Lúc đó, sắc mặt đại bá mẫu vô cùng khó coi, tổ mẫu cũng chán ghét nàng ta thấy rõ, chỉ sắp xếp ở một viện nhỏ khuất nẻo, khiến nàng hiểu lầm rằng đó là người thân từ nơi khác tới nương nhờ.
Mãi vài ngày sau, tam thúc mới đột nhiên tuyên bố nàng ta là huyết mạch mà phụ thân để lại khi còn trẻ.
Tống Đường Ninh mơ hồ cảm thấy mình đã bị giấu giếm điều gì đó. Nàng cắn chặt môi, cả người run rẩy vì tức giận.
Nếu như Tống Thư Lan vốn chẳng phải là con gái của phụ thân, thì từ đầu đến cuối Tống Hồng và bọn họ đều đã lừa nàng!
Vậy chẳng những họ đã làm ô uế thanh danh của phụ thân sau khi mất, hủy hoại tình cảm giữa người và mẫu thân, mà còn để cho cái nghiệt chủng ấy đội danh nghĩa của nhị phòng, đoạt lấy toàn bộ những gì lẽ ra thuộc về nàng!
Môi rớm máu, Tống Đường Ninh nghiến giọng: "Ta phải trở về."
Tiêu Yến cất giọng: "Ta có thể đưa muội trở về, nhưng sau khi về rồi, muội định làm gì? Vạch trần thân phận nàng ta, hay chất vấn đám người Tống Hồng?"
Tống Đường Ninh theo phản xạ vừa định mở miệng...
Tiêu Yến thản nhiên nói: "Muội không có chứng cứ trong tay, chất vấn thì được gì?"
"Tống gia là nhà có công huân quốc công, tự cho mình thanh cao, tuyệt đối không để lẫn lộn huyết mạch. Việc họ để ả ngoại thất nữ kia ở lại trong phủ, chứng tỏ trên người nàng ta có dòng máu Tống gia."
Nói cách khác, Tống Thư Lan kia, hoặc là con của đại ca Tống Hồng, hoặc là con của tam thúc Tống Thâm.
"Họ dám để một nữ tử như vậy mạo danh người của nhị phòng, là vì họ đã chắc chắn muội sẽ không hoài nghi, và muội cũng không có chứng cứ để chứng minh nàng ta không phải con gái của phụ thân muội."
"Muội hoàn toàn có thể đi chất vấn Tống Hồng, thậm chí làm ầm lên mà vạch trần bọn họ. Nhưng nếu bọn họ ngoan cố chối cãi, dùng chữ hiếu ép muội, nói muội vô cớ nghi ngờ trưởng bối, bôi nhọ thanh danh của họ, vậy muội sẽ làm sao?"
"Ta..."
Tống Đường Ninh bị hỏi đến mức bối rối.
Dù nàng đã từng sống lại một đời, bị giam cầm trong Tống phủ suốt nhiều năm, oán hận ngập lòng mà chết đi, nhưng suy cho cùng, nàng vẫn chỉ là một tiểu thư được nuôi dạy trong nhung lụa, không thông thạo những trò đấu đá hiểm độc chốn quyền quý.
Tiêu Yến nhìn dáng vẻ rối ren của nàng, nói: "Nếu Tống Thư Lan chỉ là cốt nhục của Tống Thâm, thì Tống gia không cần hao tổn tâm trí che giấu như vậy, trừ phi sự tồn tại của nàng ta có thể ảnh hưởng đến tiền đồ của Tống gia, thậm chí phá hủy cột trụ của Tống gia trong triều. Mà người đó, hẳn muội phải biết là ai."