Chương 100

“Chẳng qua.” Tề Tư Hạo xoay chuyển tròng mắt, tò mò nhìn Ngu Điềm: “Tôi mới vừa nghe một bác gái đứng xem nói, lúc đó bà đã ở thế hạ phong, nhưng bạn trai bà vừa đến, tình thế lập tức xoay chuyển.”

Mặc cô tay vô cảm nhìn về phía Ngu Điềm: “Vậy nên bạn trai của bà từ đâu ra? Khi nào có bạn trai?”

“Là quen biết ở buổi tụ họp bác sĩ luân chuyển? Nhanh vậy đã xác định quan hệ?” Tề Tư Hạo có vẻ cực kỳ tự tin với suy đoán của chính mình: “Chắc là đúng rồi! Tôi nghe bác gái kia nói, là một bác sĩ nam! Bác sĩ luân chuyển của bệnh viện phụ thuộc tham gia giao lưu hôm đó, là Đỗ Nhất Lâm? Hay là Trương Thiên Hậu?”

“Hai người này đều có khả năng, Đỗ Nhất Lâm từng hỏi tôi phương thức liên hệ của bà, muốn tôi giật dây bắc cầu cho cậu ta; Trương Thiên Hậu cũng từng khen bà xinh đẹp ít nhất năm lần.”

Tề Tư Hạo đang tự hỏi, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Ngôn Minh đã đi về phía bọn họ, cậu ta lập tức nhiệt tình vẫy tay: “Đàn anh! Bên này!”

Sắc mặt Ngôn Minh như thường, ngồi xuống bên cạnh Ngu Điềm.

Anh nhìn Tề Tư Hạo liếc mắt một cái: “Đang nói chuyện gì, vui vẻ như vậy?”

Tề Tư Hạo hứng thú nói: “Đang nói về bạn trai của Ngu Điềm.”

“À…”

Ngôn Minh kéo dài ngữ điệu, quét mắt nhìn Ngu Điềm.

Ngu Điềm đột nhiên căng thẳng, cô bắt đầu điên cuồng nháy mắt với Tề Tư Hạo, đáng tiếc Tề Tư Hạo căn bản không để ý tới cô, chỉ mặt mày hớn hở nói.

“Đàn anh, anh cũng không biết bạn trai Ngu Điềm là ai đúng không? Em cũng đang đoán, là cùng với Đỗ Nhất Lâm hay Trương Thiên Hậu của bệnh viện chúng ta ở bên nhau, cá nhân em tương đối ủng hộ Đỗ Nhất Lâm, bởi vì cậu ta khá cao, đứng bên cạnh Cá Nhỏ rất xứng đôi, tính cách Đỗ Nhất Lâm cũng ôn hòa gần gũi, là kiểu đàn ông ấm áp, cảm giác làm bạn trai tương đối tốt.”

“Anh cũng ủng hộ Đỗ Nhất Lâm?” Tề Tư Hạo tùy tiện nói: “Anh cũng là đàn anh của Ngu Điềm, là một nửa anh trai của Ngu Điềm, hay là giúp Cá Nhỏ của chúng em trấn cửa ải?”

Ngôn Minh đang định chọn đồ ăn, nghe thấy Tề Tư Hạo nói vậy, đột ngột ngừng lại, anh buông đũa xuống, nhìn về phía Tề Tư Hạo, trầm giọng nói: “Tôi không ủng hộ Đỗ Nhất Lâm.”

Tề Tư Hạo hơi kinh ngạc: “Vậy anh ủng hộ Trương Thiên Hậu? Trương Thiên Hậu cũng không tồi, nhìn qua có vẻ là người thành thật, hơn nữa gia cảnh khá tốt…”

“Tôi cũng không ủng hộ Trương Thiên Hậu.”

Tề Tư Hạo ngẩn người: “Hả…” Cậu ta nhìn Ngu Điềm.

Ngu Điềm dùng tay che mặt, không muốn làm bạn với kẻ không có mắt nhìn Tề Tư Hạo.

“Tôi tương đối ủng hộ chính mình.”