Ngôn Minh vừa đi không bao lâu, Tề Tư Hạo cũng vội vàng, lo lắng chạy tới.
Cậu ta thở hổn hển: “Tôi vừa bận đưa mấy người bệnh đi kiểm tra nhãn áp, nhất thời không bỏ đi được, nghe nói Triệu Hân Hân tới đây gây chuyện, bà không sao chứ Cá Nhỏ?”
Ngu Điềm vẫy vẫy tay: “Không có việc gì.”
Lúc này đúng giờ nghỉ trưa, Tề Tư Hạo thịnh tình mời Ngu Điềm tới nhà ăn bệnh viện ăn một bữa cho bớt sợ.
“Tôi, tôi chờ Ngôn Minh…”
“Tôi gửi tin nhắn cho anh ấy rồi, đợi lúc nữa gặp ở nhà ăn, chúng ta tới trước chiếm chỗ!”
Tề Tư Hạo không cho phân trần, kéo Ngu Điềm đi luôn.
Là nhân sĩ linh thông tin tức, trong thời gian ngắn cậu ta đã nhanh chóng góp nhặt được hoàn chỉnh thông tin, biết rõ nội tình, vừa ngồi xuống đã buôn dưa lê với Ngu Điềm.
“Tôi xem trong diễn đàn bệnh viện nói, Triệu Hân Hân hiện giờ rất điên cuồng, không phải Trịnh Đình Phó dựa vào nhân mạch của ba cô ta được điều tới bệnh viện trực thuộc sao? Triệu Hân Hân tìm ba cô ta giúp anh ta chuẩn bị đâu ra đấy rồi, vốn dĩ định nửa năm nữa kết hôn, kết quả không lâu trước đây, ba của Triệu Hân Hân bị cách chức điều tra, Trịnh Đình Phó cũng đủ khiến người ta ghê tởm, lập tức lùi lại hôn kỳ, rõ ràng là không muốn kết hôn.”
“Chuyện sau đó chắc là thông đồng với người khác, cưỡi lừa còn tìm ngựa, nhanh chóng chia tay với Triệu Hân Hân, Triệu Hân Hân sao mà chịu chia tay, lại dây dưa một trận, kết quả Triệu Hân Hân phát hiện mình mang thai, càng không thể buông tay.”
“Trong nhà cô ta hiện giờ loạn thành một đống, lại mang thai đứa con của Trịnh Đình Phó, coi Trịnh Đình Phó thành cọng rơm cứu mạng và phiếu cơm dài hạn.”
Tề Tư Hạo vừa nói vừa nhìn điện thoại, kết quả lập tức trợn to hai mắt: “Nói cái gì vậy nè, bạn gái mới hiện tại của Trịnh Đình Phó là phú nhị đại, vừa nghe nói Triệu Hân Hân tới bệnh viện làm loạn, vội lái siêu xe chạy tới. Bạn của tôi nói vừa mới thấy Triệu Hân Hân chặn ở cửa bệnh viện, chửi ầm lên cô ta mới là tiểm tam, còn nắm tóc đánh nhau.”
Tề Tư Hạo sợ hãi lắc đầu: “Đúng là có kẻ ác mới có thể nghiền nát được kẻ ác. Nồi nào úp vung nấy.”
“Đáng tiếc tôi tới chậm, nếu không tuyệt đối sẽ giúp bà chỉ vào mũi Triệu Hân Hân mắng, thật con mẹ nó cạn lời, bà ở bên cạnh người có nhân phẩm như tôi mỗi ngày đều mưa dầm thấm đất, sao có thể nhìn trúng loại người như Trịnh Đình Phó được!”