Chương 25

Tạ Dần bị mắng đến đỏ bừng mặt, cộng thêm hai dấu bàn tay in hằn trên má càng khiến hắn ta thẹn quá hóa giận, không sao kiềm chế được.

Tống Thư Lan thấy mắt Tạ Dần đỏ hoe, không nhịn được lên tiếng bênh vực: “Vương phi cũng là người tôn quý, sao có thể mở miệng ngậm miệng đều là hai chữ “tiện nhân”?”

“Hơn nữa A Dần ca ca cũng đâu biết muội muội sẽ xảy ra chuyện. Là do muội ấy tùy hứng trước làm tổn thương lòng A huynh, A huynh mới bảo muội ấy về chùa tự kiểm điểm. Sao Vương phi có thể không phân rõ trắng đen đã đánh A Dần ca ca...”

Chát!

Thừa vương phi trở tay tát thẳng vào mặt nàng ta: “Ngươi là cái thá gì, cũng xứng gọi con trai ta là ca ca sao?”

“Sao hả? Bám được vào nhà họ Tống còn chưa đủ, giờ còn muốn trèo cao vào cửa Thừa vương phủ của ta sao?”

Tai Tống Thư Lan ù đi, đầu óc ong ong hỗn loạn.

Tạ Dần vội vàng đỡ lấy thiếu nữ đang lảo đảo, xoay người chắn trước mặt nàng ta:

“Mẫu thân, chuyện này là lỗi của con, là con suy nghĩ không chu toàn mới khiến Đường Ninh bị thương. Nhưng mọi chuyện không liên quan đến Thư Lan, muội ấy chưa từng làm hại Đường Ninh, tính tình lại lương thiện, không bao giờ tranh giành, là do Đường Ninh cứ hùng hổ dọa người...”

“Mày câm miệng cho ta!”

Thừa vương phi cười lạnh: “Nó mà không tranh không giành thì nên tự biết thân biết phận, ngoan ngoãn ở yên trong Tống gia đừng ra ngoài rêu rao. Nó mà tốt với Đường Ninh thì đã không lôi kéo các ngươi vứt Đường Ninh lại trên núi Lạc, khiến con bé suýt nữa mất mạng.”

“Nhưng mà...”

Tạ Dần còn muốn nói tiếp, Tống Đường Ninh nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng: “Tạ thế tử.”

Tạ Dần giật mình quay đầu lại: “Muội gọi ta là gì?”

“Tạ thế tử.”

Tống Đường Ninh nhìn vẻ mặt không dám tin của Tạ Dần, dáng vẻ đau lòng nhức óc như thể việc nàng gọi hắn ta như vậy là vô lý quấy nhiễu lắm.

Nàng bỗng thấy buồn nôn.

Đường Ninh rũ mắt che đi nụ cười lạnh, khi ngước lên ánh mắt đã lạnh lùng tột độ:

“Tạ thế tử luôn miệng nói ta hùng hổ dọa người, vậy ta đã ép Tống Thư Lan cái gì?”

Tạ Dần nhìn Tống Đường Ninh, người ngày xưa vẫn hay túm lấy tay áo hắn ta gọi biểu ca, làm nũng giở trò với hắn ta giờ đây lại nhìn hắn ta với vẻ mặt đầy lạnh lùng, hắn ta không nhịn được nhíu mày: “Biểu muội...”

“Không dám trèo cao nhận người thân với thế tử.”

Tạ Dần bị ngắt lời suýt nữa thì nghẹn họng, đành nén giận nói: “Đường Ninh, muội đừng như vậy. Ta biết muội chịu uất ức, nhưng có chuyện gì chúng ta về nhà rồi hãy nói...”