Chương 17

Chỉ cần nàng nắm được lý lẽ trong tay, thì chẳng điều gì khiến nàng phải sợ hãi.

Ánh mắt mơ hồ của Tống Đường Ninh dần tan đi, lòng cũng dần ổn định trở lại. Khi nhìn lại Tiêu Yến, nàng không khỏi cắn chặt môi.

Rõ ràng trước đó người này còn muốn lấy mạng nàng, giở trò độc ác ép nàng vào đường cùng.

Vậy mà nay lại dạy nàng cách đối phó với Tống gia, rốt cuộc hắn đang toan tính điều gì?

“Tiêu Đốc chủ, vì sao người lại giúp ta?”

Tống Đường Ninh thoáng khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì: “Lúc trước người từng nói, đã đυ.ng chạm đến lợi ích của không ít người, chắc trong số đó cũng có cả Tống gia?”

Thấy nàng mang lòng phòng bị, Tiêu Yến bật cười: “Đừng suy nghĩ nhiều. Nếu bổn Đốc thật sự muốn mạng ai, đâu cần mượn tay một tiểu nha đầu như ngươi.”

Chuyện năm xưa rối ren, liên lụy nhiều mạng người, để nàng biết cũng chẳng phải điều tốt. Hắn bèn đổi lời:

“Khối ngọc trên cổ ngươi là di vật mà tỷ tỷ của mẫu thân ta để lại, người ấy từng có ơn lớn với ta.”

“Khối ngọc này là vật nàng ta yêu quý nhất, vốn chia làm hai nửa. Một nửa trao cho mẫu thân ta, nửa còn lại tặng cho tri kỷ thân thiết.”

Hắn đưa tay lôi ra từ ngực áo nửa khối ngọc có khắc hình rồng, mở tay ra cho nàng xem.

Tống Đường Ninh kinh ngạc trợn tròn mắt, theo phản xạ đưa tay chạm vào miếng ngọc đang đeo trên cổ.

Miếng ngọc này nàng đeo từ thuở nhỏ, cứ ngỡ chỉ là một khối ngọc vỡ chẳng mấy giá trị, ai ngờ lại có một nửa còn lại, mà còn nằm trong tay Tiêu Yến.

“Hồi nhỏ, Tiết thẩm thẩm thường kể với ta rằng, người bạn thân của bà có một đứa con gái. Bà còn dặn nếu sau này gặp được, thì hãy gọi ta một tiếng A huynh, để ta bảo vệ muội. Vậy nên, muội không cần phải sợ ta.”

A huynh?

Tựa như có tiếng sấm nổ vang trong đầu, Tống Đường Ninh đứng chết trân.

Nàng từng thấy Tiêu Yến là kẻ lạnh lùng vô tình, lại càng hiểu rõ vì sao hắn vì khối ngọc này mà đột nhiên nhân nhượng.

Chỉ vì nàng có liên quan đến “Tiết thẩm thẩm” mà hắn nhắc tới, hắn sẵn sàng dạy nàng đối phó Tống gia, ra mặt vì nàng.

Vậy nếu khối ngọc này đang nằm trong tay Tống Thư Lan thì sao?

Mắt Tống Đường Ninh tối sầm lại, gắng gượng cúi đầu để không thất thố ngay trước mặt hắn.

Kiếp trước, nàng bị đưa về Tống phủ, lúc tỉnh dậy đã bị thay y phục, còn khối ngọc thì không cánh mà bay.

Đám người Tống Cẩm Tu chỉ bảo khi người dân đưa nàng về thì ngọc đã mất, nàng cũng cho là bị thất lạc nơi núi rừng.