Tạ Minh Quỳnh lập tức hoảng sợ vùng vẫy: “Cô đang làm cái quái gì vậy?”
Ngô Diểu không nói gì, chỉ kéo cô một mạch vào phòng tắm.
“Cô có tin tôi báo cảnh sát tội đột nhập trái phép không!” Tạ Minh Quỳnh chưa ăn uống gì, chân tay rã rời, làm sao thoát khỏi Ngô Diểu. Thoáng chốc, cô đã bị kéo vào phòng tắm. Lưng cô tựa vào bức tường lạnh lẽo, sự tức giận trên gương mặt cuối cùng cũng giúp cô lấy lại chút tinh thần.
Ngô Diểu mở vòi hoa sen, nước ấm từ trên đầu chảy xuống, nhanh chóng làm ướt quần áo của cả hai. Lúc này cô ấy mới trả lời: “Cô có thể báo cảnh sát, nhưng điện thoại của cô hết pin rồi. Dù sao thì tôi cũng đã gọi cho cô suốt ba ngày mà máy đều báo tắt.”
Tạ Minh Quỳnh hít sâu một hơi, cô co rúm vào góc phòng tắm, ngồi xổm ôm lấy mình, không muốn trả lời.
Ngay sau đó, Ngô Diểu như cố tình, lại bật vòi sen cầm tay, xả nước vào người cô.
Hai phút đầu, Tạ Minh Quỳnh còn muốn giả vờ như không cảm thấy gì mà phớt lờ. Cho đến khi Ngô Diểu xả nước lêи đỉиɦ đầu cô, dòng nước chảy thẳng vào mũi miệng, nhìn cứ như đang tưới cây vậy, cuối cùng khiến cô không thể chịu đựng nổi. Mọi đau buồn, mọi phiền muộn, đều bị cô gạt hết ra sau đầu.
“Dù tôi có chút hiềm khích với cô trước đây, cô cũng không cần phải hành hạ tôi như vậy sau khi chị cô mất chứ?” Tạ Minh Quỳnh tức giận nói: “Cô rốt cuộc muốn làm gì?”
Ngô Diểu ngồi xổm trước mặt cô, thoa sữa tắm lên đầu cô, vô cảm nói: “Gội đầu tắm rửa cho cô.”
“Đây là sữa tắm!” Tia lý trí cuối cùng của Tạ Minh Quỳnh biến mất, cô gầm lên: “Dầu gội và sữa tắm cô cũng không phân biệt được sao?”
Ngô Diểu chỉ vẻ mặt khó hiểu trả lời: “Tôi có hiểu tiếng Anh đâu, hai mươi bảy chữ cái tiếng Anh còn chưa học thuộc.”
Tạ Minh Quỳnh: “... Là hai mươi sáu chữ cái! Hồi tiểu học cô làm cái gì vậy? Sao cô qua được kỳ thi cấp hai?”
Ngô Diểu: “Tôi biết là hai mươi sáu chữ cái, tôi chỉ muốn xem đầu óc cô có còn tỉnh táo không.”
“Dù đầu óc tôi không tỉnh táo thì tôi cũng không đến mức không biết bảng chữ cái tiếng Anh có bao nhiêu chữ.” Tạ Minh Quỳnh châm biếm.
Ngô Diểu thản nhiên trả lời: “Vì tôi không nghĩ ra được câu hỏi nào khó hơn.”
Tạ Minh Quỳnh tức đến mức hít thêm hai hơi sâu, cảm thấy Ngô Diểu phiền phức hơn tất cả những lần cộng lại trong năm năm qua.
Bởi vì cô thậm chí có thể chắc chắn Ngô Diểu nói thật - cô ấy không hiểu các chữ tiếng Anh trên chai dầu gội và sữa tắm của mình, nhưng lại biết rõ hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh - khiến cô tức đến phát hỏa mà không biết phải trút giận vào đâu.