Chương 24

“Rốt cuộc cô muốn lấy cái gì vậy?” Tạ Minh Quỳnh tò mò hỏi: “Hành động hiện tại của cô sẽ khiến đối phương nghĩ cô có ý đồ khác, đây không phải làng Chu Ca Thôn, sẽ không có nhiều người thông cảm cho cô đâu.”

Ngô Diểu cụp mắt, gắp một ít rau xanh mà bà thím bán xiên thịt cừu tặng kèm vào bát cô: “Rất nhanh thôi.”

Cô nói rất nhanh, thì quả thực là rất nhanh. Đợi đợt khách du lịch này rời đi, quầy hàng trước mặt bà chủ trở nên trống trải, cô liền chỉ nói với Tạ Minh Quỳnh: “Cô ngồi đây đợi tôi một lát.”

Nói đoạn, cô liền đi về phía bà chủ quán mì trộn. Tạ Minh Quỳnh nhấp từng ngụm nước khoáng, khoảng cách quá xa cô không nghe rõ, chỉ thấy Ngô Diểu đi tới thì bà chủ quán cười với cô, đại khái là hỏi cô muốn ăn gì.

Ngô Diểu quay lưng về phía cô, không biết đã nói gì, sắc mặt bà chủ quán liền biến đổi rõ rệt bằng mắt thường, từ kinh ngạc đến tức giận, ngay sau đó quầy hàng phát ra một tiếng động long trời lở đất, bà chủ quán hét vào mặt Ngô Diểu: “Cút! Mau cút đi! Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!”

Tạ Minh Quỳnh bị dọa giật mình.

Xung quanh cũng có không ít người xem náo nhiệt.

Ngô Diểu rõ ràng không hề bị lời nói của bà chủ quán lay động, cô lại đang nói điều gì đó, trong chớp mắt bà chủ quán liền vớ lấy chiếc hộp nhựa bên cạnh ném vào người cô, đập vào vai cô.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không đồng ý đâu, các người muốn kiếm tiền đến phát điên rồi sao?”

Tạ Minh Quỳnh thấy vậy cũng không ngồi yên được nữa, vội vàng đi đến bên cạnh Ngô Diểu.

“Cô hẳn phải rõ, chúng tôi hoàn toàn không phải vì tiền, con gái của cô…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa! Cô câm miệng! Ai cho phép cô nhắc đến con gái tôi! Cút ngay cho tôi!”

Lại một cái hộp nhựa bay thẳng vào mặt. Tạ Minh Quỳnh vẫn chưa kịp phản ứng sau cuộc đối thoại ngắn ngủi của hai người, suýt chút nữa đã bị đập trúng trán. Ngô Diểu nhanh tay lẹ mắt chắn cô ở phía sau, chiếc hộp nhựa liền đập vào vai cô.

Tạ Minh Quỳnh nghe thấy một tiếng rên khẽ của Ngô Diểu, chất liệu nhựa PET đựng thực phẩm rất dày dặn, khả năng cao là đập một cái sẽ bầm tím. Trong lòng Tạ Minh Quỳnh dâng lên một cỗ lửa giận vô cớ, cô đẩy Ngô Diểu ra sau che chở, bực bội nói: “Nói chuyện thì nói cho tử tế, bà cũng không thể động tay động chân được chứ.”

Thế nhưng bà bán hàng kia không nói lời nào, vội vàng dọn dẹp quầy hàng, quay người đẩy xe đẩy chạy về phía trước, trước sau không quá hai phút.

Ngô Diểu còn muốn đuổi theo, Tạ Minh Quỳnh vội vàng kéo cô lại: “Cô còn đuổi gì nữa? Bị đánh vẫn chưa đủ sao?”

Ngô Diểu chau mày, cuối cùng vẫn nghe lời cô, dừng bước không nhúc nhích nữa.

Những người xung quanh không còn gì để xem náo nhiệt, tản đi khắp nơi. Tạ Minh Quỳnh buông tay đang nắm cánh tay Ngô Diểu ra, nén giận bước đi.

Ngô Diểu lẽo đẽo theo sau cô, như có điều suy nghĩ hỏi: “Cô đang tức giận sao?”

“Người bị đánh là cô, tôi có gì mà phải tức giận?” Tạ Minh Quỳnh mỉa mai nói: “Lúc cô chỉnh tôi thì ghê gớm lắm, miệng nói câu nào là khiến người ta câm nín câu đấy, ra ngoài thì lại thành bao tải trút giận, bị người ta đánh như vậy mà không chút tức giận nào sao?”

Ngô Diểu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, dường như suy nghĩ một lát, rồi mới nói: “Hai ngày nay cô mắng chửi nhiều thật đấy.”