Chương 10

Một giọng nói lạnh băng vang lên, tựa như viên đá ném xuống mặt hồ yên ả, cũng đồng thời đánh thức ký ức trước khi hôn mê của Tống Đường Ninh.

Tống Đường Ninh giật mình ngồi bật dậy, không màng đau đớn, lập tức quay đầu nhìn ra sau bức bình phong họa tiên hạc. Lờ mờ thấy thân ảnh cao ráo phía sau đang đặt cuốn sách xuống, đứng dậy bước về phía nàng.

Tiêu Yến thấy tiểu cô nương sợ đến tái cả mặt, đôi mắt hạnh mở to tròn xoe, ôm chăn run rẩy. Hắn dừng lại bên bình phong, lạnh nhạt nói: “Cẩn thận tay.”

Tống Đường Ninh rùng mình: “Đừng... chặt tay ta...”

Tiêu Yến: “...”

Phụt.

Tần phu nhân vừa bưng chậu đồng bước vào, nghe động tĩnh liền bật cười. Nhìn Tiêu Yến mặt lạnh như băng, bên kia thì cô nương nhỏ làm như kiểu sắp bị hắn vồ lấy, bà nhịn cười vòng qua hắn, bước vào trong:

“Cô nương đừng sợ, Đốc chủ nhà ta không ăn thịt người đâu. Đừng nghe người ngoài đồn thổi ngài ấy hung dữ thế nào, thật ra ngài ấy rất tốt bụng, còn dịu dàng lắm cơ...”

Tống Đường Ninh lại càng hoảng hơn.

Tiêu Yến thấy nàng ôm chăn cuộn tròn, mặt mày tái nhợt như sắp ngất, hắn liếc mắt nhìn Tần phu nhân: “Không biết nói thì đừng nói.”

“Chứ không phải tại Đốc chủ dọa người ta à.”

Tính Tần phu nhân vốn thẳng thắn, chẳng hề ngán Tiêu Yến với gương mặt lạnh tanh kia.

Bà cười đến nheo cả mắt, đặt chậu đồng xuống rồi ngồi cạnh Tống Đường Ninh:

“Thôi nào, đừng sợ, ta chỉ đùa với cô nương chút thôi mà.”

Tần phu nhân nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, kéo những ngón tay đang siết chặt mép chăn:

“Mấy ngón tay này bị thương không nhẹ đâu, tuy đã thoa thuốc, nhưng trước khi da non mọc lại thì vẫn sẽ đau. Dạo này đừng dùng sức, đừng để dính nước, còn cả vết thương trên mặt nữa...”

“Ta đã bôi thuốc cho cô nương rồi, đợi vết thương đóng vảy thì dùng thêm loại ngọc dung tán do ta điều chế, đảm bảo không để lại sẹo nào hết.”

Tống Đường Ninh ngơ ngác nhìn nữ nhân đang nở nụ cười ấm áp kia.

Tiêu Yến nói thản nhiên:

“Tần phu nhân là truyền nhân họ Trình ở đất Thục, y thuật rất giỏi, ngay cả ngự y Thái y viện cũng không sánh bằng.”

“Đốc chủ đừng có khen, không khéo mai mốt ta đi khám bệnh cũng phải tính bạc đó nha.”

Tần phu nhân cười đùa một câu, rồi nghiêm giọng: “Nhưng mà Tống cô nương xinh đẹp thế này, tiền thuốc thì miễn luôn. Nếu gương mặt này bị hủy, chẳng biết bao nhiêu công tử tuấn tú phải ôm ngực mà than trời, ta đây không nỡ đâu.”

Mặt Tống Đường Ninh đỏ bừng.