- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Xin Đừng Từ Bỏ Trị Liệu
- Chương 96
Xin Đừng Từ Bỏ Trị Liệu
Chương 96
Triệu Hân Hân không muốn nghĩ sâu hơn, cô ta thà tin rằng tiểu tam này chính là Ngu Điềm, dù sao Ngu Điềm cũng đúng là bị thương vì Trịnh Đình Phó, Trịnh Đình Phó có chút áy náy hoặc cảm giác tội lỗi, do đó bị cô lợi dụng bò lên, chuyện này cô ta còn có thể miễn cưỡng tiếp thu.
Cô ta không tin Trịnh Đình Phó mới quen biết riêng người phụ nữ nào khác, cứ tùy tiện như vậy mà nɠɵạı ŧìиɧ…
Không nghĩ nữa.
Triệu Hân Hân quyết định đi đến tận cùng bóng tối.
Cô ta đỏ mắt trừng Ngu Điềm: “Chính là nó, tôi sẽ không nhận nhầm!”
Triệu Hân Hân biện giải nói: “Lần đó Đình Phó bị dọa sợ nên mới muốn chạy đi báo cảnh sát, bởi vì anh ấy quá lương thiện nên mới luôn áy náy với chuyện này không bỏ xuống được, muốn bù đắp cho nó, nó chắc chắn đã vớt được chút tiền ngon ngọt trên người Đình Phó, lâu lâu lại đòi tiền, hại Đình Phó không có tiền mua cho tôi và đứa con chưa sinh cái gì…”
Ngu Điềm từ lúc ban đầu khϊếp sợ và hoảng loạn dần bình tĩnh lại, Ngôn Minh cho cô sức mạnh trấn áp mọi bất an trong lòng, cô xoa xoa giữa chân mày, nghe không nổi Triệu Hân Hân tiếp tục ăn nói bậy bạ: “Tôi chưa bao giờ dùng một đồng tiền của bạn trai kia của cô, trước đó anh ta đi xe buýt không mang cặp không mang tiền, còn mượn tôi mất đồng đến nay vẫn chưa trả, tôi hy vọng anh ta có thể nhanh chóng trả tiền lại cho tôi, tiền của tôi cũng không phải là gió thổi tới. Chỉ cần nghĩ tới mấy đồng tiền của mình lãng phí trên người loại người này, trong lòng tôi đã thấy ghê tởm.”
“Bạn trai của cô lương thiện hay không tôi không biết, nhưng anh ta chắc chắn bỏ chạy rất giỏi, lúc người nhà bệnh nhân hành hung, tốc độ của anh ta quả thật là vận động viên chạy nước rút, không chần chờ chút nào, trong nháy mắt chỉ để lại một cơn gió, người đã không thấy đâu, thế nhưng trình độ phẫu thuật lại rất bình thường, đề nghị đừng làm bác sĩ, đồi nghề làm vận động viên điền kinh có lẽ càng thích hợp hơn.”
“Cho nên cô xem đấy, tôi chẳng vớt được chỗ nào từ trên người bạn trai cô, ngoại trừ mấy đồng tiền nợ ra thì chỉ có bàn tay tàn phế này. Ngay đến cả chi phí phẫu thuật của tôi, bạn trai kia của cô cũng chưa từng nhắc tới sẽ gánh vác một đồng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, loại đàn ông này, Ngu Điềm tôi căn bản chướng mắt, trước kia chướng mắt, hiện giờ chướng mắt, sau này càng chướng mắt.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Xin Đừng Từ Bỏ Trị Liệu
- Chương 96