“Dù sao không phải ai sau khi thấy được gương mặt thật của kẻ cặn bã cũng ôm khư khư không bỏ.”
“Trước đó Ngu Điềm chưa gặp được tôi, nhưng giờ có tôi ở cạnh, cô ấy không thể nào liếc mắt nhìn lại người chồng tốt Trịnh Đình Phó của cô, đừng chỉ nhìn vào một cái ID Wechat có “cá” mà đã tùy tiện bôi nhọ Ngu Điềm, đây rõ ràng là ăn vạ người thanh cao.”
Nghe những lời này xong, gương mặt Triệu Hân Hân càng thêm vặn vẹo, nhưng đối với lời Ngôn Minh nói, cô ta quả thật không thể phản bác.
Vốn cho rằng thân phận người vợ yếu đuối mang thai của cô ta có thể được dư luận trợ giúp, nhưng chỉ trong nháy mắt bọn họ đã đứng về phía Ngôn Minh và Ngu Điềm phản chiến.
Ngôn Minh lớn lên quá đẹp trai, lại nghề nghiệp bác sĩ đáng tự hào, bất kể là người nào vây xem nhìn thấy cũng cảm thấy có thể tìm được người bạn trai như vậy, sung sướиɠ cười trộm còn không kịp, sao có thể có tâm tư đi nɠɵạı ŧìиɧ.
Mà sự thật Ngu Điềm bị thưởng ở tay khiến cho quần chúng xung quanh bắt đầu ồn ào nghị luận…
“ Cô gái nhỏ thật đáng thương mà, mọi người nhìn thấy không, bàn tay kia, cảm giác như trước đó bị chém đứt luôn, cô bé này còn học y, điểm trúng tuyển đại học y rất cao, thời gian học lại lâu, việc học rất khó, gia đình bình thường muốn nuôi một bác sĩ đúng là không dễ dàng, thật đáng tiếc…”
“Hóa ra là bị chồng của thai phụ kia làm hại, tên đàn ông đó cũng phải thứ tốt lành.”
“Ngẫm lại cũng thấy đúng, ai lại tình nguyện tìm một người đàn ông có thể vứt bỏ mình bất cứ lúc nào khi gặp nguy hiểm? Người bạn trai bên cạnh cô gái nhỏ này rõ ràng đẹp trai và khiến người ta có cảm giác an toàn hơn!”
……………
Triệu Hân Hân thấy hướng gió dư luận đổi chiều, trong khoảng thời gian ngắn trên mặt cũng có chút không nhịn được, chỉ là tình thế phát triển đến bước này, cô ta vẫn không tin, không tin kẻ tiểu tam này không phải là Ngu Điềm.
Dù sao nếu không phải cô thì còn có thể là ai?
Triệu Hân Hân vốn cầm theo một xấp tờ rơi, cũng mang theo xúc động mới gϊếŧ tới bệnh viện trực thuộc.
Trịnh Đình Phó tránh không gặp cô ta, cho tất cả phương thức liên hệ của cô ta vào danh sách đen, Triệu Hân Hân đổi số điện thoại nhắn cho đối phương vài câu tàn nhẫn, vừa đe dọa vừa dụ dỗ yêu cầu đối phương tiếp tục kết hôn với mình, gánh vác trách nhiệm, nhưng mà tất cả tin nhắn đều như đá chìm đáy biển.
Hết cách, Triệu Hân Hân nghĩ muốn tới bệnh viện Trịnh Đình Phó làm việc chặn đường anh ta, anh ta không chịu gặp, cô ta sẽ làm ầm lên, đi gặp lãnh đạo của anh ta, để bọn họ tạo áp lực cho Trịnh Đình Phó, khiến anh ta biết quay đầu là bờ.
Kết quả Trịnh Đình Phó không ra mặt giải quyết, nhưng cô ta lại bất ngờ biết được, Ngu Điềm vậy mà cũng ở trong bệnh viện này, càng khiến Triệu Hân Hân tin tưởng vững chắc vào phán đoán của mình…tiểu tam kia quả nhiên là Ngu Điềm! Nếu không sao có thể trùng hợp như vậy, xác suất này, còn có thể đυ.ng mặt chính mình ở bệnh viện!
Tủi thân và bất lực khi không tìm thấy được Trịnh Đình Phó, phẫn nộ và không cam lòng khi bị phản bội, Triệu Hân Hân quyết định bắt lấy Ngu Điềm phát tiết một trận cho bõ tức.
Nhưng hôm nay, cũng nói cô không phải là tiểu tam?