên nền gạch, kéo dài theo từng nhịp đi. Ánh nắng xiên qua cửa sổ, rơi thành những vệt dài, in bóng dáng nhỏ nhắn của Noãn Ca lên sàn nhà.
Cô bé đi được vài bước thì bỗng cảm thấy đầu hơi choáng.
Không phải kiểu choáng dữ dội khiến người ta hoảng sợ, chỉ là cảm giác quen thuộc như thể ai đó vừa rút bớt không khí xung quanh, khiến ngực hơi nặng, nhịp thở chậm lại.
Noãn Ca dừng bước, tựa lưng vào tường.
Cô nhắm mắt một lúc, hít sâu vài hơi, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở. Phải mất lâu hơn bình thường một chút, cảm giác choáng váng mới dịu đi, tim thôi đập nhanh.
“Hay là hôm nay chạy nhiều quá nhỉ?”
Noãn Ca tự nhủ, rất khẽ, như nói cho chính mình nghe.
Cô bé mở mắt, đứng thẳng lại, chỉnh quai cặp cho ngay ngắn, rồi tiếp tục bước đi. Khi hòa vào dòng học sinh đang tan trường, dáng vẻ của cô vẫn nhẹ nhàng, vẫn tươi tắn, không khác gì mọi ngày.
Không ai quay đầu lại nhìn.
Không ai biết rằng, ở khoảnh khắc vừa rồi, Giang Noãn Ca đã phải dùng nhiều sức hơn bình thường chỉ để đứng cho thẳng, thở cho đều, và bước đi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Và cũng chính vì vậy, chẳng ai nghĩ rằng, từ ngày hôm ấy trở đi, những buổi chiều tan học quen thuộc kia sẽ dần dần không còn trọn vẹn như trước nữa.
Buổi tối hôm đó, Giang Noãn Ca về đến nhà khi trời vừa sẩm tối.
Cô thay giày, đặt cặp gọn gàng vào góc, đi thẳng vào phòng tắm rửa mặt. Nước mát chảy qua da, cuốn theo mồ hôi và bụi bặm của một ngày dài. Noãn Ca cúi người, vốc nước lên mặt, rồi ngẩng đầu nhìn vào gương.
Trong gương là một cô bé mười lăm tuổi rất bình thường.
Mái tóc đen dài buộc gọn, khuôn mặt xinh xắn, lúm đồng tiền ở khóe miệng vẫn còn đó khi cô khẽ cười với chính mình. Chỉ có đôi môi hơi nhợt hơn mọi ngày một chút, nhưng Noãn Ca không để ý.
Cô đưa tay lau mũi, trên khăn giấy chỉ có một vệt hồng rất nhạt.
“Lại nữa rồi…”
Noãn Ca lẩm bẩm, giọng không mang theo chút lo lắng nào. Cô gấp khăn lại, vứt vào thùng rác, như thể đó chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhỏ đến mức không đáng để nghĩ lâu hơn.
Buổi tối, cô ngồi trong phòng, mở điện thoại nghe lại một bài hát cũ. Giọng hát trong tai nghe vang lên rất nhẹ, rất đều. Noãn Ca khe khẽ hát theo, không lớn tiếng, chỉ đủ để chính mình nghe thấy.
Ở khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ đến buổi chạy thể dục mệt nhoài, cũng không nghĩ đến cảm giác choáng váng lúc chiều. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ rất đơn giản:
Ngày mai nhớ dậy sớm hơn một chút.
Và giống như mọi buổi tối khác, Giang Noãn Ca chìm vào giấc ngủ với tâm trạng hoàn toàn yên tâm rằng ngày mai, mọi thứ vẫn sẽ giống hôm nay.
[Hết Chương 1]