Chương 26

“Tại sao phải về?”

Đường Ninh không chút khách khí: “Ta đi ngay ngồi thẳng, chẳng có việc gì mờ ám không thể cho ai thấy. Tạ thế tử nói năng hùng hồn như vậy, thì sợ gì đối chất trước mặt mọi người?”

“Đường Ninh!”

Tạ Dần thấy nàng cứng đầu cứng cổ thì có chút tức giận: “Muội đừng có tùy hứng nữa.”

Ánh mắt Tống Đường Ninh lạnh xuống.

Lại là câu nói này, lại bảo nàng đừng tùy hứng.

Kiếp trước nàng nghe đã chán ngấy rồi.

Lời lẽ Tống Đường Ninh bỗng trở nên sắc bén: “Ta nói lý lẽ với thế tử, thế tử bảo ta tùy hứng. Nếu ta tùy hứng thật, có phải thế tử lại định nói ta ngang ngược vô lý không?”

“Người sống trên đời cốt ở sự ngay thẳng, tâm ngay thì thân mới chính, mới có thể đứng sừng sững giữa trời đất. Quân tử ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với người.”

“Nếu Tạ thế tử tự thấy tâm không thẹn, quang minh lỗi lạc, cảm thấy mình chưa từng nghi oan cho ta, chuyện núi Lạc cũng không phải lỗi của huynh, vậy hà tất phải dùng hai chữ “tùy hứng” để chặn miệng ta? Hay là thế tử sớm biết mình đuối lý, chỉ là cậy vào tình nghĩa biểu huynh muội, lấy quan hệ máu mủ giữa ta và huynh để ép ta phải nhượng bộ?”

“Ta không có!”

“Đã không có thì huynh sợ cái gì?”

Cả phòng im phăng phắc, duy chỉ có Tiêu Yến bật cười đầy trêu tức.

Hắn lơ đãng nhìn tiểu cô nương đang xù lông như con mèo nhỏ, dồn ép Tạ Dần đến mức á khẩu không trả lời được. Trong đáy mắt hắn tràn ngập ý cười, ngay cả khi cằm hơi hất lên cũng lộ ra độ cong vui vẻ.

Tống Đường Ninh như được khích lệ, theo bản năng thẳng lưng lên, học theo vẻ mặt lạnh lùng ngạo nghễ của Tiêu Yến khi mới gặp.

“Huynh luôn mồm nói ta bắt nạt Tống Thư Lan, xin hỏi Tạ thế tử, Tống Thư Lan vào kinh đã hơn nửa năm nay, ta đã làm chuyện gì khiến huynh cảm thấy ta bắt nạt nàng ta?”

“Ta...”

Tạ Dần há miệng định nói gì đó, nhưng lời đến bên môi đầu óc lại trống rỗng.

Hắn ta từng vài lần đến Tống gia thấy Tống Thư Lan rơi lệ, hỏi thì nàng ta ấp úng, hỏi có phải chịu uất ức không nàng ta chỉ khóc. Hơn nữa khi Tống Thư Lan ở chung với Đường Ninh lúc nào cũng rụt rè đỏ hoe mắt, còn Đường Ninh thì hay nổi giận.

Tạ Dần liền theo bản năng cho rằng Đường Ninh bắt nạt Tống Thư Lan.

Nhưng nếu phải nói Đường Ninh bắt nạt thế nào, đã làm những gì, nhất thời Tạ Dần lại chẳng thể kể ra được việc nào.