Chương 98

“Miễn bàn này đó có không, cô đi cho tôi, đừng có ở chỗ này làm tôi mất mặt! Giữa tôi và cô không có chuyện nɠɵạı ŧìиɧ, sau khi chia tay với cô, tôi mới quen bạn gái mới.”

Trịnh Đình Phó liếc mắt nhìn Ngu Điềm, sau đó không được tự nhiên dời tầm mắt đi: “Không liên quan gì tới Ngu Điềm.”

Triệu Hân Hân từ người vợ bị chồng nɠɵạı ŧìиɧ, biến thành bạn gái cũ âm hồn bất tán, sau khi chia tay vẫn dây dưa không chịu dứt, chuyện này đừng nói đồng tình, đa số người trước đó đồng tình đều đồng loạt thu hồi.

Đáng tiếc anh ta càng nói không phải Ngu Điềm, Triệu Hân Hân lại càng cảm thấy là Ngu Điềm: “Đến bây giờ anh vẫn còn muốn bảo vệ còn tiện nhân đó?!”

Thời điểm Trịnh Đình Phó nói chuyện, cũng chưa dám nhìn Ngu Điềm và Ngôn Minh, nhưng anh ta cũng không cho Triệu Hân Hân thời gian, thẳng tay kéo cô ta ra khỏi bệnh viện một cách thô bạo, hiển nhiên tính giải quyết ngầm.

Cũng là lúc này, cảnh sát mà Ngu Điềm gọi cũng đã tới hiện trường, đưa Trịnh Đình Phó và Triệu Hân Hân đi về đồn, yêu cầu bọn họ trao đổi, cũng hẹn Ngu Điềm sau khi xong việc tới đồn cảnh sát lập hồ sơ.

Không có Triệu Hân Hân ở đây, mấy đứa bạn thân của cô ta cũng lần lượt chuồn khỏi đám đông, đại sảnh bệnh viện một lần nữa khôi phục lại trật tự yên tĩnh.

Ngôn Minh nhìn xuống đồng hồ trên tay: “Lát nữa tôi còn có việc nên giờ phải đi trước, nói chuyện qua điện thoại sau, giữa trưa cùng nhau ăn cơm. Tôi vừa mới nhắn tin cho Tề Tư Hạo, để cậu ta qua đây với em.”

Ngoài miệng thì anh nói vậy, nhưng vẫn nắm tay Ngu Điềm không buông.

Bệnh viện đã khôi phục yên bình, nhưng nội tâm Ngu Điềm vẫn còn hỗn loạn, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Ngôn Minh.

Một lát sau, Ngu Điềm mới bại trận trước, cô nhìn mặt đất, họ nhẹ: “Vậy anh buông tay rồi đi bận việc đi.”

Nhưng Ngôn Minh không buông tay: “Có vẻ rất muốn tôi đi.”

Giọng điệu trần thuật của người đàn ông bình tĩnh: “Vừa rồi lúc sợ còn túm chặt lấy tay tôi, hiện tại không cần nữa thì nói tôi buông tay.”

“………….” Ngu Điềm không biết nên nói cái gì mới tốt.

“Được, đừng sợ.” Ngôn Minh hơi không vui vỗ đầu Ngu Điềm: “Em ngoan chút, cả ngày hôm nay tôi đều ở bệnh viện, có chuyện gì trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, tôi ở đây.”

Anh nói xong, điện thoại liền vang lên.

Hôm nay Ngôn Minh không khám ngoại trú, cũng không có lịch phẫu thuật, mà bận tham gia một buổi hội nghị nghiên cứu khoa học, anh nhìn Ngu Điềm một cái, xác nhận Tề Tư Hạo sẽ tới rất nhanh, lúc này vừa nghe điện thoại vừa cất bước rời đi.