Chương 101

Tề Tư Hạo há to miệng, trong khoản thời gian ngắn như chưa tiêu hóa được hết ý tứ trong lời của Ngôn Minh.

Còn Ngôn Minh đã lại cầm đũa lên, bình tĩnh ưu nhã bắt đầu ăn cơm

Tề Tư Hạo hít một hơi sâu mới lấy lại tinh thần, cậu ta liều mạng đánh mắt ra hiệu với Ngu Điềm, Ngu Điềm chỉ có thể làm bộ như không nhìn thấy.

Tề Tư Hạo không thể không nhìn về phía Ngôn Minh một lần nữa: “Đàn anh, anh vừa mới nói, là ý mà em đang nghĩ sao?”

Ngôn Minh hơi nâng mắt: “Như thế nào? Chẳng lẽ không phải là Đỗ Nhất Lâm hay Trương Thiên Hậu, mà là tôi nên cậu có ý kiến?”

“…………” Tề Tư Hạo hiển nhiên vẫn còn đang chìm trong khϊếp sợ: “Nhưng không phải Ngu Điềm vẫn luôn coi anh là anh trai sao? Anh cũng suýt chút nữa trở thành anh trai của Ngu Điềm…”

Ngôn Minh bình thản không gợn sóng ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tề Tư Hạo, lạnh căm căm nói: “Tự trông tự trộm, cậu chưa từng nghe qua?”

Tề Tư Hạo nào dám có ý kiến, cậu ta cười gượng mấy tiếng ha ha, tự tìm bậc thang cho mình leo xuống nói: “Em chỉ là không ngờ tới, dù sao vẫn luôn xem anh là anh trai của Ngu Điềm, không nghĩ theo hướng kia, em còn tưởng anh sẽ đứng ra giúp Ngu Điềm khảo nghiệm tìm bạn trai…”

“Tôi khảo nghiệm rồi.” Ngôn Minh rất thản nhiên: “Đều không bằng tôi.”

“…………”

Tề Tư Hạo không dám nói tiếp nữa, nụ cười trên mặt cậu ta hơi sượng, nhanh chóng kết thúc bữa cơm xấu hổ này, tìm đại một cái cớ nhanh chóng chạy biến.

Trên bàn cơm chỉ còn lại Ngu Điềm và Ngôn Minh.

Nếu nói trước đấy Ngôn Minh ra mặt mang đến cho Ngu Điềm cảm giác an toàn và rung động, thì hiện tại nội tâm Ngu Điềm lại như thủy triều rút khỏi bờ biển, chỉ còn trống vắng và mờ mịt.

Cô hoàn toàn không có chút cảm giác chân thật nào.

Ngôn Minh là bạn trai của cô?

Nhưng anh thậm chí còn chưa tỏ tình!

Vừa rồi trong đại sảnh lấy danh nghĩa bạn trai làm lý do thoái thác, Ngu Điềm cũng cảm thấy hơn phân nửa là vì xoay chuyển cục diện nên Ngôn Minh mới nhất thời nói vậy. Dù sao loại chuyện như hẹn hò này, cần phải xác nhận hợp ý từ hai phía mới được.

Ở đâu ra kiểu đơn phương như vậy?

Sau đó cũng không có cách nói hay lời nào giải thích nào?

Ấm ức, không cam lòng còn cả bất an mãnh liệt cùng trào lên.

Ngu Điềm khó có thể miêu tả được cảm xúc của mình lúc này, nhưng Ngôn Minh lại vẫn tự nhiên như cũ, khôi phục bộ dáng trước sau như một, dường như hết thảy đều không phải chuyện lớn cả đời, chỉ là thêm một việc nhỏ không đáng kể.