“Con à, con còn một chặng đường dài phải đi. Nếu con nguyện ý, hãy theo ta về Vô Lượng Điện tu hành theo đạo Phật.”
Lý Huyền Ất lắc đầu, chắp tay thi lễ với vị tăng nhân ấy: “Ơn dưỡng dục của trụ trì, nghĩa tiếp lệ của Hoằng Tịnh, Tiểu Yến ngày nay không thể làm độ sinh Phật nữa rồi.”
Có một câu không thể nói ra, nàng nuốt vào bụng: Nay đã thấy biển máu, nguyện gϊếŧ Cửu Trùng Thiên.
Nếu lệnh của Thần Sứ là do Thần ban xuống, thì nàng sẽ bước lên tận Cửu Trùng Thiên, để hỏi rõ thần linh: trăm dặm núi Ký Vân có tội gì, mà phải gánh tai kiếp thảm khốc như vậy?
Vị tăng nhân kia chỉ phất tay áo, bảo nàng cứ tùy tâm, khi nào nghĩ thông rồi thì đến trai giới ở thành Phù Ngọc, sẽ có người sắp xếp đưa nàng đến Vô Lượng Điện. Sau đó, ông còn yểm một đạo Phật ngữ lên chuỗi tiền đỏ, nói là có thể trừ tà khí. Tuệ Chân là người có thiên tư hóa thần cao nhất đời này trong hàng đệ tử của Già Lam Môn, hiện nay ngoài Lý Huyền Ất coi như là nửa đệ tử truyền thừa của ông, thì không còn ai nữa. Từ nay, Vô Lượng Điện xem như là ngôi nhà thứ hai của nàng.
Người của Vô Lượng Điện còn tặng nàng một túi lá linh thạch, tổng cộng ba mươi tờ. Một túi nhỏ, rất nhẹ, nhưng giá trị không hề nhỏ. Ở núi Ký Vân, không ai dùng linh thạch, càng đừng nói đến loại tinh chế như lá linh thạch. Một lượng bạc bằng một trăm đồng tiền, một lượng vàng bằng một trăm lượng bạc, một viên hạ phẩm linh thạch bằng một trăm lượng vàng, sau đó là trung phẩm, thượng phẩm linh thạch. Còn lá linh thạch là được rèn thành từ thượng phẩm linh thạch, qua ngàn lần tinh luyện, dát mỏng thành một tờ lá, nhỏ gọn nhẹ nhàng, tiện mang theo. Dù ở thành Phù Ngọc, cũng chỉ có bốn đại gia tộc mới có đủ nhàn rỗi và tài lực để làm ra thứ ấy.
Nàng vừa thẫn thờ, tay liền không chịu yên, một lá linh thạch bị nàng xoay qua xoay lại giữa các ngón tay. Lướt qua như hình con rắn, từ ngón trỏ xuống ngón út rồi lại quay trở về ngón trỏ, lặp đi lặp lại.
Đến khi Lý Huyền Ất lấy lại tinh thần thì phát hiện Chử Hành đã dừng lẩm bẩm từ lúc nào, mà ánh mắt lại rực cháy, nhìn chằm chằm vào động tác trên tay nàng không biết đã bao lâu.
Chử Hành: “Ai dạy con vậy?”
Lý Huyền Ất: “Cái gì?”
Chử Hành: “Cái đó kìa. Từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên mà xoay lá thạch như thế.”
Lý Huyền Ất: “Không ai dạy cả.” Nàng ngừng một nhịp rồi lại nói tiếp: “Từ trước đến giờ, con vẫn chơi như vậy.”
Chử Hành thở ra một hơi thật dài. Lý Huyền Ất không biết có phải mình nhìn lầm không, nhưng ánh mắt của Chử Hành đột nhiên thay đổi.
“Thì ra là con à.”
Lại là một câu không đầu không đuôi. Những ngày này Lý Huyền Ất đã nghe quá nhiều điều nàng không hiểu, gặp quá nhiều chuyện nàng nghĩ mãi chẳng ra. Trong đầu nàng có một mảng trống rỗng, nhưng đó không phải là "trống" hoàn toàn, mà là bị một lớp vải trắng dày cộm bọc kín, cho dù có dùng đao thương rìu búa cũng không thể xé rách nổi.
Chử Hành thì chắc chắn hơn nàng, rằng nàng đã quên một điều vô cùng quan trọng, và ký ức đó liên quan đến tất cả nguyên do của mọi chuyện.
Chử Hành: “Tu linh theo phái Khung Huyền đến Kim Đan cảnh sẽ có một lần lôi kiếp. Biết đâu sét đánh có thể giúp con nhớ lại.”
Kim Đan cảnh... Lý Huyền Ất nghe Chử Hành nói mà như thể đang nói chuyện đi chợ, nhưng trước khi có Hoằng Tịnh, sư huynh đệ trong chùa người tu linh nhanh nhất cũng mất năm năm mới luyện khí viên mãn, rồi lại kẹt ở Trúc Cơ ba năm nữa.
Dù thế nào đi nữa, nếu muốn tu linh nhanh hơn, thì nàng nhất định phải vào được top 100 trong kỳ Thu Trại của Khung Huyền ba năm sau, thuận lợi tiến vào Thượng Huyền Viện, mới có thể sử dụng được những tài nguyên tốt nhất để giúp mình tu luyện.
Lý Huyền Ất và Chử Hành rời đi sau nửa tháng. Những người ở trấn Hoa Li nếu còn họ hàng thân thích thì đều đã xử lý xong hậu sự, còn những người không có ai thân thích thì do Lý Huyền Ất và Chử Hành lo liệu thay.
Đó là lần đầu tiên Lý Huyền Ất gặp phụ thân của A Kỳ - một nam nhân cao lớn, trên lưng đeo cung tên, cẩn thận ôm lấy A Kỳ vào lòng. Quanh năm ông đều đi buôn nơi cực Bắc, bình thường không về nhà, chỉ gửi đồ ăn và vật dụng sinh hoạt. Hai năm trước, khi biết kết quả lễ Tỏa Mệnh của A Kỳ, ông quyết định làm thêm vài tháng nữa để dành đủ học phí, rồi sẽ bỏ nghề, quay về trấn Hoa Li để ở bên nữ nhi. Đã hứa là sẽ về nhà dịp Tết, sau Tết sẽ đưa nữ nhi đến thành Phù Ngọc học. Nào ngờ, giờ phút này thê nhi đã âm dương cách biệt với ông.
Phần lớn các tăng nhân của chùa Sùng Tuệ đều không còn người thân trên đời, Lý Huyền Ất và Chử Hành đã tự tay chôn cất từng người một. Trên núi có một trăm lẻ tám nấm mồ, núi xanh chôn xương Phật, từ nay một mạch của núi Ký Vân không còn người sống.