Chương 45: Ta dạy nàng

Nguyệt nương quyến luyến bà tử Tôn, mà chính nàng nào đâu khác gì. Bà tử Tôn không chỉ nuôi lớn Nguyệt nương, mà còn nuôi lớn cả La Hoàn Chi.

Nguyệt nương tuy tinh thông tỳ bà, tài tình xuất chúng, nhưng lại không biết cách chăm sóc con nhỏ. Hồi nhỏ, La Hoàn Chi bị nuôi đến gầy gò ốm yếu, người khác đều mắng nàng là đồ khỉ gầy, là chó ăn mày. Mãi cho đến khi bà tử Tôn đến nương tựa thì mọi chuyện mới tốt hơn. La Hoàn Chi nhớ rõ những khổ cực đã trải qua thuở nhỏ, nên đương nhiên cũng vô cùng biết ơn tấm lòng của bà tử Tôn dành cho mình.

So với Dương thị, bà tử Tôn còn giống bà nội của nàng hơn.

Thế nhưng, cả nàng và Nguyệt nương đều không thể tự quyết định được, bởi vì họ đều không phải là người chủ của La gia.

Họ là dây leo, là loài tơ hồng ký sinh trên cây cao, không có rễ, không có lá, chỉ có thể quấn chặt lấy vật chủ mới có thể hút được dưỡng chất để tồn tại.

Nở ra những đóa hoa xinh đẹp để tô điểm cho cây cao là công dụng duy nhất của chúng.

Mấy ngày liền, cả bốn chủ tớ đều chìm trong nỗi u sầu của cuộc chia ly sắp tới.

La Hoàn Chi và Nguyệt nương đem số tiền ít ỏi còn lại ra gom góp tính toán, rồi quyết định trích ra một nửa để tặng cho bà tử Tôn. Bà tử Tôn không có con cháu để phụng dưỡng tuổi già, chút tiền này có lẽ sẽ giúp cuộc sống của bà đỡ vất vả hơn.

Ngoài những chuyện buồn này, La Hoàn Chi cũng thỉnh thoảng nghĩ đến chuyện của Tạ Cửu lang.

Hắn không thường xuyên ở thành Qua Dương, mà La Hoàn Chi cũng không phải lúc nào cũng đến tận cửa để dò hỏi tung tích của hắn.

Thế nhưng, nàng lại lo lắng Tạ Cửu lang sẽ không từ mà biệt, vứt bỏ nàng lại phía sau như một trò cười.

Chuyện ngày hôm đó, hắn dường như đã đồng ý, mà lại dường như chưa đồng ý.

Làm ngoại thất vốn không phải chuyện vẻ vang gì, biết đâu Tạ Cửu lang bề ngoài thì gọi nàng là ‘khanh khanh’, nhưng trong lòng lại coi thường nàng.

La Hoàn Chi nào đâu không biết sẽ bị người đời coi thường, nàng cũng muốn được làm một tiểu thư nhà cao cửa rộng đàng hoàng.

Nhưng nàng có thể sao?

Dù không ai tin nàng có thể sống một cách đàng hoàng, nhưng chính nàng không thể coi thường bản thân mình.

Xưa kia, Phù Sai nếm mật nằm gai cũng đã phải trải qua bao nỗi tủi nhục mà người thường không thể chịu đựng như trông mộ, gánh phân, dắt ngựa, rồi mới được khổ tận cam lai, vén mây thấy trời.

Cho nên, chỉ cần nàng kiên trì, rồi cũng sẽ có một ngày được sống tự do và đàng hoàng thôi.

-

Mấy ngày bà tử Tôn sắp rời phủ, La Hoàn Chi không đi đâu cả, chỉ ở trong viện bầu bạn cùng Nguyệt nương và bà tử Tôn. Nhưng nàng không ngờ chỉ trong lúc ra ngoài đổ nước, lại bắt gặp Thương Hoài đang lén lén lút lút như một tên trộm trên mái nhà của mình. Hắn lạnh mặt nói với nàng: “Lang quân muốn gặp cô.”

Thật hiếm lạ, Tạ Cửu lang lại cũng có lúc muốn gặp nàng. La Hoàn Chi nhận ra, hắn đã đồng ý rồi.

Thế nhưng, nàng vẫn mở lời từ chối: “Hôm nay không được.”

Đây không phải là lạt mềm buộc chặt, mà là vì La Hoàn Chi đã buồn bã mấy ngày nay vì chuyện của bà tử Tôn, thêm vào đó lại đến kỳ quỳ thủy, người cũng uể oải, căn bản không muốn nhấc chân đi đâu cả.

“Cô dám từ chối lang quân?” Thương Hoài nhìn nàng như không thể tin nổi. Chuyện tốt như bánh từ trên trời rơi xuống thế này, lại có nữ nhân từ chối không nhận hay sao?

Tốt lắm, nàng đã có cái cảm giác thân bất do kỷ của một kẻ làm ngoại thất rồi.

La Hoàn Chi suy nghĩ một lát rồi vẫn nói: “Vậy phiền Thương thị vệ đợi một lát, ta đi thay y phục.”

Lúc này, Thương Hoài mới để ý thấy y phục La Hoàn Chi đang mặc vô cùng giản dị mộc mạc, ngay cả trên tóc cũng không có lấy một món trang sức nào. Chẳng qua là vì dung mạo của nàng quá xinh đẹp, nên mới không khiến người khác chú ý đến những điều ấy.

La Hoàn Chi vốn tưởng rằng Tạ Cửu lang tìm nàng là có chuyện gì quan trọng, nhưng nàng không ngờ rằng Thương Hoài lại đưa thẳng mình đến Cầm Các.

Cầm vốn là nhạc cụ để người quân tử tu thân dưỡng tính, đứng đầu trong bát âm, là bậc tôn quý của sự tao nhã.

Cư Cầm viên sở dĩ lấy chữ "Cầm" trong tên, hóa ra là vì nơi đây thật sự cất giữ những cây đàn quý mà thành danh. Trên tường của Cầm Các treo rất nhiều cây đàn cổ, mỗi cây mỗi màu, kiểu dáng cũng không cây nào giống cây nào. Lúc này, Tạ Cửu lang đang ngồi quỳ trước bàn đàn, tay hắn đang đặt trên một cây đàn hình lá chuối màu xanh sẫm.

La Hoàn Chi không hiểu ý của hắn, bèn lặng lẽ ngồi xuống một chỗ không gần không xa, chăm chú nhìn hắn gảy đàn.

Tuy không am hiểu nhiều về cầm khúc, nhưng âm luật vốn tương thông. Nàng biết chơi tỳ bà, nên tự nhiên cũng có thể nghe ra trong tiếng đàn ẩn chứa âm hưởng dồn dập tựa như sát khí, hoàn toàn khác biệt với tiếng đàn quân tử dùng để tu thân dưỡng tính.

Thế nhưng, Tạ Cửu lang lúc gảy đàn lại có thần thái cao sang thoát tục, ánh hào quang rạng rỡ, khiến nàng nhìn đến ngây ngẩn cả người.

Một khúc nhạc vừa dứt, Tạ Cửu lang khẽ áp lòng bàn tay lên dây, dư âm còn đang rung động liền tắt hẳn. Hắn bắt gặp ánh mắt vừa tò mò vừa ngưỡng mộ của La Hoàn Chi, bèn bất giác hỏi: “Nàng có biết chơi đàn không?”

Đây là một cây đàn quý mà hắn mới có được, chỉ là nó quá thanh tú nhỏ nhắn, không hợp với hắn cho lắm.

La Hoàn Chi lắc đầu, Nguyệt nương không biết chơi đàn.

“Ở Qua Dương không có cầm sư giỏi.”

“Muốn học không?”

“Lang quân muốn dạy ta ư?”

“Nếu nàng muốn học, ta có thể dạy nàng.” Tạ Cửu lang dùng ngón tay khẩy nhẹ vào dây đàn, tiếng đàn “keng” lên một tiếng.

La Hoàn Chi hăm hở muốn thử, đang định đồng ý.

Một người thầy giỏi vô giá như vậy, nàng biết tìm ở đâu ra chứ.

La Hoàn Chi trước nay chưa bao giờ ngần ngại học hỏi thêm những điều mới. Khi còn nhỏ, nàng nghe các huynh trưởng nói đọc sách rất tốt, đọc sách có thể giúp con người hiểu rõ sự đời. Phụ thân đã quên mất nàng, nên cũng chưa từng nghĩ đến việc khai sáng cho nàng học chữ. Vì vậy, nàng đã tự tìm cơ hội lẻn vào thư phòng của gia đình để nghe lén. Mãi đến khi nhị huynh thấy nàng hiếu học như vậy, mới xin tổ mẫu cho nàng một cơ hội để được đọc sách biết chữ.

Những điệu múa và tiếng đàn tỳ bà mà n nương đã dạy, nàng cũng chưa từng bỏ lỡ một ngày nào.

Người ta thường nói, biết nhiều nghề thì chẳng bao giờ là thừa, ắt sẽ có lúc dùng đến.

Tạ Quân giữ lấy dây đàn, cười nói: “Nhưng ta phải nói trước một điều, ta là người kỵ nhất chuyện người khác bỏ cuộc giữa chừng. Nếu nàng đã theo ta học đàn thì phải học cho đến nơi đến chốn. Còn nếu học được nửa chừng lại nói không học nữa…” Hắn liếc mắt nhìn nàng một cái, ý tứ chưa nói hết trong câu chữ đều đã quá rõ ràng.

La Hoàn Chi rùng mình một cái, trong lòng bỗng nhiên thấy chột dạ.

Bốn chữ "đến nơi đến chốn" này, có lẽ vốn không dành cho mối quan hệ của bọn họ.

Bởi vì La Hoàn Chi chưa từng nghĩ sẽ gắn bó trọn đời với bất kỳ ai trong Tạ gia.

.