Phải có thâm thù đại hận lớn đến mức nào mới nhẫn tâm vứt một tiểu cô nương lại trên núi như thế?
Tiêu Yến nghe tiếng khóc của cô nương, ánh mắt thoáng hiện vẻ lạnh lẽo.
“Lúc bổn Đốc nhặt được Tống tiểu nương tử, chân nàng bị ngã thương suýt mất mạng. Thấy nàng mình đầy thương tích hôn mê bất tỉnh, miệng cứ mê sảng gọi a huynh, biểu ca gì đó, còn nhắc đến họ Lục, nên bổn Đốc mới đưa về biệt trang ngoại thành tá túc một đêm.”
Chẳng ai nghi ngờ một thái giám như Tiêu Yến sẽ làm gì Tống Đường Ninh, nhưng khi giọng hắn vừa dứt.
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng gõ khẽ khàng nhưng lại như tảng đá đè nặng lên tim vài người.
Thừa vương phi giận đến run cả người.
Bà buông Tống Đường Ninh ra, từng bước đi về phía Tạ Dần. Mọi người xung quanh vội vàng tránh đường, ánh mắt nhìn Tạ Dần cũng trở nên khác thường.
“Có phải con làm không?”
“Mẫu thân...”
“Ta hỏi có phải con làm không? Con vứt Đường Ninh lại đó?”
“Con không có!”
Tạ Dần hoảng loạn, cuống cuồng giải thích:
“Con không có vứt bỏ muội ấy. Là muội ấy cố ý làm khó Thư Lan, còn ăn nói hàm hồ bậy bạ. Con và Cẩn Tu ca chỉ muốn muội ấy thu liễm lại một chút, tránh làm hỏng thanh danh của chính mình, bọn con chỉ bảo muội ấy về Linh Vân Tự tự kiểm điểm thôi.”
“Mẫu thân tin con đi, chỗ đó cách Linh Vân Tự không xa, quay đầu là về được ngay, con không ngờ muội ấy lại xảy ra chuyện...”
“Chát!!”
Thừa vương phi tát mạnh một cái lên mặt Tạ Dần.
“Mẫu thân...”
“Chát!”
Lại thêm một cái tát nữa, Thừa vương phi gần như dùng hết sức bình sinh: “Con tưởng nó sẽ không sao ư? Thế tại sao bây giờ nó lại ra nông nỗi này?”
“Con...” Tạ Dần co rúm người lại.
“Đường Ninh là muội muội con, là cốt nhục duy nhất của thẩm thẩm con, sao con dám đối xử với nó như thế?”
Thừa vương phi tức giận đến đỏ ngầu cả mắt:
“Con nói Đường Ninh ăn nói hàm hồ, sao không nói là do lũ ngu xuẩn các người làm bậy trước?”
“Hôm qua là ngày giỗ của thẩm thẩm con, thẩm thẩm con và Tống Hi năm xưa ân ái thế nào con không biết sao, mà con dám dẫn một đứa thứ nữ đến làm bẩn mắt người đã khuất? Con nói Đường Ninh làm khó thứ nữ kia, nếu nó thật sự muốn làm khó, thì ngay từ đầu thứ nữ kia đã chẳng bước chân vào nổi nhà họ Tống rồi!”
“Chỉ vì một con tiện nhân giả bộ làm tịch mà con đã bị dỗ đến mức mất hết lương tâm, vứt bỏ cả muội muội của mình. Sao ta lại sinh ra thứ nghiệt chủng vừa không có não vừa độc ác như con chứ?”