Chán ghét mà vứt bỏ nàng? Cũng không đến nỗi.
Tạ Vân chỉ là vẫn chưa nhìn thấu nàng.
"Cửu lang, bánh hoa hòe ta làm có ngon không?" La Hoàn Chi khôi phục như thường, ánh mắt mang theo ý cười.
"Cũng được."
Tạ Vân nhớ lại sau khi mình chia một nửa ra, đám Thương Hoài ăn xong còn trơ trẽn hỏi hắn về nửa còn lại, sợ hắn lãng phí mất.
Tuy La Hoàn Chi chỉ nhận được hai chữ từ miệng Tạ Vân, nhưng nhìn nụ cười của nàng, sợ rằng mặt trời tháng ba cũng không rực rỡ bằng.
Tiểu nhị của Thái Bạch Lâu xách theo đồ ăn khách gọi lên lầu, bất ngờ bị thị vệ bên ngoài chặn lại, run rẩy nói: "Là đồ ăn nương tử bên trong gọi..."
La Hoàn Chi nghe thấy động tĩnh, kịp thời đáp một tiếng, nhấc chân đi ra từ bên cạnh Tạ Vân. Phòng riêng rộng rãi như vậy để nàng đi, nàng lại cứ thích đi sát qua người hắn.
Tay áo lay động cọ vào cánh tay buông thõng của hắn, tà váy nhẹ nhàng lướt qua bên đùi hắn.
Chiếc cổ trắng như tuyết lướt qua mắt hắn, để lại một mùi hương thoang thoảng.
"Vất vả cho ngươi rồi." La Hoàn Chi ra ngoài liền trò chuyện với tiểu nhị.
"Không vất vả, không vất vả, đồ ăn này vẫn nên ăn lúc còn nóng." Tiểu nhị tuy bị dọa sợ, nhưng nhìn thấy mỹ nhân vẫn không khỏi đỏ mặt, tỉ mỉ dặn dò cách thưởng thức mấy món ăn.
Tạ Vân theo sát nàng ra ngoài, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng của nữ lang.
La Hoàn Chi hôm nay không để tóc xõa, mà tóc được búi thành kiểu hai sừng, nhìn từ phía sau giống như hai tai mèo màu đen vậy.
Cổ nàng thon dài, trắng nõn như tuyết đầu mùa, óng ánh phát sáng, khiến người ta nhất thời không thể rời mắt.
Tạ Vân mân mê đầu ngón tay.
Không biết có mềm mại, ngọt ngào như bánh hoa hòe không.
"Cửu lang." Hai tay của La Hoàn Chi cầm đồ nên không tiện che mặt, chỉ có thể hơi nghiêng người, không để hắn nhìn thấy vết thương, đôi mắt to nhìn hắn nói: "Ta về trước đây."
"Ừm." Tạ Vân không có bất kỳ lý do gì không cho nàng đi.
Thương Hoài vô cùng ngạc nhiên.
Vậy là đi rồi sao? Còn chưa ở lại được bao lâu mà.
La Hoàn Chi nhẹ nhàng cúi chào, đi thẳng qua đám thị vệ đang tránh đường, xuống lầu.
Tạ Vân đứng bên lan can tầng hai, nhìn xuống dưới, La Hoàn Chi một lần cũng không quay đầu lại, chỉ để lại bóng lưng mảnh mai nhưng yêu kiều cho hắn nhìn.
-
Tiệc mừng thọ của Dữu gia khiến La Duy San được mở mang tầm mắt, trở về không khỏi khoe khoang một phen với La Hoàn Chi.
"Tạ Cửu lang thật sự là lan chi ngọc thụ, ôn văn nhã nhặn, chỉ tiếc là muội muội không được nhìn thấy."
"Không vội, chỉ cần hắn chưa rời đi, sẽ luôn có cơ hội." La Hoàn Chi mỉm cười đáp lại, vết sẹo trên mặt nàng đã mờ đi chỉ còn một vệt hồng nhạt.
La gia chủ để giữ được khuôn mặt này của nàng, đã bỏ ra rất nhiều tiền, mới hai ngày đã nuôi dưỡng nàng ngày càng xinh đẹp động lòng người, La Duy San nhìn nàng thêm vài lần cũng phải tức đến hộc máu.
Loại cao Tuyết Nhan đó đắt đỏ, nàng ta cầu xin phụ thân mấy lần đều không nỡ cho, lại vì một cái cào của nàng ta mà làm lợi cho La Hoàn Chi!
"Thật không biết xấu hổ!" La Duy San tức giận bỏ đi.
Không bao lâu sau đã đến lễ tế xuân của Qua Dương.
Qua Dương có một con sông Dương Giang tưới mát cho đất đai hai bên bờ, là nguồn nước vô cùng quan trọng. Những năm trước khi người Hồ chưa quá hung hăng, thái thú đều dẫn theo các gia tộc lớn cùng một số bá tánh đến đầu nguồn sông Dương Giang để cử hành lễ tế xuân.
Gần đây bên ngoài rất loạn, đều nói quân Hồ quấy nhiễu biên giới, Qua Dương đứng mũi chịu sào, lòng dân không yên, đều đang tính chuyện dọn nhà.
Một khi các gia tộc lớn dọn đi, Qua Dương sẽ trở nên tiêu điều.
Lưu thái thú khổ tâm gây dựng mới được lưu nhiệm ở Qua Dương, sớm đã ở đây như cá gặp nước, không thể dễ dàng dời đi, ông ta không dời, đương nhiên cũng không muốn người khác dời.
Vì vậy, lễ tế xuân này ông ta nhất định phải tổ chức, không những phải tổ chức, mà còn phải tổ chức thật lớn, thật đặc biệt.
Phải để người dân Qua Dương biết người Hồ không đáng ngại, Qua Dương an toàn.
Người La gia ngồi xe bò theo đoàn người ra khỏi thành.
Cổng thành xe cộ qua lại không ngớt.
Không chỉ có xe bò, mỗi nhà còn mang theo bộ khúc gia đinh hộ vệ của mình, nhiều người như vậy, chỉ riêng việc ra khỏi thành cũng phải mất một canh giờ, nếu gặp phải cảnh tranh giành thứ tự trước sau thì càng thêm tắc nghẽn.
La Hoàn Chi nghe thấy tiếng La Duy San trong xe bò phía trước không ngừng kêu ca, trong lòng cũng cảm thấy có chút bực bội.
Tuy chưa đến mùa hè, nhưng mấy ngày liền không mưa, nhiệt độ tăng lên không ít.
Các nữ lang đều đã thay y phục mỏng nhẹ hơn, phe phẩy quạt xếp.
Nhưng trong xe ngựa không có không khí lưu thông, dù có lắc lư thế nào cũng chỉ thấy oi bức ngột ngạt.
Lục Nương dùng túi thơm La Hoàn Chi tặng, áp sát vào mũi, hít sâu mấy hơi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Cửu muội muội, trong túi thơm của muội đựng những gì vậy, vừa thơm lại vừa đuổi được côn trùng, mỗi năm vào dịp này ngay cả các ca ca cũng đều đến xin đó.”
“Tỷ có hỏi thì nàng cũng không nói cho tỷ đâu.” Thất Nương và La Cửu Nương không hợp nhau, cố tình nói.
“Cũng không phải thứ gì hiếm lạ đâu, chỉ là làm hơi phức tạp một chút thôi.” La Hoàn Chi không thèm để ý đến sự nhỏ nhen của Thất Nương, chỉ nói với Lục Nương: “Lục tỷ tỷ nếu muốn học, lát nữa muội chép lại công thức rồi dạy tỷ.”
Nghe thấy phức tạp, Lục Nương lập tức lắc đầu: “Vậy thôi bỏ đi, ta sắp lấy chồng rồi, còn học cái này làm gì nữa?”