Chương 36: Hỏi thăm Tạ lang

Mẫu thân không cho phép, hắn cũng vô cùng khó xử.

Đúng lúc này, Thương Hoài bước ra, tiếng bước chân nặng nề đã phá vỡ bầu không khí đầy chua xót này. Hắn nhìn chằm chằm La Hoàn Chi.

Nữ lang này quả nhiên có tâm tư khác thường với lang quân, chỉ là vì địa vị quá cách biệt nên mới do dự không quyết. Chuyện này cũng là lẽ thường tình thôi!

Hắn đến trước mặt, mặt không biểu cảm mà hành lễ: "Xin ra mắt La nương tử, Dữu lang quân."

La Hoàn Chi ngạc nhiên nhìn hắn: "Sao Thương hộ vệ lại quay lại đây?"

Nghe lén lâu như vậy mà lại không bị muỗi đốt cho sưng vù như đầu heo hay sao?

Thương Hoài bèn nói với La Hoàn Chi: "Lang quân phân phó ta đi giám sát việc trả lại đồ đạc và giải tán dân lưu vong, vậy nên việc trị vết muỗi đốt cho lang quân, không biết có thể phiền La nương tử ra tay giúp được không?"

Cơ hội này là do Tạ cửu lang tạo ra, La Hoàn Chi bèn vui vẻ tiến lại gần.

Một thị vệ bưng tới một chiếc chậu bạc đầy nước trong, đặt lên tấm ván phía trước xe ngựa.

Tạ Vân ngồi trên một gốc cây có lót đệm gấm, hắn nghiêng đầu để lộ ra phần cổ, đường nét từ quai hàm xuống đến xương quai xanh trông vô cùng thanh thoát.

Mấy nốt muỗi đốt sưng to bằng hạt đậu nành, xung quanh đã tấy đỏ, xem ra chủ nhân của chúng vẫn không nhịn được mà gãi vào.

"Sao lang quân lại không nhịn được vậy?" La Hoàn Chi bất giác trách yêu.

Giọng nói của nàng trời sinh đã mang theo sự mềm mại, tựa như mưa xuân rả rích, giống như tơ liễu bay trong gió; lại phảng phất nét quyến rũ, giống như tiếng đàn tỳ bà được gảy liên hồi, bốn dây châu ngọc vang vọng triền miên.

Giọng nói kề sát bên tai, hơi thở của Tạ Vân chợt ngưng lại. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, dường như làm vậy có thể giúp hắn thấy dễ chịu hơn một chút.

"Nàng nói làm ta thấy ngứa ngáy, thế nên mới không nhịn được."

"... Hóa ra là lỗi của ta sao?" La Hoàn Chi khẽ cười thầm. Vốn dĩ nàng chỉ muốn mượn cớ để lảng sang chuyện khác, không muốn Tạ Vân truy cứu ngọn ngành mối quan hệ giữa nàng và Tề Hách.

Tạ Vân khẽ "ừm" một tiếng.

La Hoàn Chi tháo dây túi thơm, rắc một ít bột thuốc vào chậu đồng, rồi dùng chiếc thìa có cán bằng ngọc mà thị vệ đưa tới để khuấy cho tan. Sau đó, nàng lại xắn tay áo lên, nhúng chiếc khăn vải vào chậu, đợi khăn thấm đẫm thứ nước thuốc màu nâu sẫm rồi vắt cho ráo bớt. Nàng bước đến bên cạnh Tạ cửu lang, nhẹ nhàng đắp khăn lên mấy nốt sưng đỏ của hắn. Thấy hắn có vẻ dễ chịu, nàng bèn nhân cơ hội hỏi: "Lang quân có thể kể một chút về chuyện của Tạ gia Tam lang được không?"

Tạ Vân vừa mới nhắm mắt lại khẽ hé mở: "Tam lang? Nàng hỏi hắn làm gì?"

"Ta tò mò thôi ạ." La Hoàn Chi vừa thoa đều nước thuốc lên, miệng cũng không ngừng nói: "Nghe nói tính tình của Tam lang và Cửu lang khác nhau một trời một vực, có phải là hắn không được dễ tính cho lắm không?"

"Nàng thấy tính tình của ta rất tốt sao?"

"Đương nhiên là tốt rồi. Cửu lang tâm địa thiện lương, biết ta gặp khó khăn còn tặng y phục, lần này lại cứu ta khỏi tay đám Hồ kỵ." La Hoàn Chi mỉm cười với hắn, rồi lại lái câu chuyện trở về: "Hơn nữa, Tam lang lại là tông tử tương lai của Tạ gia, chắc hẳn đối xử với người khác rất nghiêm khắc phải không ạ?"

"Đệ tử trong tộc đúng là đều cho rằng hắn khá khó gần."

Điều này cũng phải thôi, nếu không thì sao lại có lời đồn rằng hắn lạnh lùng vô tình được chứ.

La Hoàn Chi tò mò: "Nhưng hắn là huynh trưởng ruột của Cửu lang, Cửu lang thấy hắn là người thế nào?"

Tạ Vân ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Khó nói lắm."

Khó nói lắm ư?

La Hoàn Chi thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ là do hắn quá xấu xa, mà Cửu lang lại lương thiện không nỡ nói xấu huynh trưởng của mình, cho nên mới khó đánh giá?

"Vậy Tạ Tam lang đã sớm đến tuổi thành niên, sao lại chưa nghe nói hắn cưới vợ nạp thϊếp gì vậy ạ?"

"Phụ thân qua đời, phải để tang ba năm."

La Hoàn Chi sững người.

Phụ thân của Tạ Tam lang và Cửu lang không phải là tộc trưởng hiện tại của Tạ gia, cho nên người ngoài rất ít khi nghe được tin tức về ông.

"Xin lỗi, ta không nên nhắc tới chuyện này."

"Không sao, ba năm cũng sắp qua rồi."

La Hoàn Chi bừng tỉnh ngộ.

Thảo nào, thảo nào trước đây chưa từng nghe nói Tạ Tam lang cưới nữ lang nhà nào, hay nạp mỹ thϊếp ra sao. Hóa ra là vì đang trong thời gian để tang. Nay ba năm sắp hết, chẳng phải là đúng lúc rồi sao?

"Vậy Tạ Tam lang có nạp thϊếp không ạ?"

Tạ Vân không trả lời ngay. Hắn dùng khóe mắt liếc nhìn, thu hết vẻ mặt thấp thỏm, lo âu của La Hoàn Chi vào đáy mắt.

"Nàng không hỏi ta, lại đi hỏi về Tam lang?" Tạ Vân cười như không cười: "La nương tử, có phải nàng muốn làm thϊếp của Tam lang không?"