Chương 23: Đại thọ

Hoàng Phủ là quốc tính, Hoàng Phủ Đàm chính là hoàng tử thứ tư của đương kim hoàng đế.

Lúc trước khi dời đô, các phi tần vốn có hiềm khích với nhau liền ra sức hãm hại lẫn nhau, Hoàng Phủ Đàm khi còn nhỏ cùng với mẫu thân là Tề tần vì vậy mà bị người Hồ bắt giữ, rơi vào tay giặc, trở thành con tin.

Người Bắc Hồ hung hãn, đối với người Tấn càng thêm tàn độc, gọi họ là "dê hai chân", nhốt tù binh lại gϊếŧ như súc vật.

Vị hoàng tử này còn chưa biết mạng mình có đủ cứng hay không.

"Ngươi muốn nói hắn có lẽ đã chết từ lâu rồi?"

Thương Hoài gật đầu.

"Tề tần là người thông minh, bà ấy có cách truyền tin về báo bình an thì cũng có cách bảo vệ hắn trưởng thành, đứa trẻ này được người Bắc Hồ nuôi dưỡng, coi như là một con tin, gϊếŧ hắn? Cần gì?"

Hai chữ cuối cùng nhẹ nhàng thốt ra, Thương Hoài đã hiểu, ngẩng đầu lên, liền thấy Tạ Vân đứng dậy, nhìn hộp đựng thức ăn đã mở trên bàn, hơi ngẩn người.

Đó là bánh hoa hòe do La Hoàn Chi sai người đưa tới.

Thương Hoài không lên tiếng.

Hắn đã sớm nhận ra giữa lang quân và La nương tử có điều gì đó không bình thường, nhưng lại không dám hỏi, chỉ có thể tự mình suy nghĩ miên man.

"Tiểu nương tử này muốn có được gì từ ta?"

"A?" Thương Hoài mơ màng nghe thấy Tạ Vân dường như đang hỏi mình, do dự một lát mới nhỏ giọng nói: "La nương tử nàng... chẳng phải là đã để ý lang quân rồi sao?"

Ở Kiến Khang cũng không phải chưa từng gặp chuyện như thế này, cũng không phải lang quân để tâm nhiều, sao bây giờ lại giả vờ không hiểu, còn cố ý hỏi hắn?

Hỏi hắn thì có ích gì? Hắn cũng chưa cưới vợ mà!

"Nàng để ý ta?" Tạ Vân quay đầu lại, như thể Thương Hoài vừa nói điều gì ngu ngốc.

"Chẳng phải là rõ ràng sao!" Thương Hoài chỉ vào bánh hoa hòe nói: "Hôm đó lang quân đã làm La nương tử khóc, nàng ấy vẫn làm bánh hoa hòe cố ý đưa tới, theo thuộc hạ thấy, La tiểu nương tử này chính là người cố chấp, sẽ không dễ dàng từ bỏ!"

Hắn gật đầu chắc nịch.

Tạ Vân đi tới, lấy một miếng bánh hoa hòe từ trong hộp, bẻ ra bóp nhẹ, người thường không có tinh lực và khả năng rây bột mịn và trắng như vậy, bánh cũng sẽ không mềm dẻo như thế này.

Quả thật phải tốn một phen công phu, lời này La Hoàn Chi quả thật không lừa hắn.

"Tiệc mừng thọ của lão phu nhân Dữu gia vào ngày kia, La gia có đi không?"

Thương Hoài lấy sổ danh sách ra, nhanh chóng lướt qua một lượt, trả lời: "Có, gia chủ La gia, các vị tiểu thư La gia đều có trong danh sách khách mời."

"Chuẩn bị một phần quà hậu hĩnh, hậu ngày kia đến Dữu phủ."

Thương Hoài gật đầu đáp ứng, nhưng chưa được bao lâu, hắn lại thận trọng hỏi thêm một câu: "Chỉ mình thuộc hạ đưa quà tới, hay là lang quân cũng đi cùng?"

Tạ Vân không mặn không nhạt liếc hắn một cái.

"Nô tài lập tức đi chuẩn bị!" Thương Hoài vội vàng cúi đầu, bước nhanh ra ngoài.

La nương tử này thật sự có bản lĩnh, chỉ dỗ dành vài câu là lang quân đã vui rồi...

Dữu Lão phu nhân là người tốt nổi danh ở Qua Dương, cả đời lương thiện, hay làm việc thiện, lễ mừng thọ sáu mươi của bà rất được coi trọng, những gia đình có chút máu mặt trong thành Qua Dương đều nhận được thiệp mời.

La Gia chủ lại sầu não không biết phải làm sao.

Trong nhà có hai cô con gái đang quỳ, đứa nào cũng không khiến người ta bớt lo.

“Lang chủ, đây là vô ý làm bị thương, San Nhi lại không cố ý, người đừng dọa con bé.”

“Ta dọa nó? Ta thấy là nó dọa ta thì có!” La Gia chủ vừa cao giọng, lại động đến lợi còn chưa lành, gương mặt hung dữ méo mó thành vẻ dữ tợn.

La Duy San rụt cổ, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Ngươi xem nó làm mặt Cửu nương thành ra thế nào rồi!” La Gia chủ hạ thấp giọng, nhưng ngữ khí vẫn hung dữ, “Ngươi còn mặt mũi mà khóc à!”

La Hoàn Chi cứ ôm lấy má trái, mắt nhìn xuống không nói gì, yên lặng như một món đồ trang trí, mặc cho trưởng bối xử lý.

La Duy San thút tha thút thít, “A Phụ, con cũng không biết sẽ cào trúng, con chỉ là tức không chịu nổi, muốn tát nó một cái…”

Ai bảo nó cố ý khoe khoang A Phụ muốn dẫn nó đến Dữu phủ, là muốn tìm cho nó tiền đồ tốt đẹp!

Đây chẳng phải là tự dưng tiến lên tìm đánh sao?!

La Gia chủ tức giận trừng mắt nhìn La Duy San.

La Duy San sợ hãi cầu cứu Phùng Đại nương tử, “A Nương…”

Phùng Đại nương tử tức giận, ngồi dịch ra xa khỏi La Gia chủ, quay đầu nói: “Lang chủ, thϊếp thấy Cửu nương chính là không có phúc phận này! Cần gì phải cố chấp với nó làm gì!”

“Bà cố ý phải không? Mẹ con hai người cố ý phải không?” La Gia chủ chỉ vào La Duy San đang quỳ phía dưới, lại chỉ vào Phùng đại nương tử, “Nhất định phải chọc tức chết ta mới được mà!”

“Dù sao Cửu nương cũng không đến Dữu phủ được, đại thọ của Dữu lão phu nhân, không thể thấy người mang điềm máu như vậy.” Phùng đại nương tử ngồi thẳng dậy, “Lang chủ người lại không chỉ có một mình Cửu nương là con gái, thật sự không được thì bên các thúc bá còn có mấy đứa…”

Lời này quả thực chọc đúng vào chỗ đau của La Gia chủ, ông ta ôm mặt, chiếc răng đau bên trong lại nhói lên dữ dội.