Ai cũng tưởng Tống gia sẽ giấu kỹ nữ nhi này trong phủ để che đậy tai tiếng, không ngờ công tử Ngọc Đài là Tống Cẩm Tu lại mang nàng ta theo dự không ít yến tiệc.
Hắn gặp ai cũng nói đó là nữ lang nhà Tống, nhờ người quan tâm chăm sóc, lời lẽ thì yêu thương chiều chuộng chẳng khác gì ruột thịt. Chỉ trong vài ngày, cả kinh thành đều biết hắn có thêm một người em họ xuất thân thứ nữ.
Giờ nhìn thấy cảnh này, chẳng lẽ ngay cả Thế tử phủ Thừa vương cũng để tâm đến nữ thứ đó?
Tạ Dần cùng mấy người đi cạnh cũng đã để ý đến bên Thừa vương phi, cả nhóm liền bước tới.
“Mẫu thân.”
Tạ Dần dung mạo anh tuấn, nụ cười mang theo khí khái tuổi trẻ.
Mấy người đi cùng cũng lần lượt hành lễ: “Tham kiến Thừa vương phi.”
Tạ Dần thấy Tống Thư Lan đứng lúng túng một bên, vẻ như không biết phải ứng đối thế nào, liền dịu dàng lên tiếng giải vây:
“Thư Lan, đây là mẫu thân ta, Thừa vương phi, vị này là phu nhân Văn Tín hầu. Tính ra, mẫu thân ta chính là di mẫu của muội, không cần phải câu nệ.”
Tống Thư Lan e lệ bước lên: “Thư Lan tham kiến di mẫu.”
“Tỷ tỷ ta chỉ có một nữ nhi, nữ lang chớ gọi loạn thì hơn.”
Một câu của Thừa vương phi khiến sắc mặt Tống Thư Lan tái nhợt.
Tạ Dần nhíu mày: “Mẫu thân!”
“Gọi gì mà gọi, người đang ở đây, ngươi gọi hồn à?”
Thừa vương phi vốn không phải người hiền lành.
Bà vốn đã chướng mắt cái kẻ tự dưng xuất hiện nhận là con vong, lại càng đau lòng thay cho tỷ tỷ cùng cháu gái mình.
Giờ nhìn thấy con trai mình còn tỏ ra thân thiết với đối phương, bà chẳng nể nang gì: “Sắp vào Xuân là nhập học viện, ngươi không ở nhà ôn bài tử tế mà chạy đến đây làm gì? Còn nữa, ta chưa từng sinh cho ngươi đứa muội nào, đừng có ở đây mà nhận thân bừa bãi, kéo danh tiết người ta xuống bùn.”
Một nhóm thiếu niên đang cười nói vui vẻ, trong chớp mắt đều câm nín.
Lời Thừa vương phi nói ra tuy như đang răn dạy Tạ Dần, nhưng hàm ý trong đó thì ai nghe cũng hiểu.
Vành mắt Tống Thư Lan lập tức đỏ hoe, nước mắt lưng tròng như sương phủ, thân thể mảnh mai run rẩy như sắp ngã.
Tạ Dần đau lòng khôn xiết.
Hắn ta biết mẫu thân không thích xuất thân của Thư Lan, nhưng đó đâu phải điều nàng ta có thể chọn. Dù sao nàng ta cũng là con gái nhà họ Tống, là cốt nhục của cữu cữu hắn ta, thì lẽ ra cũng nên được sống vinh hoa quý giá như Tống Đường Ninh mới phải.