“Tuệ Năng sư phụ chịu ăn rồi! Tuệ Năng sư phụ chịu ăn rồi!” Một vị sư huynh chạy thình thịch vào điện, bưng bát cháo lên rồi như cơn gió cuốn đi mất.
Lý Huyền Ất: “À…”
Lý Huyền Ất lại hạ giọng hỏi Hoằng Tịnh: “Tuệ Năng sư phụ lại sao thế?”
Hoằng Tịnh húp một ngụm cháo, nuốt ực xuống: “Sư phụ muốn xuống bếp, trụ trì không cho. Nói mai phải nấu cháo bách gia, không thể để sư huynh đệ đói bụng được.”
Lý Huyền Ất ngạc nhiên: “Nổ tung bốn cái bếp rồi mà vẫn chưa từ bỏ hả?”
Hoằng Tịnh đáp: “Tuệ Năng sư phụ bảo đó gọi là kiên trì.”
Lời còn chưa dứt, một hòa thượng bụng phệ eo to bước vài bước vào điện, “bộp” một cái đặt bát đũa vào giỏ tre.
Tuệ Năng trợn mắt giận dữ: “Tuệ Chân, ngươi có ý kiến gì với tay nghề nấu nướng của ta?”
“Không có ý kiến.” Trụ trì kẹp bát bằng hai ngón tay, ngửa đầu uống cạn: “Nhưng dưa hấu thì không thể bỏ vào cháo rau xanh, đó là quy củ tổ tiên truyền lại.”
“Phi! Cái đám xuất thân từ Già Lam Môn các ngươi toàn phá quy củ!” Tuệ Năng hét lên: “Ta muốn quay về La Sát Viện!”
Trụ trì ung dung nói: “Đây là lần thứ hai mươi mốt trong tháng này ngươi nói muốn về La Sát Viện, cũng là lần thứ hai mươi mốt ta nhắc ngươi, ngươi vẫn còn phải tu hành ba mươi năm nữa ở chùa Sùng Tuệ.”
Tuệ Năng sư phụ đành dẹp cờ bãi trống, nhưng quay lưng đi vẫn tức giận xách cây Kim Cang Xử bước về phía rừng bên kia.
Trụ trì ung dung uống trà: “Săn gà rừng tạo sát nghiệp, thêm năm năm nữa.”
Ngoài đường vang lên một trận lạch cạch rầm rầm: “Đừng cản ta! Ta muốn đập nát cái chùa Sùng Tuệ này! Tránh hết cho ta!”
Trụ trì làm như không nghe thấy, nhẹ nhàng đẩy chén trà bên tay về phía Lý Huyền Ất: “Tiểu Yến, súc miệng.”
Chuyện của Tuệ Năng sư phụ, Lý Huyền Ất cũng từng nghe Hoằng Tịnh kể qua.
Ở đại lục Khung Huyền, Phật tu vốn cùng một mạch, về sau chia làm hai phái: Già Lam Môn và La Sát Viện. Già Lam Môn độ người sống, La Sát Viện tế người chết, phía trên nữa đều do Vô Lượng Điện quản lý.
Tuệ Năng sư phụ là người của La Sát Viện, thuở nhỏ không giữ quy củ, bị phạt đưa sang Già Lam Môn, đến chùa Sùng Tuệ chịu khổ tu trong bốn mươi chín năm, hiện giờ mới được mười chín năm.
Qua ngày nấu cháo bách gia, rất nhanh sẽ đến Đông chí, Lý Huyền Ất cũng sắp mười ba tuổi.
Người Khung Huyền đến tuổi mười ba phải làm lễ Tỏa Mệnh, đặt tay lên linh thạch để xem có phúc phận tu hành hay không. Tuy Phật tu không hỏi tư chất, chỉ trọng tâm tu hành, nhưng trong chùa cũng không thiếu người thiên tư xuất chúng, ví như Hoằng Tịnh chỉ hơn Lý Huyền Ất hai tuổi, hai năm trước đã đo được linh hệ Kim Thạch, là hệ phù hợp nhất với pháp môn nhà Phật.
Sớm đã có người từ Vô Lượng Điện xuống xem qua, còn chỉ đích danh muốn y tham gia Khung Huyền Thu Trại ba năm sau.
Nhìn lại trước kia, những ai từng tỏa sáng rực rỡ tại Khung Huyền Thu Trại phần lớn đều phi thăng thành thần.
Hoằng Tịnh cũng sẽ thành thần sao? Khi ấy Lý Huyền Ất từng hỏi như vậy. Hoằng Tịnh lắc đầu, nói không dám nghĩ đến. Trong ghi chép của đại lục Khung Huyền suốt bao năm qua, cũng chỉ có lác đác vài người làm được.
Lý Huyền Ất nhớ rất rõ, rõ ràng là Hoằng Tịnh lắc đầu, nhưng trong mắt y lại là một tham vọng bừng bừng của thiếu niên.
Lý Huyền Ất lại hỏi: “Thành thần rồi sẽ thế nào? Hoằng Tịnh, huynh có từng nghĩ tới chưa?”
Hoằng Tịnh lại lắc đầu, chỉ nói dưới trời này, chúng sinh đều tu hành theo Thiên Đạo. Thần là kẻ nắm giữ Thiên Đạo.
Lý Huyền Ất không nói rõ được là sai ở chỗ nào, chỉ lặng lẽ quét lá rụng thành một đống.
Dạo gần đây trời quá ẩm, rìa gạch vuông trong chùa Sùng Tuệ đều mọc đầy rêu xanh. Một hàng kiến nhỏ bước men theo mép gạch, giẫm lên vệt rêu xanh mọc ngang, uốn lượn thẳng đến bên dưới đống lá khô.
Lúc ấy trong Phật đường, Tuệ Chân đang quỳ trước tượng đồng Phật lớn, thấp giọng tụng kinh, tay từng nhịp gõ mõ. Một chày vừa gõ xuống, chợt vang lên tiếng gỗ nứt gãy. Tuệ Chân ngừng tụng, cúi mắt nhìn đường nứt ấy, không nói một lời.
Ông nghiêng đầu nhìn ra ngoài điện, chắp tay niệm một tiếng: “A Di Đà Phật.”
“Phật Tổ, Thiên Đạo có luân hồi… Số mệnh của chùa Sùng Tuệ như thế, thật sự không có cách nào hóa giải sao?”