“Loại đàn ông này, không phải là bạn trai cũ của tôi, không phải đối tượng ái muội của tôi, ngay cả làm bạn của tôi cũng không xứng, tôi càng không thể nghĩ tới sẽ phát triển quan hệ gì với anh ta. Vậy nên thu lại ý nghĩ suy bụng ta ra bụng người của cô đi, đừng luôn cho rằng mỗi người đều thấy anh ta là bánh trái thơm ngon, ai cũng muốn tranh đoạt.”
Ngu Điềm nói xong, Ngôn Minh phối hợp gật đầu, ngữ khí rất tán thành: “Đúng vậy, bọ hung thích lăn viên phân, luôn cảm thấy ai cũng muốn cướp viên phân của nó, nhưng lại quên mất không phải ai cũng là bọ hung.”
Nếu không tự mình trải qua, Ngu Điềm thật sự rất khó tưởng tượng Ngôn Minh có thể nói chuyện tức chết người như vậy.
Nhưng giờ khắc này, cô vẫn không nhịn được suýt nữa thì cười ra tiếng.
Ngu Điềm nắm chặt tờ rơi vừa rồi bị đám người Triệu Hân Hân ném qua: “Hiện giờ cô chạy tới bệnh viện phát tờ rơi, không dán ảnh chụp của bạn trai cô, nhưng lại công khai toàn bộ ảnh chụp và thông tin cá nhân của tôi, nhưng cũng khá tốt, đây chính là chứng cứ, giấy trắng mực đen, tôi sẽ đem chứng cứ này đi tìm luật sư tư vấn, nên công chứng thì công chứng, cô về nhà chờ nhận giấy triệu tập của tòa án đi.”
Triệu Hân Hân còn muốn tiếp tục dây dưa, nhưng cũng là lúc này, “viên phân” của cô ta khoan thai tới muộn.
Vẻ mặt Trịnh Đình Phó hưng sư vấn tội có lẽ vừa mới từ phòng phẫu thuật đi ra, vừa nghe tin liền chạy đến, anh ta túm lấy lưng Triệu Hân Hân kéo qua, không hề có chút thương tiếc nào: “Cô điên rồi sao?! Cô đang làm cái gì? Làm trò trước mặt nhiều người như vậy không thấy mất mặt xấu hổ hả?”
Triệu Hân Hân nhìn thấy Trịnh Đình Phó, hai mắt ngập nước: “Chồng ơi…”
Đáng tiếc Trịnh Đình Phó lại tránh Triệu Hân Hân như rắn rết còn không kịp: “Ai là chồng của cô? Tôi và cô chưa đăng ký kết hôn, nửa tháng trước tôi cũng đã nói rõ ràng với cô, chúng ta chia tay!”
Triệu Hân Hân vuốt bụng: “Nhưng con của chúng ta…”
Bộ dáng Trịnh Đình Phó quả thực có thể dùng cụm từ nghiến răng nghiến lợi để hình dung: “Đã bảo cô bỏ đứa bé này đi! Triệu Hân Hân, đứa bé là do cô tính kế mà có, tôi đã nói không thể ở cùng với cô nữa! Tính tình cô quá tệ! Cái gì cũng đều phải nghe cô! Tôi đã sớm không chịu nổi từ lâu rồi!”
Hốc mắt Triệu Hân Hân đỏ bừng, việc đã đến nước này, cô ta vậy mà còn chưa chết tâm với Trịnh Đình Phó: “Thế nhưng trước kia anh đã nói sẽ yêu em cả đời, trước kia em tức giận cũng là anh dỗ em, nói yêu chút tính tình đó của em, công việc của anh cũng là ba em…”