Hôn sự của Lục Nương đã được định từ khi nàng mới mười tuổi, chỉ đợi nhà trai qua lễ đội mũ là sẽ bái đường thành thân. Nàng cũng đâu cần dựa vào thứ này để lấy lòng vị lang quân mình ao ước.
Nàng không hài lòng với hôn sự này, nhưng cũng chỉ đành ấm ức chấp nhận.
Giống như con cá tù túng trong ao cạn, vừa muốn nhảy ra khỏi cái ao tù hãm này, lại vừa sợ bên ngoài không phải là sông hồ rộng lớn, mà là mảnh đất khô cằn đủ để thiêu chết mình.
La Hoàn Chi không hề bất ngờ.
Ai ai cũng muốn sống một cuộc sống tốt đẹp, nhưng không phải ai cũng sẵn lòng chịu khổ trước.
Trên đời này có một loại người trời sinh số tốt không gì sánh bằng, nhưng cũng có một loại người khác dựa vào nỗ lực của bản thân cũng có thể tạo dựng nên một khoảng trời riêng.
La Hoàn Chi không sợ khổ, cũng không sợ mệt, chỉ sợ thân bất do kỷ.
Nàng vén rèm xe lên, gió bên ngoài mang theo cát bụi thổi tạt vào mặt.
Giữa đoàn xe ngựa và người đông đúc kéo dài tưởng chừng như vô tận, nàng không nhìn thấy xe ngựa của nhà họ Tạ, cũng chẳng thấy phong cảnh gì thú vị. Thất Nương kêu lên rằng gió thổi rối cả kiểu tóc của mình, bảo nàng bỏ rèm xe xuống, La Hoàn Chi liền buông tay.
Đến nơi nghỉ chân, các tiểu thư đã sớm mỏi mệt vì ngồi lâu, vội vàng đội mạng che mặt, hào hứng xuống xe đi lại cho thư giãn.
La Hoàn Chi mang theo túi thơm đã làm xong lên phía trước, tặng cho nhị ca và tứ ca.
La Thường Hiếu nhận lấy liền đeo vào hông: “Ta còn tưởng năm nay Cửu muội muội quên mất phần của chúng ta, đang chờ bị muỗi đốt sưng cả đầu đây này!”
La Hoàn Chi cười nói: “Sao có thể chứ, ở đây còn hai cái, phiền nhị ca mang cho Dữu Thất lang và Thập Nhất lang nhé.”
Năm nào cũng vậy, nàng cũng không tiện đột nhiên thay đổi.
“Không vấn đề gì.” La Thường Hiếu cầm lên xem xét.
“Đều là mua cả, không phải muội thêu đâu.”
“Muội mà thêu được đẹp thế này, ta phải nhìn muội bằng con mắt khác đấy.” La Thường Hiếu vỗ nhẹ lên đầu nàng.
La Hoàn Chi bị nói đến mức hơi đỏ mặt.
Nhân vô thập toàn, nàng có vài khuyết điểm cũng là chuyện bình thường thôi mà!
Đoàn xe không biết sẽ nghỉ ngơi bao lâu, La Hoàn Chi đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm.
Thực ra không cần nàng phải tốn nhiều công sức, vì xe ngựa của Tạ gia đã sớm bị các tiểu thư vây quanh rồi.
May mà Tạ cửu lang mang theo đủ bộ khúc, những thị vệ cao lớn mặt lạnh như băng kia giống như một bức tường vững chắc bảo vệ sự “trong sạch” cho lang quân nhà mình, mới không để đám nữ lang nhiệt tình kia xông vào được.
La Hoàn Chi tặc lưỡi chiêm ngưỡng một phen, thấy mặt Thương Hoài bị mấy cái túi thơm căng phồng ném trúng túi bụi, không khỏi bật cười thành tiếng.
Làm hộ vệ cho Tạ cửu lang thật không dễ dàng.
La Hoàn Chi xoay người, không chọn lúc này để đến gần.
Đoàn đường đã đi qua hơn nửa, đến giờ ăn trưa, không ít gia đình bắt đầu sai bảo người hầu ngồi xuống nhóm lửa.
Khói đen lượn lờ, bốc lên không trung.
Vài kỵ binh nhanh chóng len lỏi trong đoàn xe, la lớn yêu cầu mọi người dập lửa, một số kẻ không nghe khuyên đều bị móng ngựa đá đổ nồi.
“Không có lửa sao nấu đồ ăn nóng được chứ?” Có người đi theo sau bất mãn kêu lên.
Kỵ binh quay đầu lại, lớn tiếng nói: “Đốt nhiều khói bếp như vậy, là muốn dụ kỵ binh người Hồ đến sao?”
Mọi người xung quanh đều giật nảy mình, lúc này mới ngoan ngoãn vội vàng gọi gia nhân dập lửa.
“Kỵ binh người Hồ? Người Hồ ở rất gần đây sao?”
“Chẳng lẽ Thái thú muốn hại chúng ta?!”
“Mấy người đó là bộ khúc của Tạ gia, chắc nghe theo họ không sai đâu nhỉ…”
Người La gia cũng có chút bất mãn, nhưng may là còn mang theo một ít bánh ngọt có thể lót dạ.
La Duy San bĩu môi: “Cái này không cho, cái kia không cho! Sao chẳng vui chút nào cả!”
La gia chủ trừng mắt nhìn nàng ta: “Bảo ngươi ở nhà suy ngẫm lỗi lầm ngươi không chịu, bây giờ lại bắt đầu kêu khổ rồi sao?”
“Lang chủ cũng đừng nói San nhi nữa, chuyện này vốn dĩ đã kỳ quái, thời điểm này bên ngoài rất loạn lạc, tại sao cứ nhất định bắt mọi người đi tế xuân.” Phùng Đại nương tử để ý trái phải không có tay chân của thái thú nghe lén, lúc này mới nhỏ giọng oán trách.
“Qua Dương ông ta là lớn nhất, sau này chúng ta muốn chuyển hộ tịch không thể thiếu sự đồng ý của ông ta, ông ta nắm giữ mạch sống của chúng ta, lo gì chúng ta không nghe lời.” La gia chủ nhíu mày, nhìn một vòng, bỗng nhiên phát hiện La Hoàn Chi biến mất.
“Cửu nương đi đâu rồi?”
La Duy San bực bội nói: “Hết nước rồi, sai nó đi lấy nước rồi.”
La Hoàn Chi xách hai túi nước da bò đựng nước bên bờ suối. Nước suối chảy xiết, phản chiếu không rõ bóng người, nhưng nàng lại từ vệt màu xanh lam sẫm chiếu xuống từ bên cạnh mà nhận ra vài phần quen thuộc.
Nàng nhấc túi nước lên, những giọt nước tí tách theo túi da bò rơi xuống suối. Nàng vẩy vẩy nước trên tay, lại lấy mu bàn tay lau trán, ánh mắt tò mò nhìn từ dưới tay lên: “Sao Cửu lang lại ở đây?”
“Lấy nước cũng phải để một nữ lang như nàng làm sao?” Tạ Vân đánh giá bàn tay và tay áo bị ướt của nàng, cả vạt váy nữa.
Nàng thông minh như vậy, biết cách làm người khác yêu thích, sao lại còn sống những ngày tháng như vậy ở La phủ.
Tạ Vân muốn thông qua đôi mắt nàng nhìn thấu tâm tư của nàng, đã thử qua, mới phát hiện nữ lang này cũng rất phức tạp.
Giống như miếng bánh hoa hòe vừa mềm vừa ngọt kia, nhìn có vẻ đơn giản, nhưng không tưởng tượng được bên trong có bao nhiêu công đoạn tinh xảo.
“Ta ngoan ngoãn, dễ sai bảo, lang quân có việc gì muốn ta làm không?” La Hoàn Chi cười tủm tỉm.
Thương Hoài không nhịn được liếc mắt nhìn.
Nữ lang nhà ai bị sai bảo mà còn vui vẻ tự đắc như vậy, chẳng lẽ không nên tủi thân buồn bã sao?
“Không phải ta có việc, là Thương Hoài nói thấy nàng đến tìm ta, là nàng có việc gì?” Tạ Vân ôn hòa sửa lại lời nàng.
La Hoàn Chi liếc mắt nhìn Thương Hoài.
Lúc nàng cười hắn vậy mà lại bị nhìn thấy, mắt người này tinh đến mức nào vậy?
Thương Hoài nghiêm mặt, vẻ như không liên quan đến mình.
La Hoàn Chi cười với Tạ Cửu lang: “Ta làm một túi thơm, có thể xua đuổi muỗi và côn trùng. Nhưng chắc hẳn Cửu lang đã nhận được không ít túi thơm rồi, có lẽ là không dùng đến nữa.”
Nàng nói, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối.
Tạ Vân đã từng nếm trải thủ đoạn lấy lùi làm tiến của nàng vài lần, lúc này bèn thản nhiên hỏi: “Đồ đâu?”
La Hoàn Chi cong cong mắt, đưa bàn tay trái đang rảnh ra: “Ở trong túi tay áo, lang quân có thể tự mình lấy ra được không?”
Tạ Vân nhìn nàng, không động đậy.
Đôi mắt La Hoàn Chi ngây thơ, lại xòe bàn tay ướt sũng ra trước mắt hắn, nhẹ nhàng nói: “Ta sợ làm ướt túi thơm.”