Chương 37: Suy tư

Lời nói của Tạ Cửu Lang quả thực gây kinh ngạc, khiến La Hoàn Chi sững sờ đến mức quên cả nới lỏng tay. Chiếc khăn thuốc bị bóp mạnh, một dòng nước thuốc màu nâu đen chảy ra, tạo thành một vệt nước trượt dài xuống cần cổ trắng như sứ của hắn.

Thôi chết rồi!

Cảnh tượng này thực sự quá kinh hãi, trong đầu La Hoàn Chi như có một sợi dây đàn "keng" một tiếng đứt phựt. Nàng vậy mà lại vứt cả khăn thuốc đi, định dùng tay để chặn dòng nước kia lại, nhưng ngón tay mềm mại trơn tuột làm sao mà thấm được nước.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ngay cả chính Tạ cửu lang cũng chưa kịp phản ứng, La Hoàn Chi đã ngang nhiên sờ soạng, lau lau trên cổ hắn, cuối cùng hai tay còn giữ chặt lấy vạt áo của hắn nữa.

Thế nhưng, vệt nước thuốc kia đã không thể cứu vãn được nữa, biến mất sau mép áo.

Tiếng ồn ào xa xa, tiếng hít thở xung quanh bỗng chốc như ngừng lại.

La Hoàn Chi ngây thơ mở to mắt, "Ta... ta không cố ý đâu."

Thật sự không phải cố ý mà.

Tạ Vân: ...

Giọt nước lành lạnh tùy ý trượt dài trên da thịt.

Thân hình La Hoàn Chi nghiêng về phía trước, hương thơm nồng nàn lại ùa vào mũi, yết hầu của hắn đột nhiên ngứa ngáy, phải gắng sức nhắm chặt mắt lại mới có thể gạt đi phản ứng khác thường.

"Còn chưa buông tay?"

La Hoàn Chi "Ồ" một tiếng, vội vàng nhấc hai tay lên. Một mảng áo của Tạ Cửu Lang đã bị nàng làm ướt.

Thị vệ vội vàng lấy một chiếc khăn sạch đưa cho Tạ Vân. Hắn ấn nó lên cổ mà không động đậy, thực ra lau hay không cũng chẳng có tác dụng gì nhiều, vì nước đã chảy xuống dưới rồi.

La Hoàn Chi dùng khăn lau ngón tay, chỉ dám dùng khóe mắt liếc nhìn Tạ cửu lang.

Cũng không biết giọt nước thuốc trượt vào từ cổ áo cuối cùng đã rơi xuống đâu nữa.

Ánh mắt nàng lướt theo cần cổ của Cửu lang đi xuống, là hõm cổ? Là l*иg ngực? Hay là bụng...

Da của Cửu lang trắng như ngọc, nếu bị một vệt màu nâu đọng lại, chẳng phải là ngọc trắng có tì vết hay sao?

Ánh mắt sắc bén của Tạ Vân chuyển sang nhìn thẳng vào mắt nàng, như thể mang theo lời cảnh cáo.

Thế nhưng, La Hoàn Chi không hề bị hắn dọa lùi bước, ngược lại còn dịu dàng hỏi: "Lang quân, chàng còn ngứa không?"

Giọng nói ngọt như mật, mang theo ý lấy lòng.

Tạ Cửu Lang không thèm để ý đến nàng, quay đầu gọi y sĩ đi cùng đến kiểm tra vết thương ở chân cho La Hoàn Chi, và nhận được kết luận tương tự là không có gì đáng ngại.

La Hoàn Chi biết mình không thể bị què được, nên nhân lúc Cửu lang chưa nổi giận mà vội vàng rời đi.

Đợi các gia tộc lớn thu dọn xong xuôi và lên đường, tốc độ đã nhanh hơn lúc đến không biết bao nhiêu lần, cứ như thể lưỡi đao sắc bén của kỵ binh Hồ vẫn còn đang đuổi theo sau lưng họ.

-

Mặt trời lặn về phía tây, Cư Cầm Viên đón chủ nhân trở về.

Tạ Vân đã quen với khí hậu nóng ẩm của phương Nam, ngày nào cũng phải tắm gội. Ở bên ngoài không tiện thì đành thôi, nhưng việc đầu tiên sau khi trở về từ chuyến đi chính là tắm rửa sạch sẽ rồi ngâm mình trong thùng tắm để giải tỏa mệt mỏi.

Bên ngoài có tiếng ồn ào, hắn mở mắt ra.

"Thương Hoài."

Thương Hoài đẩy cửa bước vào, đặt quần áo bên ngoài tấm bình phong, rồi bẩm báo: "Là mấy tỳ nữ muốn vào hầu hạ lang quân ạ."

Tấm lụa mỏng trắng muốt, tinh xảo đã ngăn cách làn hơi nước bên trong, chỉ thấy bóng người thấp thoáng.

Thương Hoài không biết liệu lang quân có ngủ quên không, vì mãi không thấy hồi âm.

"Thuộc hạ sẽ đi đuổi họ ngay."

Hắn vừa định rời đi thì nghe thấy tiếng dặn dò từ bên trong vọng ra: "Điều họ ra ngoại viện đi, không cần vào trong hầu hạ nữa."

"...Vâng ạ."

"Sao vậy?" Tạ Vân nghe ra được sự do dự trong câu trả lời của hắn.

Thương Hoài là người thân cận nhất bên cạnh hắn, lẽ ra phải là người hiểu rõ tâm tư của hắn nhất. Chỉ có điều, những hành động gần đây của Tạ Vân lại liên tục nằm ngoài dự đoán, khiến Thương Hoài cũng không biết phải xử trí ra sao.

"...Khi lang quân ở cùng La nương tử cũng không tỏ ra bài xích, thuộc hạ cho rằng có lẽ lang quân có thể từ từ chấp nhận được..." Thương Hoài ngập ngừng một chút rồi mới hạ giọng nói tiếp: "Dù sao thì lang quân cũng đã mãn tang, đã đến lúc nên bàn tính chuyện hôn sự rồi ạ."

Cứ mãi không tiếp xúc với nữ tử như vậy, chẳng lẽ lại để đại nương tử tương lai vào cửa rồi chỉ để làm vật trang trí thôi sao?

"Ta và La nương tử thì có làm sao?" Giọng nói của Tạ Vân dường như cũng trở nên lười biếng sau khi được ngâm trong nước nóng, tựa như một làn sương khói nhẹ nhàng bay ra.

Thương Hoài không sao nói ra lời.

Trong đầu hắn chỉ toàn là hình ảnh ban ngày lang quân nhìn La nương tử chằm chằm, đáy mắt dâng lên con sóng dữ dội, tựa như muốn nuốt chửng người ta.

Cũng tại La nương tử hôm nay quả thực đã làm quá mức, vậy mà lại dám động tay động chân với cả lang quân!

Phải biết rằng, lang quân ghét nhất là bị người khác chạm vào, đặc biệt là các cô nương trẻ tuổi.

Nhưng Thương Hoài cũng không dám tùy tiện kết luận.

Tạ Vân nói: "Ra ngoài đi."

Thương Hoài như được đại xá, vội vàng lui ra ngoài.

Tạ Vân ngửa đầu ra sau, tựa vào thành thùng tắm, nhắm mắt lại.

Những giọt nước tràn ra từ vành thùng, rơi xuống đất.

Tí tách—— tí tách——

Âm thanh vang vọng trong không gian trống rỗng.