Chương 11

Nàng cảm nhận được thiện ý lan tỏa từ nữ nhân trước mặt, đã nhiều năm rồi, chưa từng có ai để tâm đến nhan sắc của nàng, dù là lời nói đùa.

Bàn tay thô ráp đang nắm lấy tay nàng lúc này, lại khiến nàng thấy an lòng chưa từng có.

Nàng rụt rè lí nhí: “Cảm ơn...”

Tần phu nhân cười tít mắt: “Có được muội muội tiên nữ như muội, tỷ đây lời to rồi!”

Tống Đường Ninh khẽ mỉm cười, lúm đồng tiền hiện ra nơi gò má.

...

Trong lò đồng đầu voi rực than hồng, căn phòng ấm áp, chẳng vướng chút khí lạnh đầu xuân.

Tần phu nhân vốn đã hoạt bát, giờ lại ngồi chuyện trò rôm rả với Tống Đường Ninh. Có lẽ là do nụ cười thân thiện của bà đủ khiến người ta cảm thấy ấm lòng, cũng có thể là vì Tiêu Yến chỉ ngồi yên bên giường dài cạnh bình phong, không hề lại gần.

Sau khi Tần phu nhân giúp nàng thay thuốc xong, cuối cùng sắc mặt Tống Đường Ninh cũng khôi phục được đôi chút huyết sắc.

Dù môi vẫn còn nhợt nhạt, tóc đen buông xuống sau lưng, hàng mi cong khẽ lay động, trong đôi mắt hơi sưng đỏ ấy cũng đã có ánh thần, không còn vẻ hoảng hốt như khi mới tỉnh lại.

Khi Tần phu nhân rời khỏi phòng, trong phòng chỉ còn lại nàng và Tiêu Yến.

Tống Đường Ninh rón rén ngẩng đầu.

Người đối diện vận một thân cẩm y màu huyền, tóc búi gọn bằng trâm mực, so với vẻ lạnh lẽo tàn nhẫn khi gặp lần đầu, lúc này lại lộ ra chút lười nhác, tựa nghiêng bên mép giường dài.

Rõ ràng là một kẻ bị người đời mắng là "gian thần hoạn đảng", thủ đoạn tàn độc khiến ai nấy đều e sợ, vậy mà trên người hắn lại không hề có chút khí chất âm nhu thường thấy ở đám nội thị trong cung. Trái lại, đường nét tuấn tú như "ngọc tuyền rơi nơi khe núi", toàn thân toát ra một loại quý khí lạnh lẽo khó dò.

Có lẽ nhận ra ánh mắt nàng, đôi mắt kiếm của hắn khẽ liếc sang.

Tống Đường Ninh giật mình co người lại, vội cúi đầu, tay siết chặt lấy góc chăn.

"Tần phu nhân nói muội quên rồi à, không cần tay này nữa sao?"

Thấy nàng theo phản xạ thu tay lại, Tiêu Yến như khẽ thở dài: "Sợ gì chứ?"

Thấy nàng vẫn không lên tiếng, hắn nói tiếp: "Chuyện muội xuất hiện trên núi quá trùng hợp. Gần đây ta đắc tội với không ít người, mà thiên hạ đều biết mỗi năm vào thời điểm này, ta sẽ lên núi cúng tế cố nhân. Muội thì ấp a ấp úng không nói rõ ngọn ngành, nên ta mới tưởng muội là thích khách do người khác sai đến, suýt nữa đã hạ sát muội."

"Bây giờ đã điều tra rõ ràng, đương nhiên sẽ không làm hại muội nữa."

Giọng hắn vẫn lãnh đạm, nhưng khác hẳn với sát khí hôm ở trên núi.