Chương 28: Cháy rồi

Thương Hoài thấy không ổn, lập tức đứng ra: “Lang quân để ta.”

Lời vừa buột miệng đã khựng lại khi hắn nhìn thấy cổ tay trắng như tuyết của La Hoàn Chi.

Mò túi thơm trong tay áo nàng chẳng phải cũng giống như luồn tay vào trong y phục của một cô nương sao? Đây là chuyện của kẻ đăng đồ tử, thật sự không thể làm thay được.

Hắn ngậm miệng lại, lùi về chỗ cũ.

Đôi mắt của La Hoàn Chi rất đẹp, long lanh ánh nước, chỉ là lúc cười thỉnh thoảng lại mang theo chút ranh mãnh ngấm ngầm. “Vậy đợi khi nào lang quân tiện, ta sẽ mang đến lần nữa.”

Giống như một con mèo, có vô số mưu mẹo vặt vãnh.

Tạ Vân không muốn để nàng được như ý, nhưng trớ trêu thay, dường như làm thế nào cũng sẽ thành ra như ý nàng.

Hắn biết rõ, cách tốt nhất là không để ý đến nàng, lập tức quay người rời đi.

Lẽ ra hắn nên đi, nhưng tay lại đưa ra.

Y phục trên người La Hoàn Chi không phải lụa là gấm vóc, chỉ là loại vải vân dệt khá khít. Nàng giơ tay lên, ống tay áo liền rũ xuống, bên trong là một lớp áo tay bó màu trắng mỏng hơn.

Tạ Vân nhấc cổ tay áo nàng lên, nhẹ bẫng, không có gì cả.

La Hoàn Chi mặt không đổi sắc: “Là ta nhớ nhầm, vậy thì nó ở tay phải.”

Nàng chuyển hai túi nước nặng trĩu sang tay trái, rồi đưa tay phải cho hắn. Leng keng, ba chiếc xuyến bạc trượt xuống, mắc lại trên cẳng tay nàng. Nước trên tay cũng men theo lòng bàn tay hơi ửng đỏ, thấm vào ống tay áo từ chỗ cổ tay.

Tuy là người phương Bắc nhưng nàng có vóc người nhỏ nhắn, liếc mắt qua cũng thấy cổ tay chỉ vừa một vòng ngón tay, càng làm cho ống tay áo trông rộng thùng thình.

Tạ Vân không chạm vào cánh tay nàng, luồn tay vào từ cổ tay áo. Mắt La Hoàn Chi nhìn sang một bên, cổ cúi xuống, giữa cổ áo sau và gáy hở ra một khoảng trống, kẹp một vệt bóng tối, tựa như vực sâu cực kỳ nguy hiểm nhưng lại khiến người ta mê đắm.

Đầu mũi hắn lại ngửi thấy mùi hương thoang thoảng ấy.

Không nồng nàn nổi bật, chỉ có hương thơm đậm đà mà kéo dài.

Không phải mùi nước hoa đan quế trên tóc nàng, cũng không phải mùi hương ướp nhẹ trong tay áo, đó là—

Tạ Vân lấy được túi thơm giấu trong tay áo nàng, bất giác đưa lên mũi ngửi nhẹ.

Cũng không phải.

La Hoàn Chi lùi lại một bước, cười nói: “Muỗi ở Qua Dương rất độc, đây là túi thơm do ta tự tay phơi dược liệu, nghiền thành bột làm ra, hiệu quả tốt hơn đồ mua. Lang quân đeo sát người sẽ dễ chịu hơn một chút.”

Thương Hoài gãi gãi gáy, ánh mắt bất giác liếc về phía túi thơm trong tay Tạ Vân.

La Hoàn Chi đi lấy nước không tiện ở lâu nên phải trở về, Tạ Vân cũng dẫn Thương Hoài rời đi.

Vừa hay gặp huynh đệ Dữu gia đang đi về phía bờ suối.

Lần trước Dữu thập nhất lang gặp La Hoàn Chi bị huynh trưởng và Tạ cửu lang bắt gặp nên trong lòng vô cùng xấu hổ, cúi đầu đi sau huynh trưởng hành lễ.

“May mà ngươi nhắc nhở chuyện pháo hoa, không thì bọn họ không chừng còn gây ra rắc rối nữa đấy!” Dữu Thất lang lộ vẻ lo lắng: “Giang Dương cách Mã Thành không xa, tháng trước Mã Thành đã bị quân Hồ quấy nhiễu biên giới hai lần rồi, nguy hiểm lắm.”

“Cẩn thận một chút vẫn hơn.” Ánh mắt Tạ Vân liếc về phía sau Dữu thất lang.

Vì không quan tâm đến chuyện huynh trưởng đang bàn, Dữu thập nhất lang dùng ngón tay mân mê túi thơm bên hông, trông như một vật vô cùng yêu quý.

Túi thơm đó, bất kể là màu sắc hay hoa văn đều trông rất quen.

Nhìn lại Dữu thất lang, cũng đeo một cái y hệt.

Có lẽ là kiểu dáng thịnh hành ở Qua Dương gần đây chăng?

“Sao thế?” Dữu thất lang để ý ánh mắt của hắn, bèn nhìn xuống người mình.

“Trông hơi quen.”

“À, đây là túi thơm do La cửu nương làm đấy. Trước đây đi chơi cùng huynh đệ La gia, muỗi chỉ đốt mấy người bọn ta thôi, lạ lắm. Sau này biết là công lao của La cửu nương, ta bèn mặt dày nhờ nàng làm giúp mấy cái.”

Mắt Tạ Vân khẽ động.

Nói rồi, Dữu thất lang còn không quên dạy dỗ đệ đệ: “Đệ xem chuyện hoang đường đệ làm kìa, người ta vẫn không chút để bụng mà tặng túi thơm cho đệ, học tập tấm lòng của tiểu nương tử đi.”

“Mỗi năm nàng đều làm rất nhiều túi thơm sao?” Tạ Vân lại hỏi.

“Làm chứ, ai thân thiết thì tặng.” Dữu thất lang không thấy mấy cái túi thơm này có gì không ổn, dù sao thì vỏ túi thơm cũng mua ngoài phố, chứ không phải do tiểu nương tử tự tay thêu, nên cầm cũng không nghĩ nhiều.

Huống hồ người hắn nhờ là huynh đệ La gia, rồi huynh đệ La gia lại đi nhờ muội muội mình, qua mấy lượt như vậy, quan hệ và ân tình đều rạch ròi, nên hắn cũng thấy an lòng.

Tạ Vân và Dữu Thất lang trò chuyện thêm vài câu rồi mới cáo từ rời đi.

Trước khi lên xe ngựa, Tạ Vân ném túi thơm trong tay áo cho Thương Hoài.

Khi đến đầu Dương Giang, trời đã nhá nhem tối, chim mỏi về tổ, đoàn xe tìm một nơi rộng rãi để hạ trại.

Ban ngày không thể nhóm lửa vì sợ bị quân Hồ nhìn thấy cột khói, nhưng đến tối không đốt lửa cũng không được.

Theo lời đề nghị của bộ khúc Tạ gia, họ tìm đá về xây thành bếp lò, lửa cháy ở bên trong, xung quanh vừa ấm áp vừa sáng sủa, còn có thể nấu đồ ăn nóng.

Khi Dự Châu vẫn chưa thất thủ trên diện rộng, lễ tế xuân vẫn là một chuyện khá vui.

Buổi tối, các cô nương rủ nhau ra bờ sông thả đèn hoa đăng cầu phúc, có lúc còn có thể thả đèn trời, tranh sáng cùng sao trời.

Đâu có như bây giờ, ngay cả sưởi ấm cũng phải ghé sát đầu vào, đến gần còn sợ cháy tóc!

La Duy San lải nhải phàn nàn không ngớt, đến nỗi Phùng đại nương tử cũng không nhịn được phải bảo nàng ta im miệng.

Ánh mắt của La Hoàn Chi xuyên qua hai mẹ con đang cãi nhau nhìn về phía sau. Bộ khúc Tạ gia vẫn luôn bận rộn không ngừng, cưỡi ngựa tuần tra vòng ngoài đoàn xe. Là do họ quá cẩn thận, hay là đã thực sự phát hiện ra điều gì?

Thương Hoài cưỡi ngựa đến dặn dò bộ khúc Tạ gia, bên hông hắn có treo túi thơm mà buổi trưa La Hoàn Chi đã tặng.

La Hoàn Chi thu hồi ánh mắt, “rắc” một tiếng bẻ gãy cành cây trong tay, thêm vào trong lửa, ngọn lửa bùng lên.

Sau khi rửa mặt, các cô nương ngủ trên xe bò. La Hoàn Chi và La Duy San chung một chiếc xe, hai người quay lưng vào nhau, mỗi người một bên.

Cả đêm La Hoàn Chi đều ngủ không sâu giấc, vì La Duy San không hề ngủ, cứ trằn trọc lật qua lật lại như cái bánh nướng. Bên ngoài trời đã có vẻ hửng sáng, nàng dứt khoát mở mắt, chống khuỷu tay ngồi dậy: “Ngũ tỷ tỷ…”

Bỗng nhiên nàng nghe thấy mấy tiếng động lạ, vυ"t vυ"t vυ"t——

“Cháy rồi! Cháy rồi!” có người hét lớn.