Chương 31: Bóp chân cho nàng

Một con hắc mã to khỏe với bước chân như sấm động đột ngột dừng lại ngay trước mặt, bờm trên cổ nó như muốn dựng đứng lên. Cái bóng khổng lồ bao trùm lấy La Hoàn Chi, khiến nàng sợ đến mức không dám nhúc nhích.

Ý muốn học cưỡi ngựa vừa nhen nhóm trong lòng tức thì tan biến.

"Lang quân, vị nương tử này tin tưởng ngài hết mực, vậy mà lại không hề bỏ chạy!" Những lời Tạ Vân vừa nói với nàng, đội kỵ binh của Tạ gia đều đã nghe thấy.

Tạ Cửu lang ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt đầy vẻ đáng thương của nàng, rồi ôn tồn hỏi: "La nương tử không sợ sao?"

"Sợ chứ." La Hoàn Chi từ từ đẩy cây trâm bạc trong tay áo vào lại, rồi chỉ vào chân mình, nói: "Nhưng chân của ta bị trật rồi, không đi được nữa."

Lời này nghe cũng có lý. Nữ lang nhà ai mà thấy cảnh tượng thế này lại không sợ hãi, không hoảng hốt tìm chỗ trốn như một chú nai con giật mình cơ chứ? Xem ra, tiểu nữ này rõ ràng là vì không đi được nên mới bất đắc dĩ ở lại.

Đám bộ khúc Tạ gia nghe vậy liền phá lên cười, ngay cả Tạ Vân cũng bật cười. Hắn ném cung tên trong tay cho Thương Hoài đang đứng phía sau, rồi thoăn thoắt nhảy xuống ngựa. Sau khi đánh giá dáng vẻ không dám đặt chân xuống đất của nàng, hắn nói: "Ta sẽ cho người đưa nàng về."

Thật ra, vừa rồi hắn chỉ sợ nàng chạy loạn, lỡ gặp phải đám tàn binh Hồ kỵ chưa bị xử lý hết trong rừng nên mới bảo nàng ở lại chờ mà thôi.

La Hoàn Chi rưng rưng nước mắt: "Nghe nói Cửu lang tinh thông y thuật, hay là huynh xem giúp ta với, lỡ để lâu chân này thành tàn phế thì phải làm sao ạ?"

Trông có vẻ như là sợ thật. Nhưng Tạ Vân thầm nghĩ, nếu sợ thật thì giờ này phải mau chóng về nhà tìm đại phu mới phải, sao lại dễ dàng tin tưởng hắn như vậy?

Tạ Vân chìa tay ra cho nàng: "Nàng qua bên kia ngồi đi, để ta xem có nghiêm trọng không."

La Hoàn Chi chỉ dám vịn hờ lên cánh tay hắn, dù cách một lớp tay áo cũng không dám nắm chặt. Lúc ngồi xuống, nàng co chân lại, khẽ kéo vạt váy lên một chút để hắn tiện xem xét.

Lúc vội vã chạy trốn, nàng đến cả tất chân cũng không kịp mang, khiến cổ chân trắng nõn cứ thế lộ ra. Làn da mịn màng không một tì vết, đừng nói là sưng đỏ rõ rệt, ngay cả một vết bầm tím cũng không hề có.

La Hoàn Chi thấy tình hình không ổn, sợ Tạ Cửu lang nghi ngờ, bèn vội vàng nói: "Là thật đó ạ! Vừa rồi ta bị người ta đẩy ngã, huynh xem, tay ta còn bị trầy xước đây này." Vừa nói, nàng vừa chìa tay trái ra. Trong lòng bàn tay và trên ngón tay quả thật có vài vết xước nhỏ do đá sỏi gây ra, nhưng vì vết thương nông nên gần như đã không còn đáng ngại.

"Nàng đúng là hết bị thương chỗ này lại đến chỗ khác nhỉ." Tạ Vân liếc nhìn vết xước trên má nàng, nhận thấy vết thương đã mờ đi khá nhiều, xem ra khả năng hồi phục của nàng rất tốt.

La Hoàn Chi rơm rớm nước mắt, trông vô cùng đáng thương.

Tạ Vân dùng ngón tay dò ấn quanh mắt cá chân của nàng. Giả vờ bị trật chân quả thật không dễ. Hắn vừa thử ấn vài cái, La Hoàn Chi đã toát mồ hôi lạnh, mày liễu nhíu chặt, cắn môi khẽ kêu đau.

Cuối cùng, hắn chẩn đoán: "Không tổn thương đến xương, chỉ là bong gân nhẹ thôi, không què được đâu."

"Vậy phải làm sao đây, lang quân? Ta đau quá, không đi được." La Hoàn Chi ngước đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn hắn đầy tin tưởng, như thể hắn là vị thần y có thể cứu nàng thoát khỏi nước sôi lửa bỏng vậy.

Tạ Vân vốn định gọi Thương Hoài dắt một con ngựa đến để đưa nàng về, nhưng nghe vậy lại suy nghĩ một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh nàng: "Để ta xoa bóp cho nàng một lát, sẽ nhanh khỏi hơn."

La Hoàn Chi vốn chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ Tạ Cửu lang lại cho nàng một bất ngờ lớn đến thế, khiến nàng không khỏi ngẩn người.

Đường đường là Tạ gia Cửu lang mà lại hạ mình xoa bóp chân cho nàng ư?

"Nàngmuốn ta làm nhẹ tay, hay mạnh tay?" Tạ Vân dường như không hề để tâm đến hành động "hạ mình" này của bản thân, ngược lại còn chu đáo hỏi ý nàng.

Đây là cách hỏi gì vậy chứ? La Hoàn Chi hoàn toàn không hiểu, đành khiêm tốn thỉnh giáo: "Hai cách này... có gì khác nhau ạ?"

Tạ Vân cong mắt cười như không cười: "Mạnh tay thì nàng sẽ hơi đau một chút, nhưng thời gian sẽ ngắn. Còn nhẹ tay thì nàng sẽ dễ chịu hơn, nhưng thời gian sẽ kéo dài."

La Hoàn Chi đáp lại rất nhanh: "Vậy... vậy thì trước nhẹ sau mạnh đi ạ."

Tạ Vân "Ừm" một tiếng, giọng hơi cao lên, mang theo chút khó hiểu.

La Hoàn Chi cúi đầu, lí nhí giải thích: "...Làm vậy... ta có thể ở cùng lang quân thêm một chút thời gian."

Nữ lang này...