Ông ta lập tức bỏ khách mời, đích thân ra ngoài đón. Thấy bên cạnh Tiêu Yến không có hộ vệ Hắc giáp đi theo, lại nghe nói hắn đến để “gửi người gặp Thừa vương phi”, ông ta mới nhẹ nhõm thở phào.
May quá… không phải đến để truy nhà diệt tộc…
Dọa ông ta muốn đứt hơi.
Tiêu Yến được mời vào phủ, đại sảnh vốn đang huyên náo cũng lập tức im bặt. Nếu không phải còn giăng lụa đỏ, dán chữ Hỉ, thì không ai dám tin đây là nơi đang tổ chức hôn lễ.
Tiêu Yến đường hoàng bước đến ngồi vào ghế chủ vị, thong dong nói: “Hôm nay không làm công vụ, chư vị không cần căng thẳng.”
Không làm công vụ?
Cả đám người lập tức nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
“Nghe nói hôm nay phủ đại nhân có hỉ sự, bổn Đốc vốn không nên quấy rầy. Nhưng tình cờ gặp được chuyện hiếm có ở núi Lạc, trong lòng nghĩ nên làm một việc tốt, vì thế mới ghé qua một chuyến.”
Mọi người có mặt đều câm nín: “…”
Vị phật gia này mà cũng biết làm một việc tốt ư?
Tiêu Yến dường như không nhìn thấy vẻ kỳ quái trong đáy mắt mọi người, chỉ tiếp tục nói: “Hôm qua bổn Đốc lên núi có việc, đêm về thì nhặt được một tiểu nương tử trong núi.”
“Cô nương nhỏ ấy một mình lạc đường giữa mưa rừng, sau đó hoảng sợ rơi xuống vách núi, may mắn được bổn Đốc cứu mạng. Bổn Đốc hiếm khi tích chút đức, bèn nghĩ đã tiễn Phật thì tiễn đến Tây thiên, nên đưa người về kinh thành.”
Tạ Dần ở bên ngoài nghe tin Tiêu Yến đến, tò mò đi theo, nghe vậy bỗng nhiên tim đập thót một cái. Tống Thư Lan vốn đang đỏ hoe mắt, lòng đầy uất ức cũng hoảng hốt theo.
Núi Lạc...
Đó chẳng phải là...
“Thừa vương phi, tiểu cô nương kia nói là nữ lang nhà họ Tống, sau khi tỉnh lại cứ khóc lóc đòi gặp bà.”
Thừa vương phi vốn đang xem náo nhiệt sắc mặt liền thay đổi.
Nữ lang nhà họ Tống?
Đường Ninh?
Bà rảo bước tiến lên, giọng gấp gáp: “Là Đường Ninh sao? Con bé làm sao rồi, đang ở đâu?”
“Di mẫu...”
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ ngoài sảnh, mọi người bên trong đều theo bản năng quay đầu nhìn ra, chỉ thấy một người đẩy chiếc xe lăn bốn bánh đi vào, bên trên là một nữ tử có dáng vẻ vô cùng thê thảm.
Nữ tử ấy quấn chiếc áo lông dày dài, gương mặt vốn xinh đẹp giờ trắng bệch như giấy, nửa trán và một bên má đầy vết trầy xước.
Áo hồ cừu trên người nàng che kín đến tận cằm, lông cáo màu nâu sẫm càng làm nổi bật đôi môi trắng bệch đến dọa người. Phía dưới, đôi chân được giấu kỹ trong lớp lông dày, đôi tay đặt trên gối dù đã được quấn băng vẫn thấy máu thấm ra ngoài.