Chương 35: Hắn vô cùng đau xót

La Hoàn Chi lập tức tỉnh táo lại.

Chưa cần nói đến chuyện phải đợi Tề Tam Lang đọc thuộc binh thư, gây dựng đại sự còn cần bao nhiêu năm nữa. Chỉ riêng lúc này thôi, nguy cơ của nàng đã treo ngay trước mắt.

Bởi vì Tạ Cửu Lang vẫn đang chờ nàng giải thích.

"Ta chỉ tò mò không biết người được Cửu Lang coi trọng là người thế nào, thế nên mới quan sát kỹ một chút. Nhưng nếu so sánh ra thì vẫn là Cửu Lang xuất chúng hơn cả..."

Thế nhưng Tạ Vân không hề bị những lời hay ý đẹp của nàng làm cho lay động, ngược lại còn nhướng mày: "Vậy sao?"

La Hoàn Chi vội gật đầu, rồi lại gọi: "Lang quân..."

Tạ Vân "Ừm" một tiếng.

La Hoàn Chi khẽ nói: "Trên cổ lang quân có một nốt sưng do bị con gì cắn."

Tạ Vân: "..."

Hắn đưa tay sờ lên cổ, quả nhiên có mấy nốt sưng nhỏ thật.

Nàng không nhắc thì thôi, chứ vừa nhắc một cái là lại bắt đầu thấy ngứa.

"Lang quân không đeo túi thơm ta tặng, là vì không thích sao?" La Hoàn Chi liền liếc mắt về phía Thương Hoài.

Thương Hoài vội vàng che lấy túi thơm bên hông mình.

Khoan đã, chuyện gì thế này? Vừa rồi không phải hắn và lang quân đang tra hỏi nàng sao? Cớ sao đột nhiên lại biến thành nàng vặn hỏi ngược lại hai người bọn họ rồi?

Đúng là chiêu phản đòn mà!

Hắn quên béng mất rằng nàng chính là một cao thủ trong việc đổi trắng thay đen, lấp liếʍ cho qua chuyện!

"La nương tử chưa từng nói với ai rằng nàng và ta quen biết. Ta sợ rằng nếu đeo chiếc túi thơm mà ai cũng biết là do chính tay nương tử làm, sẽ gây thêm phiền phức cho nương tử."

Thế nhưng Tạ Vân lại tỏ ra như không biết đối phương đang cố tình lảng sang chuyện khác, hắn thong thả hỏi ngược lại: "Nàng nói xem, có phải không?"

Hành động nàng vừa giả vờ không quen biết hắn trước mặt La gia chủ, đã bị Tạ Cửu Lang thu hết vào tầm mắt.

"..."

La Hoàn Chi tròn xoe mắt, vờ như vừa mới hiểu được dụng tâm của hắn, rồi cảm động nói: "Thì ra là vậy. Lang quân đã vì ta mà suy nghĩ chu toàn đến thế, trái lại là ta lại nhỏ nhen, còn vì chuyện này mà buồn bực suốt một thời gian."

Dáng vẻ mày liễu nhíu chặt của nàng trông thật sự vô cùng hối hận.

"Nếu nàng không vui, ta nhận lấy là được chứ gì." Tạ Vân liền chìa tay về phía Thương Hoài đang đứng xem kịch bên cạnh.

Thương Hoài "A" một tiếng, rồi miễn cưỡng đưa túi thơm trả lại.

Vị La nương tử này tuy lắm mưu nhiều kế, nhưng túi thơm này đúng là đồ tốt thật mà!

La Hoàn Chi lại tươi cười rạng rỡ, còn đặc biệt dặn dò: "Nốt sưng do côn trùng cắn trên cổ lang quân, chàng tuyệt đối đừng lấy tay gãi. Hãy đổ một ít bột trong túi thơm ra, hòa với nước rồi đắp lên, có thể giảm ngứa, tiêu sưng."

"Được."

Thương Hoài âm thầm ghi nhớ kỹ, rồi đi theo Tạ Vân rời khỏi.

Dữu thập nhất lang đã nấp sau gốc cây một lúc lâu, bình sứ trong tay sắp bị lòng bàn tay hắn ủ cho nóng lên, cuối cùng cũng đợi được đến lúc bên cạnh La Hoàn Chi không còn ai.

Hắn vội chạy tới, quan tâm hỏi: "Cửu nương, chân nàng bị thương phải không? Ta có thuốc đây..."

La Hoàn Chi rụt chân lại, khẽ lắc đầu: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, ta nghỉ một lát là khỏi ngay. Lang quân đến từ khi nào vậy?"

"Ta vẫn luôn đứng đợi ở bên cạnh..."

Nói đến đây, Dữu thập nhất lang có chút tủi thân: "Cửu nương, vốn dĩ ta cũng muốn đi tìm nàng, nhưng thất ca không cho ta chạy lung tung. Nàng có sợ lắm không? Lần sau..."

"Chuyện thế này ta không muốn gặp lại lần thứ hai đâu." La Hoàn Chi vẫn còn sợ hãi, ngắt lời hắn: "Hơn nữa, Thập Nhất Lang, huynh cũng không có nghĩa vụ hay sự cần thiết nào phải đến cứu ta cả."

Bị từ chối hết lần này đến lần khác, trong lòng Dữu thập nhất lang rất buồn, lại nghĩ đến cảnh nàng vừa trò chuyện vui vẻ với Tạ Cửu Lang, liền ghen tị hỏi: "Cửu nương, chẳng lẽ là nàng đã thích Tạ Cửu Lang rồi sao?"

La Hoàn Chi im lặng một lúc, rồi khẽ đáp: "Tạ gia lang quân cao quý, xuất thân như ta làm sao xứng được. Nhưng hoa quỳ một lòng hướng về mặt trời, chỉ cần được ánh dương rực rỡ chiếu rọi đã là mãn nguyện lắm rồi."

Dữu thập nhất lang nghe xong lòng càng thêm cay đắng.

Nỗi chua xót của việc yêu thầm, hắn là người hiểu rõ nhất. Giờ biết La Hoàn Chi lại đem lòng ngưỡng mộ người kia, hắn vừa đau lòng thay cho nàng.

"Nàng đã biết là không thể, tại sao vẫn cứ cố chấp?"

Gia thế của Tạ gia cao hơn Dữu gia bọn họ nhiều lắm!

"Lang quân không phải cũng biết là không thể, vậy tại sao vẫn cố chấp?" La Hoàn Chi nhìn hắn với ánh mắt tĩnh lặng.

"Ta..." Dữu thập nhất lang không thể phản bác.