Bộ dạng ấy dù đã được lau rửa rồi, nhưng trông vẫn vô cùng thê thảm.
“Đường Ninh!”
Thừa vương phi kinh hãi thốt lên: “Con sao thế này, sao lại ra nông nỗi này?”
“Di mẫu...”
Như đứa trẻ đi xa lâu ngày gặp lại người thân, Tống Đường Ninh vừa thấy Thừa vương phi liền không kìm được nước mắt.
Thừa vương phi hoảng loạn, tay chân luống cuống muốn lau nước mắt cho Tống Đường Ninh, lại sợ chạm vào vết thương của nàng. Nhưng Tống Đường Ninh lại chẳng màng gì cả, nhào vào lòng bà, ôm chặt eo bà mà khóc đến không thở nổi.
Di mẫu chưa chết.
Người vẫn còn sống sờ sờ...
Thừa vương phi nhìn nàng khóc đến đỏ cả mắt, vừa nhẹ nhàng dỗ dành vừa vỗ lưng nàng, cúi người ôm lấy cô nương nhỏ trong lòng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Hôm qua là ngày giỗ của mẫu thân con, chẳng phải con đi Linh Vân Tự dâng hương sao, cớ gì lại một mình chạy vào trong núi?”
Tống Đường Ninh nghẹn ngào: “Là a huynh và biểu ca đã vứt con lại trong núi...”
Cả đám ồ lên kinh ngạc, Thừa vương phi không dám tin nhìn sang Tạ Dần.
“Con không có!”
Mặt Tạ Dần tái mét.
Tống Đường Ninh vùi mặt trong lòng bà, run giọng kể: “Con đi Linh Vân Tự dâng hương, a huynh, biểu ca, còn cả Lục ca ca đều đi cùng, nhưng họ lại mang theo cả Tống Thư Lan.”
“Con không thích nàng ta quấy nhiễu vong linh mẫu thân, nên một mình đi dâng hương cho người. Nhưng Tống Thư Lan lại lén lút đi theo, làm đổ ngọn đèn trường minh của mẫu thân. Con giận quá lỡ tay tát nàng ta một cái.”
“A huynh ép con nhận sai nhưng con không chịu, bọn họ... bọn họ liền bỏ mặc con trong núi.”
Nàng cúi đầu tì vào bụng Thừa vương phi, khóc đến đứt hơi:
“Trong rừng lạnh lắm, con sợ lắm...”
“Con liều mạng gọi a huynh và bọn họ, nói con sai rồi, nhưng chẳng ai để ý đến con cả...”
“... Con không tìm thấy đường về, cũng không biết làm sao để quay lại chùa...”
Giọng nói đầy sợ hãi của cô nương vang vọng khắp sảnh đường, tiếng khóc ấy khiến người ta như cảm nhận được nỗi tuyệt vọng tột cùng của nàng.
Dù không tận mắt chứng kiến, nhưng những phu nhân và tiểu thư yếu lòng đều đã đỏ hoe mắt, ngay cả những nam nhân ngày thường tâm địa sắt đá cũng không kìm được mà hít một ngụm khí lạnh.
Núi Lạc là nơi nào chứ?
Ngoài vài hộ dân sống gần Linh Vân Tự và phía núi trước, thì cả khu núi sau đều là rừng hoang.
Những nhà quyền quý trong kinh thành thường đến đó săn bắn vào mùa xuân, trong núi còn có gấu mù và sói hoang, hơn nữa đầu xuân tuyết trên núi Lạc còn chưa tan hết.