Chương 13

Lên đến núi, Tống Thư Lan "vô tình" đánh đổ ngọn trường minh đăng của mẫu thân nàng, khiến phúc thọ của người tan thành mây khói.

Cả cơn giận tích tụ bùng nổ, nàng không nhịn được mà tát nàng ta một cái. Tống Thư Lan khóc lóc bỏ chạy.

Tống Cẩn Tu vội vàng cưỡi ngựa đuổi theo nàng ta trong rừng. Biểu ca Tạ Dần và Lục Chấp Niên cũng kéo nàng qua bắt nàng xin lỗi Tống Thư Lan.

Tống Đường Ninh đương nhiên không chịu.

Nàng đâu có làm sai. Cớ gì phải xin lỗi Tống Thư Lan?

Nàng buột miệng mắng Tống Thư Lan vài câu. Kết quả là Tống Thư Lan lại sụt sùi nói muốn trở về An Châu.

Tống Cẩn Tu tức giận mắng nàng không có giáo dưỡng, không có đức hạnh của nữ nhi, lại còn nói nàng ức hϊếp Tống Thư Lan vốn có thân phận khổ sở, không hề biết khoan dung.

Nàng tức giận tranh cãi với huynh ấy, kết cục bị đuổi về Linh Vân Tự tự kiểm điểm. Mà hai người vốn nên bảo vệ nàng là Tạ Dần và Lục Chấp Niên lại cũng nhíu mày, nói nàng không hiểu chuyện.

Bọn họ chỉ lo đi tìm thứ tiểu thư với vẻ mặt ngập tràn nước mắt kia, còn nàng thì bị bỏ lại một mình trong rừng trắng xóa tuyết.

Kiếp trước, nàng lạc đường trong rừng, đến tối ngựa bị thương, ngã xuống dốc núi.

Không có vận may như kiếp này gặp được Tiêu Yến mà được cứu, nàng đã rơi xuống tận cùng cái hốc tuyết sâu không thấy đáy. Mãi đến sáng ngày thứ ba mới có nông phu đi ngang qua phát hiện.

Lúc được đưa về kinh thành thì đã hôn mê bất tỉnh, một chân tàn phế, gương mặt hủy hoại, thân thể cũng bị đông lạnh tàn tạ.

Tống Đường Ninh siết chặt tay, giọng run run mà đầy căm phẫn: "Nàng ta không phải là thứ nữ."

"Hửm?"

"Ta nói, Tống Thư Lan không phải thứ nữ, nàng ta chỉ là một nữ ngoại thất không rõ thân phận."

Nàng nhớ lại kiếp trước, sau khi trở về, lòng đầy phẫn uất, di mẫu của nàng vì nàng bị thương mà tức giận đến phát điên.

Ban đầu, Tống Cẩn Tu và những người kia còn có chút hối lỗi, quỳ xuống trước mặt nàng khóc lóc xin tha. Lão phu nhân và Tống Hồng cũng nặng nề trách phạt, còn hứa sẽ đưa Tống Thư Lan đi nơi khác.

Nhưng sau khi di mẫu xảy ra chuyện, thái độ của Tống gia cũng thay đổi.

Họ bắt đầu khuyên nàng buông bỏ quá khứ, khuyên nàng thương cảm cho Tống Thư Lan đáng thương. Họ đau lòng vì Tống Thư Lan đã hy sinh lấy máu cầu dược cho nàng, yêu quý nàng ta vì sự dịu dàng nhu thuận trong lời nói.

Còn nàng, người bị hủy dung, cụt chân, mất đi thân nhân vì tính tình thay đổi, dần dần trở thành kẻ bị mọi người chán ghét.

Từng lần tranh cãi, từng cánh cửa bị nàng đập mạnh bước ra ngoài.