Chương 3

Chùa Sùng Tuệ nằm trên đỉnh núi Ký Vân, dưới chân núi có một trấn nhỏ tên là Hoa Li. Dân trấn phần lớn làm nông, thường lên chùa dâng ít tiền nhang khói, khấn Phật cầu bình an. Trụ trì Tuệ Chân giỏi chữa bệnh cho trẻ nhỏ, mỗi dịp lễ tết cũng sẽ đeo hộp tre xuống núi, đi khắp trấn xem bệnh giúp người. Người mang tâm Phật, chẳng chịu nhận một đồng nào của dân trấn. Dân ở trấn thật thà chất phác, hưởng ơn như vậy mà không báo đáp thì sao yên lòng, thế là sau mỗi mùa thu hoạch, nhà nhà đều tự nguyện lên núi lễ Phật, tiện thể mang theo một bao ngũ cốc mới gặt để nấu cháo bách gia. Dù không làm nông cũng phải mang một bao gạo lên cầu phúc.

Cháo bách gia, phúc bách gia. Trụ trì từng bảo Lý Huyền Ất: từng nắm đậu đỏ đậu xanh này từng vốc gạo mới trong tay, đều chứa đựng niềm vui mùa gặt năm nay. Niềm vui của muôn dân như ánh nắng vừa vặn, đứng trong đó sẽ thấy ấm áp. Người của Già Lam Môn cả đời bôn ba, điều họ cầu chính là giúp chúng sinh vượt qua bể khổ, được gột rửa trong niềm vui ấy.

Đang nói, liền nghe thấy tiếng vang ở cổng chùa: “Năm nay ta là người đầu tiên đem gạo nấu cháo nha!”

Nhìn sang, một tiểu cô nương tóc cột hai búi, mặc áo vàng nhạt đang đứng dưới tấm biển đề ba chữ “Chùa Sùng Tuệ”, ánh mắt đảo một vòng rồi sáng rỡ khi thấy Lý Huyền Ất. Lý Huyền Ất xách chổi chạy chậm một bước, bị bắt tại trận, bị hôn hai cái lên má, một trái một phải.

“Tiểu Yến!”

Tiểu cô nương tên A Kỳ, khi nhỏ từng mắc một cơn sốt nặng suýt không qua khỏi, may nhờ thủ pháp thần diệu của trụ trì Tuệ Chân mới giành người về từ tay Diêm Vương. Mẫu thân nàng là thợ săn trong trấn, một mình nuôi nàng lớn, tính tình phóng khoáng, đặc điểm dễ nhớ nhất chính là giọng to, nhìn sơ cũng thấy A Kỳ thừa hưởng mười phần.

“Buộc dây phúc, năm sau bình an.” Lý Huyền Ất cười tít mắt nhận lấy sợi dây đỏ từ tay trụ trì, cẩn thận buộc vào cổ tay A Kỳ. Người đầu tiên dâng gạo nấu cháo mỗi năm sẽ được tặng một sợi dây phúc, đó là quy củ bao năm nay.

A Kỳ làm lễ Tỏa Mệnh cùng năm với Hoằng Tịnh, thuộc tính linh lực đơn nhất là hệ Phong, Phong Linh tốc độ rất nhanh. Một trấn hẻo lánh như Hoa Li lại sinh ra liền hai người có thể chất trời sinh phù hợp tu linh, khi tin truyền đến tai trấn trưởng, ông đang sửa mái nhà tổ, kinh ngạc đến suýt ngã khỏi mái ngói. Hoằng Tịnh tu Phật pháp nên ở lại chùa Sùng Tuệ, nhưng sau tết, A Kỳ sẽ cùng các thiếu niên có linh căn khác trong trấn đến thành Phù Ngọc, tham gia tuyển chọn của các môn phái tu hành. Thiên tư của A Kỳ rất cao, trụ trì Tuệ Chân mới chỉ điểm đôi chút mà nàng đã học được cách kết cánh bằng linh lực để mượn gió bay đi.

Dâng gạo xong A Kỳ phải xuống núi, mà lúc này Lý Huyền Ất đã bị các bá bá thẩm thẩm lên núi tặng gạo xoa đầu, ngắm vóc dáng một lượt, đang tìm cơ hội để trốn. Trụ trì hiểu rõ, liền kéo nàng ra khỏi đám người, tiện tay đặt một sọt tre lên vai nàng: “Tiểu Yến, nấu cháo cần củi, con theo A Kỳ xuống núi vào rừng chặt ít về.”

Lý Huyền Ất được giải thoát, đáp một tiếng rồi co chân chạy khỏi chùa. Vì không nhìn kỹ, nàng suýt vấp ngã, may được Hoằng Tịnh đi ngang giữ cổ áo kéo lại, mới không ngã sấp mặt. Hoằng Tịnh theo phản xạ trừng mắt nhìn nàng với ánh mắt vừa ghét bỏ vừa trách móc.

Trụ trì vẫn mỉm cười hiền hậu: “Tự cẩn thận đấy.”

Lý Huyền Ất chạy xa khỏi cổng chùa rồi bỗng cảm thấy tim đập rộn ràng, bị cảm giác bất thường ấy lôi kéo, nàng quay đầu lại, trụ trì và Hoằng Tịnh vẫn đang đứng dưới tấm biển ”chùa Sùng Tuệ”. Bên cạnh là cây cổ thụ ngàn năm, chẳng biết từ khi nào đã mọc thêm một nhánh mới, đang đè ngang lên hai chữ “Sùng Tuệ” bằng vàng. Ánh dương tà tà chiếu xuống, bóng cây đung đưa lay động. Trụ trì vẫn thong thả lần chuỗi tràng hạt, Hoằng Tịnh vốn khoanh tay trước ngực, bị nàng nhìn thấy liền đỏ mặt như bị bắt quả tang, chống nạnh hét: “Tiểu Yến, còn nhìn gì đấy, không mau đi đi, cả chùa sắp đói bụng cả rồi!”

Lý Huyền Ất quay đầu bỏ chạy: “Aizzzz, biết rồi màaa!”

Từ chùa Sùng Tuệ xuống núi chỉ có một con đường lát đá đủ rộng cho hai người đi song song. Nếu đi nhanh thì chỉ tốn khoảng hai nén nhang là đến trấn. Trấn Hoa Li không lớn, gần như toàn là người thân cùng họ sống quây quần. Lý Huyền Ất thường xuống núi mua đồ, nàng lại có vẻ ngoài xinh xắn, đáng yêu nên ai cũng biết ở chùa có tiểu cô nương tên là Tiểu Yến.

Chia tay A Kỳ ở đầu trấn, Lý Huyền Ất chạy về phía rừng. Vì lúc nãy xuống núi bị trễ, giờ nàng phải nhanh tay chặt củi, may ra kịp về trước khi gạo đãi xong cho vào nồi. Trên đường, người quen gọi nàng liên tục, hỏi sao gấp thế, nàng cũng đáp từng người một. Bà bán bánh dúi vào tay nàng cái bánh đậu đỏ còn nóng hổi, ông hàng rong bán đồ mới lạ thì chìa ra con chuồn chuồn linh mới nhập.