Chương 29: Chạy trốn

La Hoàn Chi vén rèm xe lên, La Duy San cũng vừa mới bò dậy, hai người ghé sát vào cửa sổ, bên ngoài lửa lớn đang bùng cháy dữ dội.

“Sao đang yên đang lành lại cháy được chứ?” La Duy San khó hiểu.

La Hoàn Chi bắt đầu tìm giày, áo khoác để mặc vào: “Có người tập kích, mau đi thôi!”

Mấy tiếng động mà nàng vừa nghe thấy chắc chắn là tiếng mũi tên!

Là có người dùng tên lửa mang theo mồi lửa đốt cháy mui xe, biết đâu còn có nhiều mũi tên hơn nữa.

Nàng vừa nghĩ đến đây, liên tiếp hơn mười tiếng tên rít vang lên, ánh lửa đã có thể xuyên qua tấm rèm xe đang buông xuống, chiếu lên khuôn mặt kinh hãi của La Duy San.

La Hoàn Chi mặc xong đồ của mình, lại thúc giục La Duy San mau chóng lên, đợi đến khi hai người bò xuống xe, bên ngoài đã hỗn loạn cả lên.

“A phụ, a nương đâu rồi?”

Mấy thị vệ của La phủ thấy hai vị cô nương vội nói: “Lang chủ ngất đi rồi, Đại nương tử đang chăm sóc ngài ấy, hai vị nương tử mau mau chạy đi!”

Xe bò thì chắc chắn là không trông cậy vào được nữa rồi, vì các xe đỗ rất sát nhau, xe bên ngoài không dịch chuyển thì xe bên trong không thể nhúc nhích.

“Chúng ta có thể đi đâu được đây?” La Duy San hoảng hốt mất vía.

La Hoàn Chi dùng sức kéo nàng ta: “Đến chỗ Tạ gia, bộ khúc của Tạ gia đông người, chắc chắn có thể bảo vệ chúng ta.”

Xe ngựa của Tạ gia không đỗ gần xe của họ, mà còn cố ý dừng ở vòng ngoài, rất cơ động và linh hoạt.

Nhưng trong cảnh hỗn loạn này, muốn tìm được đúng phương hướng cũng rất khó. Sau trận mưa tên, kỵ binh người Hồ đã lao tới, tiếng la hét chói tai như muốn xé rách màng nhĩ.

Lòng bàn tay của La Hoàn Chi và La Duy San đều đẫm mồ hôi, nhưng hai người vẫn nắm chặt tay nhau không dám buông ra.

“Ch-chúng ta vào trong rừng đi…” La Duy San chỉ phương hướng, không ít cô nương đang chạy vào rừng để trốn. Khu rừng sâu thẳm tuy đáng sợ, nhưng vẫn an toàn hơn vùng đất trống dễ bị chú ý.

La Hoàn Chi đồng ý, hai người nhanh chóng chạy vào trong bóng tối.

Mãi cho đến khi chạy không nổi nữa, họ mới ngồi sau một tảng đá nhô lên, ôm gối thở dốc.

La Duy San khóc thút thít: “Phải mau chóng chuyển đến Kiến Khang thôi! Chỗ này thực sự không thể ở lại được nữa!”

La Hoàn Chi không nói gì, nhưng sau đêm nay, các thế gia đó quả thực phải suy tính lại xem nên đi đâu về đâu.

Chỉ là, Kiến Khang có thật sự là một lựa chọn tốt không?

"A... cứu mạng!" Cách đó không xa, có một nương tử cất giọng kêu cứu, nhưng tiếng kêu nhanh chóng bị dập tắt trong một tiếng rêи ɾỉ nghẹn ngào. La Hoàn Chi và La Duy San cùng lúc cứng đờ người.

Trong bóng tối lờ mờ, hai người nhìn nhau, lưng ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.

-

"Người La gia đâu?" Tạ Vân ngồi trên ngựa, thị vệ vây quanh phía sau. Thương Hoài thúc ngựa lại gần, lắc đầu: "Chỉ thấy La gia chủ, Đại nương tử và hai vị lang quân, còn bốn vị nương tử đã chạy vào trong rừng rồi."

"Cử người đi tìm."

Thương Hoài chắp tay nói: "Bẩm lang quân, đã cho người đi tìm rồi ạ."

Bàn tay Tạ Vân nắm dây cương siết chặt, trong lòng như bị ngọn lửa trước mắt đốt lên, có chút nặng nề u uất. Hắn cau mày nói: "Chỉ vài tên lính tan tác mà Thái thú Qua Dương đã hoảng loạn đến thế, làm sao có thể giữ yên bình một cõi cho Đại Tấn đây?"

-

La Hoàn Chi và La Duy San không dám nghỉ ngơi nữa, dù chân tay đã mỏi rã rời vẫn phải tiến về phía trước. Họ không biết mình đã đi bao xa, cũng không phân biệt được phương hướng. May mắn là họ đã đuổi kịp những lang quân và nữ lang cũng đang chạy trốn, bên cạnh họ còn có một vài hộ vệ.

"Lưu Thái thú đâu rồi?" Có người hỏi.

"Lão ta chạy mất từ sớm rồi! Lão già đó thấy tình hình không ổn liền mang theo ái thϊếp, đánh xe bò chạy trốn, bỏ mặc chúng ta cho người Hồ. Trước đó lão ta đã nói gì nhỉ, bảo đảm chúng ta sẽ toàn mạng trở về, phỉ nhổ... Lão già đáng chết ngàn vạn lần, chúng ta trở về sẽ lập tức dọn khỏi Qua Dương..."

Nhắc tới Lưu Thái thú, ai nấy đều oán than dậy đất.

Trải qua phen này, họ không còn tin rằng Qua Dương có thể bình an vô sự dưới vó ngựa của người Hồ nữa.

Người Hồ tấn công vào khoảng giờ Mão, lúc trời sắp sáng. Bây giờ, chân trời đã hửng sáng, chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng hẳn, và lúc này, họ cũng đã ra khỏi khu rừng.

Từ xa, họ có thể trông thấy tháp canh báo hiệu của Mã Thành và bóng đen của tường thành, lặng lẽ sừng sững như một dãy núi.

Phía trước bóng đen đó, mấy con bò khỏe mạnh đang kéo hai ba chiếc xe lao như bay về phía họ. Vài tên hộ vệ vứt bỏ cả mũ giáp, chạy đến mồ hôi đầm đìa, thấy họ ngây người đứng bên đường, có người vung tay quát:

"Tránh ra, tránh ra! Còn không mau tránh ra! Kỵ binh người Hồ tới rồi!"

"Người Hồ?!"

"Phía trước cũng có kỵ binh người Hồ à?"

Đám đông lại bắt đầu chen lấn chạy ngược lại.

La Hoàn Chi đứng giữa, không biết bị ai đẩy một cái, ngã nhào sang bên cạnh. La Duy San muốn đỡ nàng nhưng không kịp, đành rụt tay lại, nhìn nàng vội vàng thúc giục: "Còn không mau đứng dậy, ta đi đây!"

"Mặc kệ nàng ta đi, mau đi thôi!" Một nữ lang quen biết với La Duy San kéo nàng ta lại.

"Nhưng mà..." La Duy San quay đầu nhìn La Hoàn Chi.

Dù hai người không có tình tỷ muội sâu đậm, nhưng lúc nãy khi sự việc xảy ra, chính mình đã hoàn toàn ngây người ra, là La Hoàn Chi đã kéo mình thoát khỏi nguy hiểm.

Trong lúc do dự, La Duy San đã bị người ta kéo đi xa.

La Hoàn Chi gắng gượng đứng dậy, nhưng cơn đau nhói ở mắt cá chân khiến nàng biết rõ mình không thể đi xa được nữa.

Đúng lúc này, ba cỗ xe bò của nhà Lưu Thái thú đã tới. Lưu tứ lang vừa liếc mắt đã thấy La Hoàn Chi trong đám đông, hai mắt gã sáng rỡ.

Gã thò nửa người ra khỏi cửa sổ xe, từ xa đã vẫy tay lia lịa một cách ân cần, hét lớn: "Nương tử, mau lên! Ta kéo nàng, lên xe của ta đi!"

La Hoàn Chi kinh ngạc nhìn Lưu tứ lang, nhưng kỵ binh người Hồ bám theo sau xe của gã còn đáng sợ hơn.

Bỗng nhiên, một trận mưa tên rít gào lướt qua trên đầu nàng, găm thẳng vào cổ những tên kỵ binh người Hồ đi đầu. Người ngã ngựa đổ, tiếng hí vang trời.

Là quân đội ư?

La Hoàn Chi quay đầu lại, nhưng thứ nàng thấy không phải là kỵ binh mặc giáp cầm thương của quân đội, mà là Tạ cửu lang đang dẫn theo bộ khúc của Tạ gia.