Chương 23

Nhưng cái giá phải trả để buộc cô phát hiện ra vấn đề này quá đắt đỏ.

Cô nhìn đống lửa nuốt chửng tờ giấy, trong tay chỉ còn lại một tờ giấy vàng khác.

Cô đã không còn người thân, và vì tính cách có phần cô độc nên cũng chẳng có mấy bạn bè. Tính đi tính lại một vòng, cô cuối cùng nhận ra người duy nhất có thể chúc phúc lại chỉ có Ngô Diểu.

Đứa em gái khó hiểu của Ngô Lân Như.

Dù họ vừa mới cãi nhau một trận lớn, Tạ Minh Quỳnh vẫn cúi đầu nghiêm túc viết lên giấy ...

Ngô Diểu, cô thật đáng ghét.

Nhưng chúc cô sau này cũng vô tư tự do như vậy.

Tờ giấy được cuộn lại, theo ngọn lửa đẩy lên cao nhất, sau đó lời chúc phúc không ai hay biết này cháy thành tro, tan tác khắp núi rừng.

Từ làng Chu Ca Thôn đi ra, đường cao tốc của Quý Châu được xây dựng trên núi, luôn mang lại cảm giác ra khỏi núi nhưng chưa hẳn là đã ra khỏi núi hoàn toàn.

Tạ Minh Quỳnh nhìn những ngọn núi giống hệt nhau hết lớp này đến lớp khác mà hoa cả mắt, nhưng lần này họ không rời Quý Châu ngay lập tức, thậm chí Ngô Diểu còn quay đầu xe, lên cầu Bắc Bàn Giang.

Tạ Minh Quỳnh là lần đầu tiên đến đây, chỉ đi trên đường bằng phẳng, người nào có chút chứng sợ độ cao có lẽ sẽ sợ chết khϊếp trên đó, nhưng Ngô Diểu lại lái xe vững vàng, nét mặt không hề thay đổi.

Cô không nhịn được hỏi: “Bây giờ lại đi đâu nữa?”

“Đi giúp quản trưởng của chúng ta lấy ít đồ.” Ngô Diểu nhàn nhạt đáp.

Từ đây đến Khúc Tĩnh chỉ mất khoảng hai tiếng, nhưng sau khi vào thành phố, Ngô Diểu không dừng lại, đi thẳng đến khu thắng cảnh Đại Hải Sơn Thảo. Đến hai giờ chiều mới cuối cùng dừng chuyến đi này.

Bây giờ đúng vào cuối mùa đồng cỏ núi cao, muộn hơn chút nữa cỏ sẽ úa vàng, nhưng hiện tại nhìn ra vẫn là một màu xanh chói mắt, và cuối cùng không còn những ngọn núi bao quanh khắp nơi nữa, tầm nhìn cũng trở nên rộng mở.

Mục tiêu của Ngô Diểu là một quán ăn vặt nhỏ trên núi.

Bà chủ đang trộn mì lạnh, thân hình mập mạp, đeo tạp dề trắng. Bây giờ tạm coi là mùa du lịch cao điểm nhỏ, trước quầy của bà có không ít người, chủ yếu là khách của hai đoàn du lịch.

Ngô Diểu dẫn Tạ Minh Quỳnh ngồi trước một quán xiên thịt cừu nướng nhỏ khác, những xiên thịt cừu nướng thơm lừng được mang lên, nhưng cả hai rõ ràng đều không có chút khẩu vị nào.

Mấy ngày nay Tạ Minh Quỳnh vẫn đang dưỡng dạ dày, cô đã lâu không ăn uống tử tế, ăn đồ dầu mỡ nhiều dễ bị buồn nôn. Ngô Diểu thì ăn hai miếng, cuối cùng lại đặt xuống, ánh mắt cô khóa chặt vào bà chủ quán đối diện, gần như có chút chói mắt.

Bà thím bán xiên thịt cừu nướng nghi ngờ đánh giá cô mấy lần, sau hai lượt đi đi lại lại đưa đồ nướng cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cô tìm bà ta có việc gì à?”

Bà thím chỉ vào bà chủ quán bán mì trộn.

“Nhà bà ấy làm ở đây bao nhiêu năm rồi?” Ngô Diểu hỏi.

“Hai mươi mấy năm, khu thắng cảnh còn chưa mở cửa thì chúng tôi đã thả cừu trên đó rồi.” bà thím dò hỏi: “Mì trộn nhà bà ấy rất nổi tiếng, nếu cô muốn thì có thể thử.”

“Tạm thời không cần.” Ngô Diểu hút một hơi Coca, nhàn nhạt nói: “Chúng tôi ăn xong đồ nướng rồi ăn mì trộn sau.”

Bà thím thấy vậy cũng không nói gì, bưng đĩa quay về quầy của mình, nhưng lại nhìn trái nhìn phải, rồi nhân cơ hội đi đến trước quầy mì trộn của bà chủ kia, thì thầm không biết điều gì. Ngay lập tức bà chủ quán nhìn qua đây một cái, khách bên cạnh giục mấy câu, lại vội vàng cười bảo họ đợi một lát, tay liền nhanh nhẹn làm mì trộn.