Chương 41

Thì ra không phải trời tối, mà là Tạ Cửu Lang đang giương ô giấy dầu che ngay trước mặt nàng. Những giọt nước mưa men theo mặt ô hơi nghiêng của hắn, rơi xuống tí tách từng giọt, tựa như chuỗi ngọc trai đứt dây.

Nàng lau đi giọt nước trên mặt, nhân tiện dụi dụi đôi mắt hãy còn ngái ngủ. Cứ ngồi nguyên trên mặt đất như vậy, nàng ngẩng đầu nhìn hắn: “Lang quân ra ngoài sao?”

“Ừm, có chuyện tìm ta sao?” Tạ Vân đứng thẳng người dậy, đánh giá vẻ mặt bơ phờ của nàng.

Trông nàng có vẻ vô cùng mệt mỏi, mày khẽ nhíu lại, dưới mắt còn có quầng thâm. Cả người lại bị mưa dội cho ướt sũng, trông chẳng khác nào một chú chim non vừa rơi khỏi tổ.

La Hoàn Chi gật đầu.

“Vậy thì vào trong đi.”

Chủ nhân đã lên tiếng, Thương Hoài bèn dẫn La Hoàn Chi đến khách viện.

Chẳng bao lâu sau, mấy bà vυ" khỏe mạnh đã gánh nước nóng tới, các tỳ nữ cũng chuẩn bị sẵn đồ dùng tắm gội như bồ kết, khăn sạch, rồi đứng hầu trong phòng.

La Hoàn Chi không quen có người hầu hạ bên cạnh, nên đã tự mình thay y phục ướt, lau khô tóc. Mọi việc xong xuôi chỉ trong vòng một khắc. Sau đó, một tỳ nữ dẫn nàng đến Thiên Minh Viện, nơi ở của Tạ Cửu Lang.

Thương Hoài lại dẫn nàng đi dọc theo một đoạn hành lang có mái che, rồi đẩy ra một cánh cửa có chấn song khắc hoa: “Lang quân ở bên trong.”

La Hoàn Chi cảm ơn hắn rồi không chút do dự bước vào.

Thương Hoài liếc thấy vẻ mặt trên góc nghiêng của nàng, bất giác lại mang theo khí thế như thể “đập nồi dìm thuyền”, quyết một phen sống mái.

Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đóng cửa lại.

Cánh cửa khẽ kêu một tiếng, Tạ Vân, người đang ngồi quỳ trên chiếu gấm, mình mặc trường sam tay rộng màu xanh lam sẫm, khẽ ngước mắt lên. Phía sau lưng hắn là một ô cửa sổ hình tròn tựa vầng trăng viên mãn, được chống đỡ từ trần nhà xuống tận mặt đất, bên trên phủ một lớp lụa mỏng như cánh ve, ánh sáng xuyên qua tựa như ánh lân tinh của đom đóm. Hai bên ô cửa là một cặp chặn chiếu bằng đồng mạ vàng khảm xà cừ, được tạc thành hình chim hạc đang vươn cổ giang cánh, trông tựa như đang vây quanh một vị thần linh khiến lòng người không khỏi nảy sinh sự kính úy.

Thấy vậy, bước chân của La Hoàn Chi cũng chậm lại.

Tạ Vân dùng thẻ tre chỉ vào chiếc chiếu bên cạnh, cất tiếng hỏi: "Chuyện ở phường vải nàng đã lo xong rồi, vậy còn có việc gì nữa?"

"Cửu lang biết ạ?" La Hoàn Chi vừa hỏi xong đã thấy mình ngốc nghếch, Tạ Cửu Lang thần thông quảng đại như vậy, có chuyện gì mà hắn không biết chứ?

Nàng bèn ngồi quỳ xuống chiếc chiếu gấm vuông vức mà hắn chỉ, khẽ mím môi.

Tạ Vân thấy nàng tinh thần uể oải, dường như đã chịu đả kích không nhỏ, bèn lên tiếng: "Việc gì cũng tự mình gánh vác không phải là cách hay, học được cách dùng người mới có thể làm ít mà hiệu quả gấp đôi."

La Hoàn Chi vội ngước mắt liếc hắn một cái, rồi lại cúi đầu nói: "Lang quân nói phải..."

Dùng người ư, La gia chủ có thể tìm đến trưởng bối Tạ gia, còn trước mắt nàng chỉ có Tạ Cửu lang để nhờ cậy, nhưng đối với Tạ Cửu lang mà nói, nàng là cái gì chứ?

Bạn bè thì không phải. Tình nhân thì lại càng không với tới.

Tạ Cửu lang vẫn đang chờ nghe nốt những lời nàng còn bỏ lửng.

La Hoàn Chi vô thức túm lấy tay áo mình, nói tiếp: "Lang quân trước đây từng hỏi ta, có phải ta muốn làm thϊếp của Tạ Tam lang không..." Nàng ngập ngừng một chút, dường như lại nghĩ đến chuyện khác, rồi ngước mắt lên: "Lang quân có thể hứa giúp ta một việc được không?"

Giọng nói trầm ấm dịu dàng của nàng thốt ra ba chữ "Tạ Tam lang", giống như ghé sát vào tai hắn, từng âm tựa như sợi tơ quấn quýt.

Ánh mắt của Tạ Vân bất giác phải dừng lại trên người La Hoàn Chi.

"Nàng nói trước đi."

Nhưng hắn không phải loại người vì nữ sắc mà mất đi lý trí.

Đón lấy ánh mắt của hắn, La Hoàn Chi đột nhiên đứng dậy.

Tà áo lụa xanh biếc tay rộng tựa như một làn sương tre, nhẹ nhàng lượn lờ, bao bọc lấy thân hình nàng khi nàng chậm rãi bước tới.

Khi đến trước mặt lang quân, nàng nhìn hắn, ngập ngừng một chút, dường như đang quan sát phản ứng của hắn. Thấy hắn không động đậy, nàng liền cúi người xuống như một con mèo, rồi nằm rạp lên đầu gối của hắn.

Những giọt mưa đọng trên mái hiên nhỏ xuống lá chuối, âm thanh trong trẻo mà tĩnh mịch.

Nhịp tim vốn đang đập loạn của La Hoàn Chi cũng dần ổn định lại.